Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 27

✓ Đã biên tập AI

Hưu!

Trời vừa mới tờ mờ sáng, Trác Phàm đã một tay ôm một cô gái trẻ xinh đẹp trở về tiểu viện. Thủ vệ Tiềm Long các vừa nhìn thấy liền sững sờ, bởi vị Trác quản gia này đã hơn mười ngày không thấy bóng dáng, nhưng ngay sau đó, trên mặt họ đều lộ ra nụ cười đầy ý vị.

Có kẻ còn lớn tiếng trêu chọc:
– Trác quản gia, tối qua vất vả rồi!

Long Quỳ vừa vặn đi ngang qua, nhìn thấy Trác Phàm, lại liếc qua hai nữ nhân trang điểm lộng lẫy trên tay hắn, khẽ cau mày, lộ vẻ khinh bỉ rõ rệt rồi nhanh chân rời đi như không hề thấy người. Thế nhưng, trong miệng hắn lại lẩm bẩm:
– Nam nhân đều một giống như nhau cả.

Biết bọn họ đều lầm tự mình, nhưng Trác Phàm cũng chẳng buồn quan tâm. Hắn ôm lấy hai nữ nhân tiến vào phòng riêng, hung hăng ném các nàng xuống đất, đóng cửa lại rồi tiện tay ngồi xuống ghế.

– Ai u!

Tiểu Thúy bị ngã xuống đất đau đớn giật mình tỉnh lại, nàng dụi dụi đôi mắt còn nhòe nước, ngó nhìn xung quanh:
– Đây là nơi nào?

Đợi đến khi nhìn thấy nữ tử áo đen bên cạnh, nàng mới kinh hãi kêu lên:
– Tiểu thư, người làm sao vậy?

Nữ tử áo đen nằm thẳng đơ trên mặt đất, vẫn như cũ không thể động đậy, thân hình đầy đặn hoạt bát hoàn toàn hiện ra trước mặt Trác Phàm.

Khẽ cười một tiếng, Trác Phàm động động ngón tay, cô gái áo đen kia lập tức khôi phục tự do.

Ngay lúc này, chỉ thấy nàng bỗng nhiên nhảy dựng lên, đưa tay sờ vào cổ chân, trong tay liền mạc danh xuất hiện mấy thanh chủy thủ, trong nháy mắt hướng giữa cổ Trác Phàm xẹt qua.

Thế nhưng, K-Í-T…T một tiếng, dao găm dừng lại ở khoảng cách với cổ Trác Phàm chỉ một centimet, cô gái áo đen kia càng thêm cứng đờ tại chỗ.

Không khống chế được một tiếng cười khẩy, Trác Phàm tán thưởng gật đầu:
– Thân thủ tốt, chỉ là ở trước mặt ta thì vô dụng thôi. Ta mời hai vị đến chỉ là muốn hỏi vài vấn đề, tuyệt đối không có ác ý. Chỉ cần các ngươi thành thật trả lời, sau đó ta tự khắc sẽ thả các ngươi.

– Còn nữa, hung khí như thế này tốt nhất đừng có lộ ra trước mặt ta.

Khẽ cười một tiếng, Trác Phàm lấy viên dao găm từ tay nữ tử áo đen ra, sau đó lại nhìn lấy thân thể ngực nở mông cong mềm mại kia, cười nói:
– Đúng, trên người ngươi sẽ không còn che giấu nguy hiểm gì nữa đâu.

Nói xong, Trác Phàm liền làm bộ muốn đi soát người.

Nữ tử áo đen mặt đỏ bừng, vội la lên:
– Ngươi dám?

Cánh tay đang vươn ra của Trác Phàm im bặt dừng lại, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, cười lắc đầu:
– Ta có dám hay không, thì phải xem ngươi có phối hợp hay không đã.

Vừa dứt lời, sắc mặt Trác Phàm đột nhiên nghiêm nghị lại, hắn trầm giọng hỏi:
– Ngươi là ai, đến Phong Lâm thành làm gì?

Nữ tử áo đen quay đầu sang chỗ khác, không chịu trả lời.

Bạch!

Không chút do dự, Trác Phàm tay kéo một cái, dải đai lưng màu đen của nữ tử áo đen lập tức rơi xuống đất.

– A!

Rít lên một tiếng, nữ tử áo đen vừa tức vừa giận, hai mắt như phun ra lửa, hung hăng trừng mắt về phía Trác Phàm, nhưng hắn căn bản không hề lay chuyển.

Tiểu Thúy thấy thế bỗng nhiên xông lên, một nắm tay nhỏ nhắn phấn nộn hung hăng đánh tới hướng Trác Phàm:
– Bại hoại, ngươi dám đối xử vô lễ với tiểu thư của chúng ta?

Ba một tiếng, Trác Phàm nhẹ nhàng bắt lấy, bàn tay khác thuận thế kéo một cái, dây lụa bên hông Tiểu Thúy cũng chậm rãi trượt xuống. Tiểu Thúy chưa kịp nhận ra sự kinh hãi, vội vàng che chắn y phục lùi lại, trong mắt đã tụ đầy nước mắt.

Sắc mặt Trác Phàm không chút dao động, vẫn nhàn nhạt hỏi lại:
– Ngươi là ai, đến Phong Lâm thành làm gì?

Nữ tử áo đen cắn môi, nhếch nhếch miệng, vẫn nhất quyết không nói một lời.

Xoẹt!

Chiếc áo khoác ngoài màu đen của nàng bị Trác Phàm một nhát xé thành mảnh vụn. Hắn nhìn lấy gương mặt bi phẫn của nàng, lạnh lùng nói:
– Ngươi là ai, đến Phong Lâm thành cuối cùng là để làm gì?

Giọng nói lãnh khốc, vô cảm như máy móc của Trác Phàm khiến nữ tử áo đen trong lòng dấy lên một tia sợ hãi. Cuối cùng, nàng cũng phải hé răng:
– Ta là con gái nuôi của sơn chủ Hắc Phong Sơn, Lôi Vũ Đình. Lần này tới Phong Lâm thành là để diệt trừ Lạc gia các ngươi.

– Diệt trừ thế nào?

Gương mặt Trác Phàm vẫn bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, giống như chuyện này chẳng liên quan gì đến mình. Điều này không khỏi khiến Lôi Vũ Đình thêm phần kiêng kị, dường như kẻ nàng đang đối mặt hiện tại hoàn toàn không giống một con người bình thường.

– U Minh Cốc sẽ dẫn dắt người của Tiềm Long các rời đi, chúng ta sẽ thừa cơ đánh vào nơi này.

Trác Phàm nghe xong, hài lòng gật đầu. Những chuyện này hắn vốn đã rõ ràng, hỏi lại chỉ là để phá vỡ phòng ngự tâm lý của nữ nhân này mà thôi.

Tiếp đó, mới là trọng điểm hắn muốn biết.

– Các ngươi và U Minh Cốc có quan hệ thế nào, bọn họ giúp các ngươi có lợi ích gì?

Lắc đầu, ánh mắt Lôi Vũ Đình lộ ra vẻ mờ mịt:
– Không biết.

Trác Phàm chăm chú nhìn vào mắt nàng, biết nàng không nói dối nên hỏi tiếp:
– Các ngươi liên hệ với U Minh Cốc thế nào, là ai đang giật dây?

Ánh mắt Lôi Vũ Đình không hề dao động, lại cắn chặt môi không lên tiếng.

Trong lòng Trác Phàm đã đoán được đại khái, nhưng hắn vẫn muốn có được đáp án xác thực. Sau đó, Xoẹt một tiếng, hắn xé toang cả lớp áo trong của Lôi Vũ Đình.

Chỉ trong nháy mắt, thân thể xinh đẹp của Lôi Vũ Đình lộ ra trước mắt Trác Phàm, chỉ còn một mảnh vải đỏ thêu hình uyên ương trước ngực là che chắn cuối cùng.

Cắn chặt đôi môi đỏ, nước mắt trong mắt Lôi Vũ Đình từng giọt từng giọt lăn xuống, không nói một lời. Trác Phàm đưa tay chậm rãi đặt lên mảnh vải trước ngực nàng, lạnh lùng nói:
– Ngươi rất đẹp, đây là cơ hội cuối cùng để ngươi giữ lại chút tôn nghiêm. Nếu ngươi còn không trả lời, ngoài ta ra, bên ngoài vẫn còn mười mấy gã đàn ông đang đói khát kia kìa.

– Đồ hỗn đản! – Lôi Vũ Đình cắn răng nghiến lợi, giận dữ hét lên.

Không màng đến lời mắng nhiếc, Trác Phàm lạnh lùng nói:
– Ta chỉ đếm đến ba, một, hai...

Theo tiếng đếm của Trác Phàm, bàn tay hắn nắm lấy mảnh vải đỏ kia càng lúc càng chặt.

Lôi Vũ Đình cắn chặt môi đến mức như muốn chảy máu, nước mắt tràn trề nhưng vẫn nhất quyết giữ im lặng.

– Tốt, có dũng khí! – Trác Phàm gật đầu, tay nắm chặt lại định dùng lực.

Tiểu Thúy một tiếng la hét, vội vàng nói:
– Không muốn, cầu xin ngươi đừng bắt nạt tiểu thư nữa. Liên hệ với U Minh Cốc đều là do Dương sư huynh một tay sắp đặt.

– Dương sư huynh là ai? – Trác Phàm nhếch miệng, cười đầy tà mị.

Lôi Vũ Đình định kêu lên ngăn cản Tiểu Thúy, nhưng ngón tay Trác Phàm khẽ cong lại, nàng thế mà không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Tiểu Thúy nhìn tiểu thư đang chịu nhục nhã liền thành thật khai báo:
– Dương sư huynh là quan môn đệ tử của sơn chủ, tên là Dương Minh. Thuộc hạ của sơn chủ kết hợp với hắn để đính hôn với tiểu thư. Nhưng ngay ngày đó, sơn chủ bị Lạc Chấn Nam của nhà họ Lạc đánh lén đến trọng thương, thân thể tê liệt, miệng không thể nói, cho nên...

– Đã là các ngươi đánh lén Lạc gia? – Trác Phàm nhếch môi, thỏa mãn cười nói – Giết người thì đền mạng, báo thù rửa hận có gì khó nói?

– Vậy kế tiếp thì sao? – Trác Phàm tiếp tục hỏi.

Tiểu Thúy do dự một lát, nhìn thấy bàn tay Trác Phàm vẫn còn đặt trên ngực Lôi Vũ Đình liền lập tức nói:
– Lạc gia canh phòng nghiêm ngặt, chúng ta cũng không nắm chắc. May mắn Dương sư huynh thần thông quảng đại, liên hệ được với Tôn quản gia của Lạc gia, chúng ta mới có thể nội ứng ngoại hợp đánh tan Lạc gia. Sau đó đại tiểu thư Lạc gia bỏ trốn, chúng ta không rõ tung tích. Gần đây mới là Dương sư huynh nhận được tin tức các người ở đây, còn liên hệ với người của U Minh Cốc đến giúp đỡ...

– Được.

Trác Phàm phẩy tay, cảm thấy đã rõ ràng mọi chuyện, ánh mắt lóe lên tinh quang, nhìn về phía Tiểu Thúy nói:
– Các ngươi làm sao biết sơn chủ bị Lạc Chấn Nam đánh lén, là các ngươi tận mắt thấy sao?

– Dương sư huynh nhìn thấy!

– Vậy, Hồi Long Chưởng có thể trị liệu thương thế cho sơn chủ, cũng là do Dương sư huynh nói sao? – Trác Phàm nhíu mày hỏi.

Tiểu Thúy trợn tròn mắt, hung hăng gật đầu, trong mắt mang theo vẻ ngạc nhiên như muốn hỏi: Ngươi làm sao biết?

Mọi chuyện đã hiểu rõ, Trác Phàm chậm rãi thu tay khỏi trước ngực Lôi Vũ Đình.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát nhẹ đột nhiên vang lên:
– Trác Phàm, ngươi đang làm gì trong phòng?

Vừa dứt lời, Lạc Vân Thường đẩy cửa bước vào, theo sau là Lạc Vân Hải và Bàng thống lĩnh. Vừa nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, ba người lập tức kinh ngạc đến ngây người.

Hai thiếu nữ xinh đẹp quần áo không chỉnh tề, bàn tay "ăn thịt" của Trác Phàm vẫn còn đặt trên ngực của người khác. Lạc Vân Hải thấy vậy kinh hãi há hốc mồm, đôi mắt linh động không ngừng đảo liên tục.

Mạnh tay che mắt hắn lại, Lạc Vân Thường quát lớn với Bàng thống lĩnh:
– Mau đưa thiếu gia về phòng đi!

Bàng thống lĩnh vội vàng gật đầu, dìu Lạc Vân Hải đi, nhưng trước khi đi còn ném cho Trác Phàm một nụ cười đầy ý vị của đàn ông dành cho nhau.

– Trác quản gia!

Lạc Vân Thường giận dữ, thế mà trực tiếp gọi thẳng danh phận của Trác Phàm:
– Nơi này dù sao cũng là địa bàn của Tiềm Long các, sao ngươi có thể làm càn ở chỗ của ta như vậy?

Trác Phàm thản nhiên nhún vai:
– Ta làm như vậy đều là vì Lạc gia.

– Vì Lạc gia?

Lạc Vân Thường tức đến bật cười:
– Ngươi mang hai nữ nhân không đứng đắn về nhà làm bừa cả đêm, ngươi nói là vì Lạc gia? Ngươi chẳng phải nói muốn trở nên mạnh hơn sao? Ngươi chẳng phải nói muốn đưa Lạc gia vượt qua Thất thế gia trong mười năm sao? Ngươi làm như vậy là để đạt được mục đích đó à?

Trác Phàm không khống chế được mà sững sờ. Lạc Vân Thường này bình thường vốn đoan trang hiền thục, gặp chuyện tức giận cũng giữ được thể diện, sao hôm nay lại có thể nổi giận đến mức mất hết phong thái thường ngày như vậy?

Bất đắc dĩ lắc đầu, Trác Phàm thản nhiên nói:
– Nếu ngươi biết các nàng là ai, thì sẽ không nói như vậy.

Nghe đến đây, Lạc Vân Thường nghi hoặc nhìn về phía hắn.

– Các nàng là nữ sơn tặc của Hắc Phong Sơn, ta vừa mới thẩm vấn các nàng.

Trác Phàm liếc nhìn hai nữ nhân quần áo xộc xệch, cười nhạo:
– Cho dù là sơn tặc, nhưng đối với nữ nhân mà nói, loại thủ đoạn này vẫn là hiệu quả nhất.

– Cái gì, các nàng là người của Hắc Phong Sơn...

Không để ý đến lời sau của Trác Phàm, Lạc Vân Thường vừa nghe thấy ba chữ "Hắc Phong Sơn" liền đỏ bừng mặt, nguyên lực toàn thân lập tức bộc phát, tung một chưởng về phía Lôi Vũ Đình:
– Còn dám đụng đến phụ thân ta!

Ba!

Trác Phàm một tay nắm lấy cánh tay mềm mại của nàng, thản nhiên nói:
– Ngươi bình tĩnh một chút. Ta thấy ân oán giữa Hắc Phong Sơn và Lạc gia cũng không đơn giản như vậy. Có khả năng, tất cả những chuyện này đều là do Ngự Hạ Thất thế gia giở trò quỷ.

Cái gì?

Nghe Trác Phàm nói, Lạc Vân Thường lập tức ngây người, Lôi Vũ Đình và Tiểu Thúy cũng quay đầu nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Bất luận là Lạc gia hay Hắc Phong Sơn, trong mắt Ngự Hạ Thất thế gia chỉ là những con kiến hôi không bằng gia tộc nhỏ yếu. Muốn đối phó với bọn họ thì chẳng cần tốn sức cũng có thể diệt, tại sao lại phải bày ra một vòng tròn lớn như thế này?

Trác Phàm cũng không nghĩ ra điểm này, ngón tay khẽ cong, Lôi Vũ Đình liền khôi phục được hành động.

– Lôi tiểu thư, ta có một yêu cầu quá đáng. – Trác Phàm cung kính thi lễ, thản nhiên nói – Ta muốn ngươi đưa ta đến Hắc Phong Sơn một chuyến, ta muốn làm rõ ngọn nguồn của chuyện này.

– Hừ, muốn lẻn vào Hắc Phong Sơn của chúng ta, không có cửa đâu. – Lôi Vũ Đình hừ lạnh một tiếng, đầy vẻ giận dữ.

Trác Phàm mỉm cười, nhìn về phía Lạc Vân Thường nói:
– Tiểu thư, xin hãy đưa công pháp Hồi Long Chưởng cho ta.

– Ngươi muốn làm gì?

Lạc Vân Thường hỏi vậy, nhưng vẫn lấy từ trong túi trữ vật ra một miếng ngọc giản đưa tới. Vũ kỹ này nếu là người khác đòi hỏi, nàng tuyệt đối không nỡ. Nhưng với thân phận ngũ trận sư của Trác Phàm, nàng tuyệt đối không tham lam vũ kỹ Linh giai của hắn.

Nhận lấy ngọc giản, Trác Phàm cười nói:
– Lôi tiểu thư, đây chính là Hồi Long Chưởng các ngươi muốn. Chỉ là đây chỉ là một bản vũ kỹ, không trị được thương thế của sơn chủ các ngươi. Ta chỉ mượn ngươi dẫn ta đến Hắc Phong Sơn xem xét, tra ra chân tướng. Có lẽ tên Dương Minh kia vẫn luôn lừa gạt các ngươi. Nếu không, bất luận là Lạc gia hay Hắc Phong Sơn lần này đều sẽ bị diệt tộc trong vòng xoáy ân oán của Thất thế gia.

– Dương sư huynh là người tốt, sẽ không lừa chúng ta! – Tiểu Thúy ngẩng đầu vội vàng kêu lên.

Không để ý đến nàng, Trác Phàm chỉ nhìn Lôi Vũ Đình:
– Dương Minh có thể dễ dàng xúi giục quản gia của Lạc gia làm nội ứng suốt mấy chục năm, lại có thể dễ dàng thiết lập quan hệ với U Minh Cốc của Ngự Hạ Thất thế gia. Lôi cô nương, ngươi là vị hôn thê của hắn, thật sự hiểu hắn đến thế sao?

Do dự một lát, Lôi Vũ Đình bị Trác Phàm thuyết phục đến mức trong lòng lập tức tràn đầy nghi hoặc. Tay nhẹ nhàng vuốt ve miếng ngọc giản Hồi Long Chưởng, nàng nhìn Trác Phàm, khẽ gật đầu.

Đã là người ta đem gia truyền vũ kỹ Hồi Long Chưởng cho mình, lại có nhiều điểm đáng ngờ như vậy, nàng không có lý do gì để từ chối hắn. Huống hồ, Hắc Phong Sơn là địa bàn của nàng, mà Trác Phàm chỉ có một mình, dù có cho hắn đi cũng chẳng làm nên trò trống gì.

Thấy nàng đồng ý, Trác Phàm hài lòng gật đầu. Tuy nhiên, một lúc sau hắn lại lúng túng hắng giọng:
– Khụ khụ khụ... Lôi cô nương, cẩn thận kẻo lạnh.

– A!

Giờ này Lôi Vũ Đình mới phản ứng lại, y phục của nàng vừa rồi đã bị gã quản gia ác độc này xé rách, hiện tại chỉ có thể vội vàng dùng một chút vải vụn che chắn cơ thể.

Lạc Vân Thường cùng Tiểu Thúy liền đẩy Trác Phàm ra ngoài cửa:
– Cút!

Đùng một tiếng, đại môn đóng sầm lại, ba nữ nhân liếc nhìn nhau, không khống chế được khẽ cười một tiếng. Nhưng rất nhanh sau đó, họ nhận thức được chuyện hiện tại chưa rõ ràng, bọn họ vẫn là kẻ thù, sắc mặt lập tức lạnh xuống.

Lúc này, bên ngoài cửa lại vang lên giọng nói của Trác Phàm:
– Lôi cô nương, nhớ kỹ lần sau mặc cho dày vào một chút, cũng có thể chống đỡ lâu hơn một chút.

Nghe thấy câu này, Lôi Vũ Đình cực kỳ lúng túng, trong mắt tỏa ra ngọn lửa phẫn nộ, gương mặt đỏ bừng lên...

↑ Về danh sách chương