Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 28

✓ Đã biên tập AI

Giữa khu rừng rậm của tiểu đạo, một nữ tử áo đen cùng một lão nhân ngoài tám mươi tuổi đang sóng vai bước đi.

Nữ tử có dáng người cao gầy, diện mạo tựa như hoa quỳnh, trên trán có một nốt ruồi lệ tỏa ra hương thơm dịu nhẹ, khiến ong bướm không ngừng vờn quanh. Lão nhân tóc mai điểm bạc, trên cằm để một chòm râu dê, đôi mắt già nua vẩn đục nhưng vẫn không ngừng lóe lên những tia tinh quang sắc lạnh.

Hai người dừng chân tại một chân núi, nữ tử nhìn về phía đỉnh núi xa xăm, đôi mắt đẹp liếc sang lão nhân bên cạnh, nhưng giọng nói lại mang theo tia tức giận:
– Trác Phàm, ngươi lớn nhất là nên thành thật một chút. Nếu để ta nhìn ra ngươi có một tia ý đồ gây bất lợi cho Hắc Phong Sơn, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi.

– Ha ha ha... Lôi tiểu thư yên tâm, lão hủ đến đây là để tra ra chân tướng, chứ không phải để báo thù. Huống hồ, chỉ có một mình ta thì có thể làm được gì?
Lão nhân ngửa mặt lên trời cười ha hả, lắc lắc đầu nói.

Hừ lạnh một tiếng, Lôi Vũ Đình không thèm nhìn tới lão, trực tiếp bước thẳng về phía trước:
– Còn nữa, nếu Tiểu Thúy bị thương dù chỉ một sợi tóc, ta cũng sẽ không tha cho ngươi.

– Yên tâm đi, ta giữ Tiểu Thúy làm con tin, thứ nhất là bởi vì giữa chúng ta vẫn chưa thể tin tưởng lẫn nhau, ta cũng nên lưu một chiêu để tự bảo vệ. Thứ hai...
Trác Phàm liếc nhìn lão một cái thật sâu, thần bí nói:
– Đó cũng là vì muốn tốt cho ngươi thôi.

– Tốt cho ta?
Lôi Vũ Đình nghi hoặc nhìn về phía Trác Phàm, nhưng Trác Phàm lại lắc đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ để lại một bụng nghi vấn cho nàng.

Cứ như vậy, hai người tiếp tục sóng vai lên núi, trên đường đi không có quá nhiều lời nói. Cho đến khi vào giữa sườn núi, họ gặp phải cửa ải thứ nhất của Hắc Phong Sơn.

– Ai đó?
Một tên đại hán mặc áo đen nhảy ra, chặn đường hai người. Nhưng khi hắn nhìn thấy là Lôi Vũ Đình, lập tức cung kính thi lễ, co người xuống:
– Ách, thì ra là tiểu thư trở về. Ngài không phải đi Phong Lâm thành sao, sao lại...

– Có chút việc phải về làm!
Lôi Vũ Đình ngẩng cao gương mặt kiêu ngạo, liếc nhìn tên kia một cái cũng không buồn, trực tiếp tiến về phía trên núi.

– Người này là người của Dương Minh.
Đột nhiên, Trác Phàm âm u lên tiếng:
– Ngươi đã nói với ta rằng chuyến đi Phong Lâm thành của ngươi là chuyện cực kỳ bí mật, một kẻ canh giữ núi non nhỏ bé như vậy sao có thể biết được?

Không kìm chế được mà khẽ giật mình, Lôi Vũ Đình suy nghĩ về lời Trác Phàm nói, chân mày hơi nhíu lại.

Nguyên bản nàng đúng là của Tướng tin sư huynh Dương Minh, nhưng mấy ngày nay liên tục bị Trác Phàm nhắc nhở, nàng mới nhớ lại rất nhiều chuyện vụn vặt khác nhau. Chẳng hạn như việc kẻ canh núi này biết được động tĩnh của nàng, trước kia nàng tuyệt đối không coi là chuyện lớn, nhưng hiện tại, mọi thứ đều bắt đầu tràn ngập những điểm đáng ngờ.

– Nhìn cho kỹ vào, đợi chúng ta lên phía sau núi, tên Dương Minh kia sẽ ra cửa nghênh đón.
Trác Phàm cười tối một tiếng, bước chân không tự chủ được mà tăng tốc rất nhanh. Lôi Vũ Đình nhìn bóng lưng của Trác Phàm, cảm thấy mâu thuẫn nhưng vẫn vội vàng đuổi theo.

Rất nhanh, hai người đã vượt qua mấy đạo cửa khẩu, cuối cùng đi vào đỉnh núi, cửa trại Hắc Phong Sơn đột nhiên xuất hiện trước mắt. Bởi vì có Lôi Vũ Đình dẫn đường, Trác Phàm đang giả dạng lão già căn bản không bị ai hỏi đến thân phận, cứ thế ung dung đi tới.

Tuy nhiên, khi hai người định bước vào, bên trong cửa trại đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Người này cao bảy thước, dáng vẻ đường đường, chính là gương mặt anh tuấn kia, nhưng lại luôn mang theo một nụ cười tà dị. Trác Phàm chỉ liếc một cái liền nhận ra người này chính là Dương Minh.

– Ngươi xem, hành tung của ngươi đều bị báo cáo hết rồi kìa.
Trác Phàm nhíu mày với Lôi Vũ Đình, giống như một đứa trẻ vừa thắng trò chơi.

Nhưng Lôi Vũ Đình lại không có tâm trí đùa giỡn với hắn, sắc mặt nàng ngày càng trở nên nghiêm trọng.

Trên đường đi, Trác Phàm đã đem suy đoán của mình nói cho nàng, đặc biệt là việc liên quan đến Dương Minh có khả năng là nội gián do U Minh Cốc bố trí tại Hắc Phong Sơn.

Lôi Vũ Đình vốn không muốn tin đây là sự thật, dù sao nam nhân này là người do nghĩa phụ tự thân chọn để chủ trì đính hôn cho nàng. Nàng rất khó tin rằng, tất cả mọi người bao gồm cả nghĩa phụ đều tin tưởng người đàn ông này đến thế, mà hắn lại là kẻ được cài vào để hủy diệt Hắc Phong Sơn.

Nhưng theo những gì chứng kiến trên đường đi, mọi thứ đều khớp với lời Trác Phàm nói từng câu một.

Khẽ cắn môi, Lôi Vũ Đình nhìn về phía Dương Minh với ánh mắt phức tạp, nhưng vẫn kiên trì tiến lên.

– Mưa Đình muội muội, chẳng phải muội nên ở Phong Lâm thành sao, sao đột nhiên lại trở về?
Dương Minh mỉm cười tiến lên nghênh đón, ngược lại nhìn về phía Trác Phàm bên cạnh hỏi:
– Vị này là...

Lôi Vũ Đình chần chừ một chút, thử dò xét nói:
– Sư huynh, Tiềm Long các quả thực không dễ chọc, người của U Minh Cốc lại không đáng tin. Hành động lần này thực sự quá mạo hiểm, cho nên ta đã bảo bọn họ tạm thời án binh bất động, lặng lẽ quan sát biến động.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Dương Minh không hề thay đổi, nhưng Trác Phàm thậm chí có thể nhìn thấy rõ tia sát ý sâu trong đáy mắt hắn.

– Mưa Đình muội muội, sư phụ coi trọng chúng ta như núi cao. Vì lão nhân gia, dù có hy sinh tính mạng cũng là chuyện thường, chúng ta sao có thể sống chết bất chấp như vậy? Huống hồ, thù của sư phụ lẽ nào không báo?

– Chuyện đó ta đương nhiên biết rõ, nhưng là...
Lôi Vũ Đình khẽ cau mày, nghiến răng nói:
– Chúng ta cũng không thể không hy sinh huynh đệ. Vị này là nhị phẩm luyện đan sư ta tìm tới, nếu hắn có thể cứu được nghĩa phụ, vậy chúng ta có thể đợi sau khi nghĩa phụ bình phục rồi mới báo thù không muộn.

Lúc này, Trác Phàm bước tới phía trước, chắp tay cười nói:
– Ha ha ha... Lão phu tung hoành giang hồ, trị khỏi trăm bệnh. Bất luận ngoại thương nội thương, nghi nan tạp chứng, lão phu đều là thuốc đến bệnh trừ...

– Hừ, nếu ngươi thật sự có bản lĩnh như vậy, sớm đã được gia tộc cung cấp nuôi dưỡng, còn cần phải đi khắp nơi lừa gạt như thế này sao?
Dương Minh không đợi Trác Phàm nói hết, liền phất ống tay áo, giận dữ nói:
– Sư muội, người bị Hồi Long Chưởng đả thương, chỉ có Hồi Long Chưởng mới trị khỏi được, chẳng lẽ muội không tin vi huynh sao?

Nghe thấy câu này, Lôi Vũ Đình nhớ lại bao nhiêu chuyện cũ với Dương Minh, cảm thấy không kìm chế được mà chần chừ một chút.

Trác Phàm vội vàng đứng ra giữa hai người, nhìn về phía Dương Minh nói:
– Tiểu huynh đệ, cho ta một cơ hội đi, ta thật sự rất am hiểu về trị thương.

– Cút!
Dương Minh nổi giận, tung ra một chưởng. Trác Phàm có thể cảm nhận rõ ràng chưởng phong sắc bén kia, nhưng hắn không dám tránh, đành cắn răng đón lấy một chưởng.

Đụng!

Không hề sử dụng bất kỳ vũ khí nào, nhưng chưởng lực của một kẻ mới vào Đoán Cốt cảnh lại vô cùng rắn chắc, đánh thẳng vào ngực hắn, nhất thời đẩy văng hắn ra xa mười mét, phốc một tiếng phun ra một ngụm máu tươi.

– Không cho trị thì thôi, làm gì phải ra tay đánh người?
Trác Phàm vịn vào mặt đất, khó khăn đứng dậy, chưa kịp định thần đã nôn thêm một ngụm máu:
– Lão phu tuổi tác đã cao, không chịu nổi mấy cái chưởng đâu. Cô nương, cái nghề này ta không nhận, làm sơn tặc quả nhiên không dễ làm chút nào.

– Ngươi nói cái gì?
Dương Minh mặt đầy giận dữ, lần nữa giơ bàn tay lên, nhưng lại bị Lôi Vũ Đình vội vàng ngăn lại.

– Vị tiên sinh này là ta mời đến, ngươi muốn đánh hắn thì phải đánh ta trước.

– Hừ, ngươi muốn để hắn trị thì cứ để hắn trị. Loại thầy lang giang hồ này nếu làm hỏng sư phụ, ta tuyệt không buông tha cho ngươi.
Dương Minh hất ống tay áo, tức giận đi vào trong, không thèm liếc nhìn Lôi Vũ Đình thêm một cái.

Lôi Vũ Đình chợt cảm thấy có chút ủy khuất, tức giận đi đến bên cạnh Trác Phàm, lườm hắn một cái:
– Đều là tại ngươi, sư huynh hắn không thèm để ý đến ta. Ban đầu ta vốn không nên tin ngươi, sư huynh hắn quan tâm nghĩa phụ như vậy, sao có thể hại nghĩa phụ được?

– Lôi cô nương, nghĩa phụ của ngươi không dạy ngươi cách nhìn người sao?
Trác Phàm lau vết máu nơi khóe miệng, khẽ cười nói:
– Cũng đúng, chính hắn đã tự nói ra rồi.

Lôi Vũ Đình sững sờ, mặt đầy nghi hoặc.

– Nhìn người, đừng xem hắn nói cái gì, mà phải xem hắn làm thế nào.
Trác Phàm nhếch miệng, cười đầy tà mị:
– Vừa rồi hắn không cho ta trị là vì không rõ thực lực của ta. Nhưng sau khi hắn tung chưởng thăm dò, thấy thực lực ta không đủ thì lại để ta trị. Ngươi nói xem, hắn đối với nghĩa phụ của ngươi là tốt hay xấu?

Không kìm chế được mà khẽ giật mình, Lôi Vũ Đình hồi tưởng lại sự việc vừa rồi, bỏ qua hết những lời nói của Dương Minh, chỉ tập trung vào hành động của hắn. Quả nhiên, mọi thứ đều khớp với lời Trác Phàm nói.

Thậm chí, khi Dương Minh phất tay áo rời đi, nàng dường như còn nhìn thấy nụ cười như có như không của hắn.

Chẳng lẽ nói...
Nghĩ đến đây, Lôi Vũ Đình không dám nghĩ tiếp nữa. Bởi vì nếu tiếp tục suy nghĩ, trái tim nàng sẽ vô cùng đau đớn, có lẽ nàng sẽ không khống chế được bản thân mà đi chất vấn Dương Minh.

Đến lúc đó, cả hai bọn họ đều sẽ phải chết tại nơi này.

Đem hết thảy thu vào tầm mắt, Trác Phàm mất một lúc mới đứng vững, vỗ vai nàng:
– Đi thôi, ta xem thương thế của nghĩa phụ ngươi.

– Cái tên lừa đảo giang hồ, diễn kịch là được rồi, thật đúng là đi xem kịch mà.
Lôi Vũ Đình không kìm được bĩu môi, giọng nói đã có chút nghẹn ngào.

Trác Phàm bật cười một tiếng, thờ ơ nhún vai:
– Coi như diễn kịch thì cũng phải diễn cho trót. Huống hồ, bộ phim hiện tại vẫn chưa diễn xong đâu.

Vừa nói xong, Trác Phàm trực tiếp đi vào trong, Lôi Vũ Đình thở sâu, theo sát phía sau. Tuy nhiên, phía trước là cảnh tượng nàng không muốn nhìn thấy nhất.

Hai người đi suốt một đoạn đường, xung quanh là hàng trăm ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.

Lúc này, Lôi Vũ Đình thế mà lại cảm thấy những ánh mắt này khiến nàng vô cùng không tự nhiên. Ánh mắt tôn kính thường ngày, lúc này lại giống như từng đôi mắt giám thị.

Đến khi hai người tới trước phòng của sơn chủ, bước vào cửa, chỉ thấy Dương Minh đã đứng đó từ trước. Trong tay hắn bưng một bát cháo loãng, đang từng muỗng từng muỗng cho lão nhân nằm trên giường không thể cử động ăn.

– Tên lừa đảo giang hồ, nếu sư phụ ta có gì sai sót, hỏi ngươi đấy.

Nhìn thấy hai người tới, Dương Minh hung hăng đặt bát cháo xuống bàn, giận dữ lườm hai người một cái, rồi ngồi xuống một bên, nhường chỗ đầu giường.

Trác Phàm cười tối một tiếng, chậm rãi tiến đến trước giường lão nhân, xem xét thương thế.

Nhưng khi hắn đặt hai ngón tay lên mạch của lão nhân, truyền nguyên lực vào xem xét, lại hơi sững sờ. Đón lấy đó, mọi chuyện liền sáng tỏ.

– Lệnh sư không có ngoại thương!
Trác Phàm gật đầu đắc ý, âm u nói.

Dương Minh không tự chủ được trợn mắt, khinh thường hừ lạnh một tiếng:
– Hừ, chuyện này còn cần ngươi phải nói sao?

– Có phải là lệnh sư... cũng không có nội thương!

Đôi mắt hơi co rút lại, ngay khi Trác Phàm vừa dứt lời, hai tay Dương Minh không tự chủ được mà siết chặt.

Vốn dĩ hắn coi Trác Phàm chỉ là một kẻ tu vi Tụ Khí tứ trọng, chẳng có bản lĩnh gì, không ngờ lại bị hắn xem bệnh ra lão nhân này không có ngoại thương cũng không có nội thương, chẳng lẽ nói...

Chỉ trong nháy mắt, sát ý trong mắt Dương Minh chợt lóe lên!

– Không có ngoại thương, cũng không có nội thương, vậy nghĩa phụ ta sao lại bất động không nói?
Lôi Vũ Đình không thể tin Trác Phàm lại có thể chẩn đoán chính xác, vẫn cho rằng hắn đang diễn trò, nhưng diễn kịch thì cũng phải diễn cho giống một chút chứ.

Cái gì thương tổn cũng không có, ngươi giải thích thế nào cho một cao thủ Đoán Cốt cảnh cường tráng lại đột nhiên biến thành cái dạng này?

Trác Phàm sờ mũi một cái, khóe miệng lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, thản nhiên nói:
– Chứng bệnh của lệnh sư lão phu đã tìm ra rồi, là dị vật nhập thể!

Rắc!

Đột nhiên, một góc bàn bị Dương Minh bẻ gãy dễ dàng. Trên giường, lão nhân nhìn Trác Phàm mà trợn tròn mắt, liều mạng muốn nói điều gì nhưng lại không thể thốt nên lời.

Nhưng tâm tình kích động đã lộ rõ trên khuôn mặt...

↑ Về danh sách chương