Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 29

✓ Đã biên tập AI

“Nói bậy nói bạ!”

Dương Minh khí thế hung hăng xông tới trước mặt Trác Phàm, một tay túm lấy hắn lôi mạnh ra, khiến hắn lảo đảo không vững. Lôi Vũ Đình chứng kiến cảnh này liền sững sờ không thôi, tại sao Dương Minh lại có phản ứng lớn đến thế?

– Sư huynh, huynh làm sao vậy?

Đôi mắt không kìm chế được ý vị mị hoặc, Dương Minh quay đầu nhìn về phía Lôi Vũ Đình, lạnh lùng gằn giọng:
– Sư muội, có phải muội đang có chuyện gì muốn giấu ta không?

Lôi Vũ Đình khẽ giật mình, do dự một chút rồi hung hăng lắc đầu, cười rạng rỡ đáp:
– Làm sao lại thế được?

Đã nhìn thấu mọi tâm tư của nàng, khóe miệng Dương Minh không tự chủ được mà nhếch lên một đường cong tà dị:
– Sư muội, chúng ta ở chung lâu như vậy, muội trước giờ chưa từng nói dối ta qua.

– Đó là đương nhiên!

Chẳng biết vì sao, nhìn vào ý cười của Dương Minh, Lôi Vũ Đình bỗng nhiên cảm thấy một luồng cảm giác nguy hiểm ập đến. Cảm giác này tựa như có một con rắn độc đang nhìn chằm chằm vào mình, khiến nàng không tự giác lùi về phía sau hai bước.

Cười lạnh một tiếng, trong mắt Dương Minh lóe lên một tia dứt khoát:
– Sư muội, nha hoàn Tiểu Thúy của muội đâu?

– Nàng ấy... ta bảo nàng ấy đi làm chút việc rồi! – Lôi Vũ Đình lắp bắp nói.

– À...

Dương Minh tự nhiên gật đầu, nhưng ngay khắc sau, trong mắt hắn lóe lên độc mang, “Sưu” một tiếng, nhất chưởng đánh ra. Lôi Vũ Đình còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh trúng lồng ngực, văng mạnh ra ngoài.

Một vệt máu tươi bắn ra, bay lơ lửng giữa không trung.

Ngay sau đó, Dương Minh nhấn mạnh vào một khối lồi lên ở đầu giường. Trên mặt đất lập tức xuất hiện một cái động lớn, Lôi Vũ Đình nhất thời rơi thẳng vào bên trong.

Trác Phàm thấy thế liền giả bộ kinh hãi, vội vàng chạy ra ngoài. Nhưng Dương Minh lại tay mắt lanh lẹ, một tay chộp lấy cổ hắn, hất mạnh vào cái động lớn kia. Sau đó hắn lại nhấn vào cơ quan, miệng động chậm rãi thu lại, mặt đất trở nên bằng phẳng như cũ, tựa như chưa từng có động huyệt nào tồn tại.

Lão nhân trên giường nhìn thấy hai người rơi vào bẫy, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng lại chẳng thể làm gì được.

Đụng!

Lôi Vũ Đình ngã vào động huyệt đen kịt, toàn thân đau nhức. Nhưng đúng lúc này, một tiếng kêu lớn lại vang lên, một vật lớn “Oanh” một tiếng nện thẳng lên người nàng, khiến nàng không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

– Không ngờ tiểu tử này lại thiết lập cơ quan ở chỗ này. – Trác Phàm chậm rãi bò lên, gãi gãi cái mông mềm mại, lẩm bẩm nói: – Có điều, mặt đất ngược lại rất mềm.

– A... tên khốn, mau từ trên người ta xuống ngay!

Đột nhiên, một tiếng thét chói tai lọt vào tai, Trác Phàm nhìn xuống dưới mới phát hiện mình đang ghé sát vào người Lôi Vũ Đình, mà hai cánh tay thì không biết có khéo léo hay không, đang đặt lên ngực nàng.

Không kìm chế được sự kinh ngạc, Trác Phàm vội vàng đứng bật dậy, lúng túng nói:
– Xin lỗi, là ngoài ý muốn thôi...

Lôi Vũ Đình đỏ bừng cả khuôn mặt, nhưng giờ này nàng không còn tâm trí đâu mà tính toán với hắn nữa. Khoảnh khắc này, nàng đã minh bạch toàn bộ sự việc.

Sau đó nàng lập tức đứng dậy, hướng lên trên giận dữ gào lên:
– Dương Minh, hóa ra tất cả đều là do ngươi đang giở trò quỷ!

– Ha ha ha...

Phía trên miệng động, ngăn cách bởi một phiến đá cứng nhắc, vang lên tiếng cười ngạo nghễ của Dương Minh:
– Sư muội, lần này muội về núi, ta đã thấy có điểm bất thường, còn mang theo một tên luyện đan sư nhị phẩm? Quả nhiên, muội đã bắt đầu hoài nghi ta rồi.

– Tại sao huynh lại làm như vậy, nghĩa phụ không xử bạc với huynh sao! – Lôi Vũ Đình vừa bi phẫn vừa đau lòng đến gần như chết đi sống lại, gào khóc thảm thiết.

Cười lạnh, Dương Minh thản nhiên đáp:
– Ta đến đây vốn là có mục đích riêng, lão nhân này đối với ta thế nào căn bản không quan trọng. Nguyên bản ta còn chưa nghĩ tới việc ra tay với muội sớm như vậy, không ngờ muội hết lần này đến lần khác tìm đến một tên luyện đan sư như thế, làm hỏng đại kế của ta.

– Cái gì, huynh ngay cả ta cũng không buông tha...

Nghe thấy lời này, hai hàng lệ nóng của Lôi Vũ Đình chậm rãi chảy xuống. Một ngụm tâm huyết không kìm được phun ra, cái này không phải vì cú đánh vừa rồi, mà là vì thương tâm đứt ruột.

Trác Phàm ở bên cạnh nhìn thấy, bất đắc dĩ lắc đầu, trong lòng chẳng có chút thương hại nào. Chuyện này có thể trách ai, chỉ có thể trách mình có mắt không tròng mà thôi. Chỉ là để diễn trọn bộ kịch, Trác Phàm vẫn tiếp tục đóng vai kẻ lừa đảo giang hồ.

– Tiểu huynh đệ, các ngươi có ân oán gì thì tự mình giải quyết cho xong, ta là vô tội, thả ta đi.

Nghe thấy lời này, Dương Minh không kìm được bật cười một tiếng.

– Ha ha ha... cái lão lừa đảo kia, nếu thật sự không có năng lực gì thì ta giết ngươi cũng chẳng đáng gì. Đáng tiếc thay, ai bảo ngươi lại chẩn đoán đúng căn bệnh của lão đầu kia chứ?

– Căn bệnh? Bệnh gì cơ? Ta chỉ thấy lão ấy nhiều năm không động đậy, độc tố trong cơ thể tích tụ quá nhiều, nên muốn mở cho lão ấy cái bụng ra làm Đan Thí thử xem sao thôi mà! – Trác Phàm không gì sánh với vẻ ủy khuất kêu gào: – Ta ở tuổi này là đi ra ngoài kiếm miếng cơm ăn, cần gì chứ...

Khóe miệng không tự chủ được mà vỗ nhẹ một cái, Dương Minh bất đắc dĩ che trán.

Mẹ nó, hiểu lầm rồi!

Vốn dĩ Dương Minh coi lão nhân này thật sự có chút tài năng, nhìn ra được việc hắn làm tay chân, không ngờ quả là kẻ ăn không của로우. Vốn dĩ, ở tuổi này vẫn chỉ là tu vi Tụ Khí tứ trọng, thì có bản lĩnh gì chứ?

Dương Minh bất đắc dĩ lắc đầu, sớm biết thế đã không vội vàng ra tay như vậy. Hiện tại vốn là dùng Lôi Vũ Đình đi làm việc, hắn đã phải tự thân xuất mã.

– Lão lừa đảo đáng chết, cố làm ra vẻ, làm hỏng đại sự của lão tử. – Dương Minh giận dữ hừ một tiếng, hung tợn nói: – Chờ lão tử làm xong chính sự, quay lại thu thập hai người các ngươi!

– Người tới, thủ tại chỗ này, bất kỳ ai không được đi vào.

– Rõ!

Dương Minh ra lệnh một tiếng, lập tức có hai tên sơn tặc thủ tại cửa ra vào, sau đó Trác Phàm và những người khác liền nghe thấy tiếng bước chân của Dương Minh lúc rời đi.

– Ê, tiểu huynh đệ, cố làm ra vẻ cũng có sai lầm đấy, trên giang hồ kiếm cơm đâu phải đều dựa vào chiêu này? Ê, bỏ qua cho ta đi, ta là vô tội...

Trác Phàm gọi thêm vài tiếng nhưng đều không có tiếng trả lời, mới xác định hắn thật sự đã rời đi.

Quay đầu nhìn về phía Lôi Vũ Đình, chỉ thấy nàng ngồi liệt trên mặt đất, hai mắt vô thần, tâm hồn đã chết lặng. Dù sao cũng là vị hôn phu đã định ước, trong nháy mắt liền trở thành kẻ thù không đội trời chung. Huống hồ, nam nhân này có thể lấy Tuyệt Tình để giết mình không chút do dự. Chuyện này đặt trên thân nữ nhân nào cũng sẽ khiến tâm hồn chết lặng.

Nhìn sâu vào Lôi Vũ Đình một cái, Trác Phàm sờ sờ chòm râu dê giả trên cằm mình, âm u nói:
– Ngươi có cảnh ngộ rất giống với đại tiểu thư của chúng ta, sau này các ngươi cũng có thể trao đổi kinh nghiệm, phòng ngừa bị quăng thêm lần nữa.

– Hừ, sau này? Hiện tại chúng ta có thể còn sống ra ngoài hay không còn là vấn đề, lấy đâu ra sau này? – Lôi Vũ Đình không thèm nhìn hắn, lạnh lùng nói.

Khẽ cười một tiếng, trên mặt Trác Phàm đầy vẻ tự tin:
– Mọi chuyện đều theo kế hoạch của lão phu, yên tâm đi, buổi tối chúng ta có thể ra ngoài. Đương nhiên, nếu ngươi muốn tìm chết thì hiện tại có thể tự sát, dù sao ngươi đã không còn giá trị lợi dụng nữa rồi.

Lôi Vũ Đình trừng mắt nhìn hắn, cả giận nói:
– Cho dù ta có chết, cũng nhất định kéo ngươi theo làm đệm lưng.

Trác Phàm cười cười, lắc đầu từ chối ý kiến, chậm rãi nhắm mắt lại chờ đợi đêm khuya buông xuống.

Lôi Vũ Đình mím môi, không nhìn hắn nữa. Nhưng không hiểu sao, sau một trận đấu khí với Trác Phàm, tâm trạng nàng thế mà lại chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều, cảm giác đau lòng cũng đang dần trở nên nhạt nhòa...

Đêm khuya, vầng trăng cao treo trên bầu trời Vân Không, phần lớn sơn tặc trên Hắc Phong Sơn đã ngủ say, chỉ có mấy chục người thay phiên thủ vệ.

Trong huyệt động tối như mực, Trác Phàm tựa vào vách đá, đột nhiên mở mắt, khóe miệng lộ ra một tia tà tiếu. Lôi Vũ Đình vẫn nằm phục trên mặt đất, yên tĩnh ngủ say.

Không đánh thức nàng, Trác Phàm bấm đốt ngón tay, “Hô” một tiếng, một đạo ánh sáng đỏ chuồn vài vòng trên người Lôi Vũ Đình, đột nhiên bay ra ngoài, đi tới trước mặt Trác Phàm.

Đó chính là Huyết Anh.

Cho dù lúc trước đã đạt thành hiệp nghị với Lôi Vũ Đình, Trác Phàm cũng không thể hoàn toàn tin tưởng nàng. Cho nên hắn làm hai phương án dự phòng, một là chế trụ Tiểu Thúy làm con tin, hai là để Huyết Anh luôn ở trong cơ thể nàng.

Nếu nàng có bất kỳ dị động nào, lập tức giải quyết.

May mà Lôi Vũ Đình luôn rất phối hợp, tuy nhiên, giờ này Huyết Anh lại có tác dụng lớn hơn.

Tựa như đứa trẻ lạc đường nhiều ngày đột nhiên tìm thấy phụ thân, Huyết Anh đối với Trác Phàm vô cùng thân mật, sau đó cọ xát một trận trên mặt hắn. Trác Phàm mỉm cười, trong mắt đột nhiên hiện lên sát ý điên cuồng, ngón tay hướng ra ngoài một chỉ.

Huyết Anh hoàn toàn hiểu rõ tâm ý của hắn, lập tức hóa thành một đạo hồng quang phóng ra ngoài. Tầng đá ngăn cách không thể cản nổi tốc độ của nó, trong nháy mắt đã xuyên qua...

Sơn lâm đêm khuya, tĩnh mịch lạ thường. Bọn sơn tặc nằm trong phòng, đang say sưa chìm vào giấc mộng đẹp.

Đột nhiên, một đạo ánh sáng đỏ lướt qua, trong nháy mắt chui vào thân thể bọn họ rồi lại chui ra. Kẻ kia còn đang mang theo nụ cười, không biết đang mơ giấc mộng ngọt ngào gì, liền đột nhiên nghiêng đầu một cái, đã chẳng còn chút hơi thở nào.

Tốc độ của Huyết Anh cực kỳ khủng bố, chỉ trong một nhịp thở đã lướt qua hơn hai mươi người trong phòng. Đợi nó bay ra ngoài, toàn bộ căn phòng đã không còn một chút sinh khí.

Cứ như vậy, Huyết Anh bay khắp toàn bộ Hắc Phong Sơn, lặng lẽ không một tiếng động mang đi sinh mệnh của mọi người, cuối cùng đi đến phòng của sơn chủ. Nơi này có hai tên sơn tặc đang tận trung cương vị canh gác.

Hưu!

Một đạo ánh sáng đỏ trực tiếp tiến vào thể nội của một tên thủ vệ, tên còn lại nhìn thấy liền kinh hãi không thôi:
– Có thứ gì đó... chui vào trong người ngươi rồi!

Tên thủ vệ kia ngẩn người, còn chưa kịp biết chuyện gì xảy ra, thanh âm của Trác Phàm đột nhiên phát ra từ trong cơ thể hắn:
– Mau mở cơ quan, thả chúng ta ra.

Hai tên thủ vệ sững sờ, nhìn nhau đầy kinh hãi. Tại sao tiếng nói của người bị giam trong cơ quan lại phát ra từ trong cơ thể hắn?

Nhưng còn chưa đợi bọn hắn hỏi rõ tình hình.

Phạch một cái, tên thủ vệ bị Huyết Anh nhập thể liền khô héo lại với tốc độ mắt thường có thể thấy, cuối cùng bị gió thổi qua, hóa thành một đống tro tàn. Ngay sau đó, đạo hồng quang kia thoát ra từ đống tro, lại tiến vào thể nội của tên thủ vệ còn lại.

Sợ hãi đến cực điểm, tên thủ vệ kia mặt cắt không còn giọt máu, bờ môi run rẩy không nói nên lời.

Đúng lúc này, thanh âm của Trác Phàm lại vang lên từ trong người hắn:
– Mở cơ quan, thả chúng ta ra!

Thanh âm mang theo sự tuyệt đối không cho phép cự tuyệt, khiến tên thủ vệ kia chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất, bên dưới đã là nước tiểu và phân chảy lênh láng.

– Đại gia, ngài đừng nóng vội, ta lập tức đi mở ngay. – Tên thủ vệ mang theo tiếng khóc nức nở nói.

Tận mắt chứng kiến đồng bọn biến thành tro bụi trong nháy mắt, bất cứ ai cũng sẽ sợ đến hồn bay phách tán. Tên thủ vệ kia nước mắt chảy ngang mặt, bò đến trước cơ quan, nhấn vào nút mở.

Ầm ầm!

Phiến đá trên đầu chậm rãi dịch chuyển, ánh sáng và hơi ấm tỏa ra về phía động huyệt.

Lôi Vũ Đình bị luồng sáng ấy làm cho tỉnh táo lại, chậm rãi mở mắt ra, thấy phiến đá trên đỉnh đầu đã mở. Nàng nhìn sang bên cạnh, thấy Trác Phàm đang đưa hai tay vây quanh nhìn mình, âm u nói:
– Nếu còn không muốn chết thì theo ta lên đây.

Nàng liền tung người nhảy ra ngoài.

Lôi Vũ Đình vốn đang kinh ngạc, không hiểu Trác Phàm làm thế nào, nhưng vừa nghe thấy lời hắn nói, trong lòng chưa kịp nổi giận đã mím môi:
– Hừ, nghĩ như vậy ta chết sao? Ta không muốn chết.

Dứt lời, Lôi Vũ Đình cũng tung người nhảy ra ngoài...

↑ Về danh sách chương