Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 26

✓ Đã biên tập AI

Kể từ đó, trong suốt hơn mười ngày ròng, bóng dáng Trác Phàm hoàn toàn biến mất khỏi Tiềm Long các. Không chỉ đám người Long Quỳ, ngay cả ba người Lạc gia cũng rất hiếm khi bắt gặp hắn.

Kể từ sau khi phát ngôn đầy hùng hồn với mọi người vào ngày hôm đó, Trác Phàm liền dốc toàn lực vào việc tu luyện. Hắn tự nhốt mình trong phòng, tuyệt đối không gặp bất kỳ ai. Chỉ có vào lúc đêm khuya, hắn mới thả Huyết Anh ra ngoài để đi hút lấy nguyên lực của các cường giả.

Mục tiêu của hắn, chính là Thái gia.

Chính vì lẽ đó, suốt mười mấy ngày qua, chủ nhân Thái Vinh của Thái gia vô cùng phiền muộn. Đám hộ vệ của lão mỗi ngày đều sụt giảm đáng kể, hơn nữa ai nấy đều ủ rũ như xác không hồn. Điều này khiến lão không khỏi nghi ngờ, liệu có phải mình đã đắc tội với Lạc gia, khiến Lạc gia mời Tiềm Long các đến để đối phó với lão hay không.

Bởi lẽ lão thấy, chỉ có Ngự Hạ thất thế gia mới sở hữu thực lực khủng bố đến mức thần không biết quỷ không hay, có thể quét sạch đám hộ vệ của lão như cỏ rác. Vì thế, Thái Vinh luôn sống trong sợ hãi, mỗi khi đêm xuống là lại cùng con trai co rúm trong chăn, run lẩy bẩy. Lão sợ rằng, người tiếp theo biến mất sẽ là chính mình.

Người sống một đời, chết không đáng sợ, đáng sợ là cái lúc sắp chết. Hiện tại, cha con Thái gia đang phải sống trong nỗi kinh hoàng đó, một ngày dài tựa như một năm.

Đã có lúc, lão nghĩ đến việc đi cầu xin U Minh Cốc ra mặt để bảo vệ tính mạng cho bọn họ. Thế nhưng, kể từ khi U Minh Cốc đoạt được võ kỹ tổ truyền của nhà lão, thái độ của bọn họ đã thay đổi hoàn toàn, chẳng còn mảy may quan tâm đến sự sống chết của lão nữa.

Điều này khiến Thái Vinh trốn trong phòng lớn tiếng chửi rủa, Ma đạo quả nhiên là thứ không thể tin cậy, nhưng lại cũng chẳng thể làm gì được.

Tất cả những chuyện này, Trác Phàm đều thu vào tầm mắt, thầm cười lạnh trong lòng.

Còn về Tôn gia, Trác Phàm cũng từng cho Huyết Anh đến xem xét vài lần, nhưng nơi đó dù sao cũng có Giản trưởng lão đóng quân, nhiều lần đều bị hắn phát hiện. Riêng mấy ngày gần đây, lại có mấy luồng khí thế cường đại xuất hiện, nên Trác Phàm cũng không tới đó nữa.

Hắn chỉ để Huyết Anh giám thị cửa ra vào một lượt rồi quay về.

Ngày hôm đó, vẫn giống như mọi khi, Huyết Anh sau khi hút sạch sinh mệnh nguyên lực của hơn mười hộ vệ Thái gia, lại đi dạo quanh cửa Tôn gia một vòng, rồi mới hài lòng bay trở về tiểu viện của Tiềm Long các.

Thế nhưng, khi đang chuẩn bị tiến vào tiểu viện, một luồng khí tức không thể phát giác đã thu hút sự chú ý của nó. Trác Phàm đang tĩnh tọa trong phòng khẽ nhướng mày, sai khiến Huyết Anh hướng về phía luồng khí tức ẩn nặc kia mà tìm kiếm. Rất nhanh, ở một góc ngõ đối diện tiểu viện, một bóng người áo đen đã lọt vào tầm mắt của hắn.

Nhìn hướng người đó đang quan sát, chính là vị trí của tiểu viện.

– Hừ, địa bàn của Tiềm Long các không ai dám giám thị, tên này là đến để lấy điểm! Nhìn bộ dạng này, là người của Hắc Phong Sơn đến.

Trác Phàm nhếch mép, lẩm bẩm nói.

Hắn vẫn nhớ rõ nội dung cuộc trò chuyện mà mình nghe lén được từ Giản trưởng lão. Lần này đối với Lạc gia bọn hắn ra tay, không phải Thái gia hay Tôn gia, mà chính là lũ sơn tặc Hắc Phong Sơn – những kẻ vốn dĩ dường như chẳng liên quan gì đến tất cả mọi người.

Như vậy, dù cho Lạc gia có bị Hắc Phong Sơn tiêu diệt, thì cũng không liên quan gì đến U Minh Cốc. Thế nhưng, một đám sơn tặc thì muốn đánh vào tiểu viện của Tiềm Long các bằng cách nào?

Ngươi tưởng lúc này Lạc gia là Quy Vân Trang sao?

Đôi lông mày hơi nhíu lại, Trác Phàm sai Huyết Anh lặng lẽ áp sát sau lưng người áo đen kia. Vì khí tức của Huyết Anh quá đỗi bí ẩn, đối phương hoàn toàn không hề phát giác ra.

Sau một hồi quan sát, người áo đen kia dường như đã nắm bắt được đại khái tình hình liền quay người rời đi. Phía sau lưng hắn, một đạo Huyết Anh màu đỏ luôn lơ lửng theo sát.

Cho đến khi nửa canh giờ sau, người áo đen kia tiến vào một quán trọ, Huyết Anh mới lặn mất tăm.

Bạch!

Người áo đen nhảy nhẹ một cái, lật người vào bên trong một cửa sổ. Huyết Anh liền nhẹ nhàng bay đến cửa sổ nhìn vào bên trong. Chỉ thấy bên trong có sáu bảy tên đại hán, cùng với một thiếu nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đang đứng một bên. Mọi người đều đang nhìn về phía người áo đen kia, chờ đợi hắn phân phó.

– Tiểu thư, kết quả tìm hiểu thế nào? – Người áo đen chưa kịp mở miệng, thiếu nữ kia đã bưng lên một chén trà, quan tâm hỏi.

Trác Phàm nghe thấy, không kiềm chế được mà sững sờ: – Nữ?

Hắn làm sao cũng không thể ngờ tới, lần này xuất quân đối phó với nhân mã Hắc Phong Sơn của Lạc gia, thế mà lại là một nữ tử dẫn đội. Là vì thấy Lạc gia chỉ còn bốn người nên bọn chúng coi thường hay sao?

Trác Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục quan sát.

Chỉ thấy người áo đen kia tháo bỏ chiếc khăn đen trên đầu, lộ ra một đôi mắt long lanh, mái tóc đen nhánh xinh đẹp như thác nước đổ xuống, làn da trắng nõn mịn màng, quả thực là một đại mỹ nhân hiếm có.

Cho dù là đám thuộc hạ kia nhìn thấy cũng không khỏi nuốt nước miếng, ánh mắt đăm đăm nhìn không rời. Cho đến khi nữ tử kia hung hăng lườm bọn họ một cái, bọn họ mới vội vàng cúi đầu.

– Tiểu Thúy, đưa giấy bút tới đây. – Không nói hai lời, nữ tử kia quát lớn một tiếng, cô bé kia liền vội vàng dâng bút mực giấy lên.

Nữ tử kia xắn tay áo, dùng bút vẽ lên giấy một cách cẩn thận. Chỉ trong vòng một phút, nàng đã vẽ xong một bản sơ đồ Trạch Cư. Trác Phàm chứng kiến cảnh này, không kìm được thầm khen ngợi một tiếng.

Bản vẽ đó mô tả cấu trúc bố cục của tiểu viện Tiềm Long các, không sai một li nào. Tuy nhiên, chỉ nhìn qua một đêm mà có thể vẽ ra được thế này, Trác Phàm cũng phải giơ ngón tay cái tán thưởng cho nàng.

Nhìn hành động lần này của Hắc Phong Sơn, để nữ tử này dẫn đội cũng không phải là vô nghĩa.

– Các ngươi nhìn cho kỹ, đây chính là cấu trúc của căn nhà đó. Chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này đều có trọng binh trấn giữ. Ở bốn góc hẻo lánh kia, có cao thủ Đoán Cốt cảnh tọa trấn...

Nữ tử áo đen giải thích cho đám đại hán về phòng ngự của tiểu viện. Đợi đến khi nói xong, đám đại hán đưa mắt nhìn nhau, nét mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng.

– Tiểu thư, đây chính là Tiềm Long các, chúng ta làm sao tấn công vào được? Nhìn điệu bộ này, chúng ta còn chưa kịp vào cửa thì tất cả đã chết sạch ở cửa rồi. – Một gã đại hán lau mồ hôi lạnh trên trán, giọng nói vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.

Nữ tử kia xua tay đầy vẻ thờ ơ, thản nhiên nói: – Yên tâm đi, sư huynh đã liên hệ với người của U Minh Cốc rồi. Đến lúc đó, bọn họ sẽ lấy cớ dẫn dắt vệ binh rời đi. Đến lúc đó, chúng ta xông vào, giết sạch người của Lạc gia, bắt sống Lạc Vân Thường.

– Cái gì, bắt đại tiểu thư? Nàng ta cũng đâu phải là nam nhân, bắt tiểu thư làm gì? – Trác Phàm cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng lại chẳng chút lo lắng. Cho dù không có đám hộ vệ kia, hắn mấy ngày trước cũng đã bố trí Bàn Long Trận chín ngày tại đây rồi.

Những thứ này chẳng qua chỉ là quân cờ đến nộp mạng mà thôi.

Nhưng điều khiến hắn để ý là mối quan hệ giữa Hắc Phong Sơn và U Minh Cốc rốt cuộc là thế nào. Giống như Thái gia, là bị lợi dụng hay là có sự kết hợp sâu sắc hơn?

– Ách, tiểu thư, có mấy lời ngài có lẽ sẽ không thích nghe, nhưng sự tình là các Quan huynh đệ đều đang đánh cược bằng tính mạng...

– Nói! – Nữ tử kia phất tay, dáng vẻ vô cùng hào khí.

Do dự một chút, người kia nặng nề nói: – Tiểu thư, quan hệ giữa thiếu trại chủ và U Minh Cốc rốt cuộc là thế nào, người của U Minh Cốc sẽ nghe theo. Cho dù người của U Minh Cốc có chịu giúp chúng ta, nhưng Tiềm Long các dù sao cũng là thế gia của Ngự Hạ thất, đắc tội bọn họ thì có chạy đến chân trời góc biển cũng vô dụng. Đến lúc đó, liệu bọn họ có giúp chúng ta không? Nếu bọn họ bỏ rơi chúng ta, vậy chúng ta thật sự là đường chết.

– Hừ, nói cho cùng các ngươi chỉ là sợ chết thôi!

Nữ tử kia hừ lạnh một tiếng, tức giận nói: – Các ngươi hôm nay nói loại lời này, có xứng đáng với Lão Trại Chủ không? Vì chữa trị thương thế cho Lão Trại Chủ, vì báo thù cho Lão Trại Chủ, coi như liều cái mạng này ra là tính toán cái gì?

Nghe đến lời này, tất cả mọi người không tự giác cúi đầu, nét mặt đầy vẻ hổ thẹn.

Nữ tử kia lạnh lùng liếc nhìn mọi người một lượt, quát lớn: – Lui ra, tất cả giữ nguyên kế hoạch tiến hành, không được có dị nghị.

– Rõ!

Mọi người liền ôm quyền, hô lớn một tiếng như tiếng chuông, cung kính lui xuống. Chỉ là ánh mắt bọn hắn khi rời đi đã không còn do dự, mà là cái chết không sờn.

– Có hố!

Trác Phàm nhíu mày, chậm rãi đứng dậy, mở cửa phòng, thả người bay ra ngoài.

Hiện tại, đến lượt hắn xuất mã...

Bên trong gian phòng khách sạn, sau khi mọi người đã rời đi hết, cô bé kia vỗ tay cười nói: – Tiểu thư thật lợi hại, đúng là có phong phạm của sơn chủ.

Lắc đầu, nữ tử kia không kìm được thở dài, trong mắt lóe lên vẻ đau thương: – Nếu nghĩa phụ còn khỏe mạnh, khí thế so với ta mạnh hơn nhiều, Hắc Phong Sơn trên đó có ai dám không phục? Càng không có nhiều nghi vấn như thế này.

– Làm gì có, bọn họ vẫn rất phục thụ tiểu thư mà. – Tiểu nữ hài vội vàng an ủi.

Cô gái áo đen cười khổ một tiếng, lắc đầu: – Tiểu Thúy, ngươi đừng an ủi ta. Ta chỉ hy vọng, sau lần này, có thể đoạt được Hồi Long Chưởng để chữa trị thương tổn cho nghĩa phụ.

– Tiểu thư hiếu thuận như vậy, tâm nguyện nhất định sẽ thực hiện! – Tiểu nữ hài mỉm cười, hai mắt cong lại như trăng khuyết.

Nữ tử áo đen thấy vậy cũng vui mừng cười rộ lên.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng thở dài trầm thấp truyền vào tai hai người: – Tiểu cô nương, hiếu thuận hay không và việc thực hiện tâm nguyện là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Còn nữa, ai nói cho các ngươi biết Hồi Long Chưởng có thể trị liệu thương thế?

– Ai đó?

Nữ tử áo đen cùng Tiểu Thúy vội vàng quay đầu về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào, Trác Phàm đã ngồi trên bậu cửa sổ, cười hì hì nhìn lấy hai người.

– Hai vị không cần kinh hãi, ta không có ác ý với hai vị, chỉ là muốn mời hai vị đi một chuyến để làm rõ ràng một số chuyện. – Trác Phàm mỉm cười, hữu hảo đưa ra một bàn tay.

– Ngươi rốt cuộc là ai?

Nữ tử áo đen mang theo Tiểu Thúy lập tức lùi lại hai bước, mặt đầy vẻ cảnh giác. Nàng căn bản không phát giác được Trác Phàm đã lặng lẽ tiến đến trước mặt mình từ lúc nào. Nếu người này muốn lấy mạng nàng, nàng sớm đã là một cái xác chết rồi.

– Ha, vẫn chưa tự giới thiệu. – Trác Phàm cung kính thi lễ, cười nói: – Tại hạ là quản gia Lạc gia, Trác Phàm.

– Cái gì, ngươi là người của Lạc gia?

Nghe thấy lời hắn, đồng tử nữ tử áo đen bỗng nhiên co rụt lại, nàng nghiến răng nghiến lợi nói: – Nếu là người của Lạc gia, thì chịu chết đi!

Vừa dứt lời, nữ tử áo đen đột nhiên dựng thẳng hai ngón tay, hướng về phía Trác Phàm đâm tới. Một tiếng sét chói tai đột nhiên vang lên giữa hai ngón tay, tựa như muốn đâm xuyên cả bầu trời.

Đồng tử hơi co lại, Trác Phàm kinh ngạc thốt lên: – Tụ Khí tam tầng, Linh giai vũ kỹ?

Hắn làm sao cũng không thể ngờ tới, nha đầu này lại có tu vi Tụ Khí tam tầng, vũ kỹ lại còn là Linh giai. Thực lực như thế, dù có đụng phải Đoán Cốt cảnh cũng có thể đánh nhau được vài chiêu.

Chỉ tiếc là hôm nay nàng đụng phải Trác Phàm, dưới cấp Đoán Cốt cảnh thì hắn chẳng thèm để mắt tới.

Bởi vì hắn có... Bản mệnh Huyết Anh!

Ấn quyết trong tay đánh ra, một đạo ánh đỏ trong nháy mắt từ trong cơ thể hắn bay ra, tiến vào thể nội của nữ tử kia.

C-K-Í-T..T…T!

Nữ tử áo đen đang vọt tới bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, chỉ có luồng lôi quang trên đầu ngón tay vẫn còn "xì xì" rung động.

Nữ tử áo đen kinh hoàng nhìn về phía Trác Phàm: – Ngươi... Ngươi đã làm gì ta?

Khóe miệng nhếch lên một đường cong tà dị, Trác Phàm lắc đầu: – Chẳng làm gì cả, chỉ là khống chế thân thể của ngươi thôi.

Nói đoạn, Trác Phàm đưa tay chộp lấy hai ngón tay của nàng: – Diệt.

Chỉ trong chớp mắt, tia sét sắc bén kia lập tức tắt ngóm.

Huyết Anh lấy máu làm sống, cũng có thể khống chế huyết khí của con người. Mà huyết khí một khi bị khống chế, toàn thân mọi thứ đều sẽ bị điều khiển. Trừ phi thực lực siêu cường, có thể dùng nguyên lực cường thế để thoát khỏi.

Tuy nhiên, đây cũng là trong tình huống thực lực của Huyết Anh còn yếu. Nếu là một Huyết Anh cấp Thánh, thì dù là cao thủ cấp Đế cũng rất khó lòng ứng phó, đó chính là sự khủng bố của Huyết Anh.

– Đi theo ta.

Trác Phàm một tay ôm lấy eo nữ tử áo đen, nhấc bổng nàng lên. Nữ tử áo đen căn bản không thể phản kháng, chỉ có thể bị một nam tử lạ mặt ôm chặt vào lòng.

– Tiểu thư! – Tiểu Thúy hét lớn một tiếng.

Trác Phàm quay đầu nhìn lại, dường như nhớ ra điều gì: – Ha, còn có ngươi nữa.

Vừa dứt lời, Trác Phàm lại xuất thủ lần nữa, một trảo chộp vào vai cô bé, dùng lực một chút, nha đầu kia liền ngất đi. Tiểu Thúy dù sao cũng chỉ là một nha hoàn, chưa đột phá Tụ Khí cảnh, Trác Phàm rất dễ dàng chế phục.

Kết quả là, khi trời vừa tờ mờ sáng, Trác Phàm ôm lấy hai nữ tử lớn nhỏ vội vã tiến vào tiểu viện...

↑ Về danh sách chương