Vút!
Tiếng xé gió vang lên, một bóng người đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt hai người. Đợi đến khi nhìn rõ kẻ vừa tới, thì ra chính là Long Cửu. Lúc này, gương mặt lão chỉ còn một con mắt tràn đầy vẻ kích động.
– Vừa rồi là ai bố trận?
– Ách, là...
Hai người liếc nhìn nhau, cuối cùng vẫn là từ miệng Long Kiệt bẩm báo:
– Là quản gia của Lạc gia, Trác Phàm!
– Cái gì, là hắn?
Long Cửu không khống chế được mà giật mình, lão quay người nhìn quanh trận pháp, càng xem càng thấy chấn kinh:
– Phàm là trận pháp đại gia, không chỉ có đối với mỗi cấp trận thức hiểu biết cực kỳ sâu sắc, mà còn phải thông qua nhiều năm tu luyện, cảm ngộ thiên địa mới có thể nắm bắt được bí quyết trong trận. Lão hủ tuổi đã cao, chỉ có thể bố trí cấp ba trận thức, hắn tuổi còn nhỏ như thế, làm sao có thể trong nháy mắt bày ra cấp năm trận thức đến đây?
Long Cửu phảng phất như đang hỏi Long Quỳ và Long Kiệt, nhưng thực chất là đang tự vấn chính mình. Hai người thấy thế, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, lắc đầu.
Cái tên Trác Phàm này không biết là ai, thỉnh thoảng lại làm ra những chuyện kinh thiên động địa, khiến người ta không thể không phục. Cho dù là hai vị thế gia tử đệ như bọn họ, sau khi tận mắt chứng kiến một tay của Trác Phàm ngày hôm nay, cũng không dám tiếp tục xem thường hắn, thậm chí còn cảm thấy có chút tự ti.
– Các ngươi đi gọi tiểu tử kia tới... à không, là mời hắn tới đây, lão phu muốn nói chuyện tử tế với hắn một chút. – Nhìn quanh bốn phía một lượt, Long Cửu đột nhiên nhếch miệng nói.
Hai người nghe lệnh liền ôm quyền, lĩnh mệnh đi xuống. Một lát sau, tại một tòa lương đình ở hậu hoa viên của tiểu viện, Long Cửu pha một bình trà đặt trên bàn đá. Chỉ trong chớp mắt, Trác Phàm cùng Long Quỳ và Long Kiệt đã tới nơi.
– Ha ha ha... Trác Phàm lão đệ, mời ngồi. – Vừa thấy mặt, Long Cửu liền cười lớn một tiếng, làm tư thế mời khách.
Long Quỳ và Long Kiệt nghe xong không khỏi sững sờ.
Trác Phàm lão đệ?
Long Cửu có bối phận cực cao trong gia tộc, bọn họ gặp mặt đều phải tôn xưng một tiếng "Cửu thúc", hơn nữa Long Cửu vốn là người cực kỳ cao ngạo, kẻ có thể lọt vào mắt xanh của lão trong toàn bộ Thiên Vũ đế quốc cũng chẳng có mấy ai.
Nhưng lúc này cư nhiên lại xưng hô với cái tên nhãi nhúm Trác Phàm là "lão đệ", điều này khiến hai người không khỏi kinh ngạc.
Chỉ là Trác Phàm lại chẳng hề để ý, tự nhiên đáp ứng, "đại mã kim đao" ngồi xuống. Hắn thấy rõ, đây chính là cái thế giới thực lực vi tôn. Chỉ cần hắn đủ mạnh, đừng nói là làm lão đệ, coi như làm ông nội hắn cũng dư sức.
– Không biết Cửu ca tìm ta có chuyện gì? – Trác Phàm cũng không câu nệ, lúc này cầm lấy ấm trà rót cho mình một ly, đồng thời cực kỳ vô sỉ chấp nhận cách xưng hô "người huynh đệ" của Long Cửu vừa rồi.
Long Kiệt khẽ giật mình, tựa như vẫn chưa kịp phản ứng. Long Quỳ lại trợn mắt một cái, thầm mắng một tiếng vô sỉ, tiểu tử này đúng là biết cách thuận cán trèo cao.
Chỉ là Long Cửu nghe xong lại vui mừng quá đỗi. Bởi vì như vậy, quan hệ giữa hai người xem như càng thân cận, cũng càng dễ dàng bàn bạc chuyện.
– Trác Phàm lão đệ, đã ngươi đã xưng hô ta một tiếng Cửu ca, vậy lão ca sẽ không quanh co lòng vòng. Nói thật với ngươi, lão đệ ngươi có thể bày ra cấp năm trận thức, có năng lực như vậy làm gì phải vùi mình trong cái tiểu gia tộc Lạc gia này? Hay là tới Tiềm Long các của chúng ta đi, lão ca cam đoan ngươi sẽ có đãi ngộ cung phụng. Cho dù có gặp gia chủ, ông ấy cũng sẽ khách khách khí khí với ngươi.
Trong lòng kinh hãi, Long Quỳ và Long Kiệt nhìn nhau một cái. Bọn họ vạn lần không ngờ tới Long Cửu vội vã tìm Trác Phàm đến lại là để mời hắn làm cung phụng của Tiềm Long các?
Đây chính là đãi ngộ cao nhất của Tiềm Long các, địa vị còn cao hơn cả trưởng lão, là thủ vệ có thực lực mạnh nhất. Một tên hoàng mao mới lớn như hắn, dựa vào cái gì mà có thể đảm đương trọng trách này?
Nhưng lại nghĩ kỹ, Trác Phàm tuy thực lực chỉ có Tụ Khí cảnh, nhưng lại là cấp năm trận sư. Bất kỳ gia tộc nào trong Thất thế gia mời về đều sẽ lấy cung phụng đãi chi.
Long Cửu mời hắn về chính là có lợi nhất cho Tiềm Long các.
Trác Phàm mỉm cười không nói gì, khẽ nhấp một ngụm trà thơm.
Thực chất trước khi tới đây, hắn đã minh bạch chín ý đồ của Long Cửu. Nhân tài có thể bày ra cấp năm trận thức, ở đế quốc này ai không đoạt, ai không đoạt? Cho dù có gặp Hoàng đế, thì Hoàng đế cũng phải chiêu hiền đãi sĩ.
Cho nên khi hắn xuất thủ bố trận, cũng đã lường trước được kết quả này.
– Trác Phàm lão đệ, ngươi thấy thế nào? – Thấy Trác Phàm cứ im lặng, Long Cửu hỏi lại lần nữa.
Khóe miệng khẽ nhếch lên, Trác Phàm thản nhiên nói:
– Ta có xách một vài điều kiện, không vấn đề gì chứ?
– Đương nhiên là không vấn đề, chỉ cần là Tiềm Long các có thể làm được, ngươi nói gì lão ca cũng đáp ứng. – Long Cửu vung tay một cái, hào khí ngất trời.
– Vậy ta muốn nàng ta bưng trà rót nước, rửa chân chăn ấm cho ta, không thành vấn đề chứ? – Trác Phàm chỉ thẳng vào Long Quỳ, cười đùa nói.
Nghe thấy lời này, gương mặt Long Quỳ thoáng chốc đỏ bừng, hai mắt trợn trừng, cả giận nói:
– Nằm mơ!
Long Cửu cũng lúng túng lắc đầu:
– Tiểu Quỳ... không thể...
– Ha ha ha... Ta chỉ là đùa chút thôi. Trong nhà đã có một vị đại tiểu thư, chẳng lẽ còn muốn thêm một người nữa sao? – Trác Phàm cười một tiếng, trong mắt lóe lên tinh quang, đột nhiên nghiêm túc nói:
– Ta muốn Lạc gia tỷ đệ... cả đời bình an.
Trác Phàm nói những lời này, từng chữ thốt ra đều vô cùng thành khẩn.
Long Cửu không khống chế được mà khẽ giật mình, trên mặt hiện lên vẻ khâm phục. Lão vạn lần không ngờ tới, Trác Phàm đưa ra điều kiện lại không phải vì chính mình, mà là vì Lạc gia. Sự trung thành như vậy khiến ba người tại hiện trường đều không kìm được mà dâng lên từng tia kính ý.
Cho dù là người luôn tức giận hắn như Long Quỳ, sau khi nghe thấy lời này cũng phải nhìn hắn một cái đầy sâu sắc.
– Được, ta đáp ứng ngươi. – Long Cửu trịnh trọng gật đầu, – Chỉ cần có Tiềm Long các ở đây, Lạc gia chẳng những cả đời bình an, mà đời đời kiếp kiếp con cháu đều sẽ bình an, ngươi yên tâm đi.
Cười nhạt gật đầu, Trác Phàm cầm chén trà, lại nhấp một ngụm hương thơm.
– Vậy từ giờ trở đi, ngươi chính là cung phụng của Tiềm Long các chúng ta. Ta sẽ bẩm báo việc này với gia tộc, sau ba ngày ta sẽ để A Kiệt đưa ngươi đến tổng bộ.
– Đợi một chút!
Đột nhiên, Trác Phàm phất tay một cái nói:
– Ta cũng không có đồng ý làm cung phụng gì cả.
– Cái gì, ngươi vừa rồi không phải... – Long Cửu kinh hãi đứng bật dậy, mặt giận dữ nhìn về phía Trác Phàm, – Trác lão đệ, ngươi vừa rồi là đang đùa giỡn lão phu sao?
Khẽ cười một tiếng, Trác Phàm đột nhiên vẻ mặt nghiêm túc nhìn về phía lão:
– Nếu như ở một phút trước, ngươi đưa ra lời mời, ta sẽ không chút do dự mà đáp ứng. Hơn nữa điều kiện cũng chính là những gì ta vừa nói. Nhưng là bây giờ...
– Bây giờ làm sao? – Long Cửu run rẩy hàng ria mép, chất vấn.
Hơi hơi lắc đầu, Trác Phàm quay đầu nhìn về phía Long Quỳ đang vẻ mặt khó hiểu, lạnh lùng nói:
– Long Quỳ tiểu thư, những gì ngươi nói lúc trước còn nhớ chứ?
Nói đoạn, Trác Phàm đưa ra một nắm đấm:
– Mười năm, mười năm sau, ta sẽ để Lạc gia sừng sững đứng trên đỉnh cao của Thất thế gia!
Vừa dứt lời, Trác Phàm uống cạn chén trà, đập mạnh một tiếng xuống bàn rồi quay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng Long Quỳ lại có một loại rung động khó tả.
Thời gian mười năm, muốn một gia tộc nhỏ yếu siêu việt Ngự Hạ Thất thế gia, đó căn bản là chuyện không thể nào. Cho dù hắn là cấp năm trận sư cũng tuyệt đối không thể, nội tình của Thất thế gia không dễ dàng bị vượt qua như vậy.
Nhưng Trác Phàm nói những lời này lại tự tin đến mức khiến nàng không thể thốt ra bất kỳ lời phản bác nào.
– Tiểu Quỳ, cuối cùng ngươi nói gì với hắn thế? – Long Cửu vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía hai người. Bởi vì nhìn sắc mặt của Trác Phàm, cũng không phải hắn cố tình gây sự, vừa rồi nhất định đã xảy ra chuyện gì mới khiến hắn tức giận đến vậy.
Long Quỳ không nói gì, chỉ nhìn theo bóng lưng Trác Phàm biến mất. Long Kiệt chần chờ một lát rồi đem chuyện lúc trước kể lại.
Sau khi nghe hết ngọn nguồn sự việc, Long Cửu bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài nói:
– Lão phu đã sớm nói với các ngươi rồi, đánh người không đánh vào mặt, mắng chửi không vạch ra khuyết điểm. Các ngươi làm nhục Lạc gia như vậy, khó trách người ta phải chứng minh cho các ngươi thấy.
– Nhưng là... Hắn vừa rồi nói, tuyệt đối không có khả năng thành công. – Long Kiệt chần chờ một chút, lẩm bẩm nói.
Khẽ vuốt chòm râu, con mắt duy nhất của Long Cửu đảo quanh trong hốc mắt:
– Lạc gia có một vị cấp năm trận sư tọa trấn, ngày sau coi như không đuổi kịp danh vọng của Thất thế gia, thì cũng nhất định là nhân vật nổi bật trong các thế gia thế tục, vẫn là kết giao là hơn.
– Ai, các ngươi thật là, chúng ta chỉ kém một chút là có thể mời được một vị cấp năm trận sư làm cung phụng rồi. – Long Cửu than thở, nhìn chằm chằm Long Quỳ lắc đầu thở ngắn than dài...
Ở một phương diện khác, sau khi rời khỏi bọn người Long Cửu, Trác Phàm trực tiếp đi tới chỗ của Lạc Vân Thường. Trên đường đi, hắn suy nghĩ muôn vàn!
Cơ hội tốt đến thế, nhờ Tiềm Long các bao che cho Lạc gia, như vậy Lạc gia ổn định, tâm ma của hắn cũng có thể giải tỏa. Nhưng hắn lại từ bỏ, chỉ vì một câu nói của Long Quỳ.
Mơ mộng hão huyền? Hừ, nếu ngay cả giấc mơ cũng không dám mơ, vậy thì chỉ có thể an phận với trời mệnh.
Ma đạo là nghịch thiên mà đi, mọi vận mệnh đều do chính mình đánh ra. Cho nên Trác Phàm không chịu nổi việc có kẻ nói hắn mơ mộng hão huyền, an phận với trời mệnh, si tâm vọng tưởng.
Vì vậy, hắn nhất định phải chứng minh cho mọi người thấy, cho dù là một gia tộc nhỏ yếu kéo dài hơi tàn, cũng có thể bước lên đỉnh phong một ngày. Lúc này, hắn giúp Lạc gia không còn là vì trừ bỏ tâm ma, mà chính là vì Ma đạo của hắn.
Cái thế giới này, không có gì là không thể! Nếu thiên ngăn cản ta, ta sẽ nghịch thiên giết chết nó, mệnh ta do ta quyết, không do trời.
Một ngày nào đó, hắn muốn biến cái gia tộc nhàm chán này thành thế gia mạnh nhất thiên hạ! Chỉ cần có Ma Hoàng Trác Nhất Phàm hắn ở đây, không có gì là không thể.
Rầm!
Một tiếng động lớn vang lên, Trác Phàm đẩy cửa bước vào, gương mặt tràn đầy sát khí.
Lạc Vân Thường, Lạc Vân Hải và Bàng thống lĩnh đều ở đây, gặp hắn tiến vào không khỏi giật mình. Giống như đã đoán trước được điều gì, Lạc Vân Thường lộ vẻ do dự nhưng vẫn lấy hết dũng khí nói:
– Trác Phàm, Cửu gia tìm ngươi có chuyện gì?
– Hắn mời ta làm cung phụng của Tiềm Long các. – Trác Phàm thản nhiên nói.
Nghe thấy lời này, mặt của ba người Lạc Vân Thường đều tối sầm lại. Tuy trong lòng vô cùng đau khổ, nhưng Lạc Vân Thường vẫn miễn cưỡng gượng cười:
– Vậy chúc mừng ngươi nhé, Tiềm Long các không phải nơi Lạc gia có thể so sánh, ngươi ở đó nhất định sẽ có tiền đồ hơn.
Thực chất bọn họ đã sớm nghĩ tới, Trác Phàm bày ra cấp năm trận pháp đương nhiên sẽ dẫn tới sự mời chào của Thất thế gia. Loại người như Trác Phàm căn bản không phải là thứ mà cái tiểu gia tộc như Lạc gia có thể giữ lại được.
Nhìn những gương mặt đầy đau thương của bọn họ, Trác Phàm khẽ hừ một tiếng:
– Than thở cái gì, ta từ chối rồi.
Nghe thấy lời này, mọi người chưa kịp giật mình thì trong lòng đã tràn đầy mừng rỡ:
– Tại sao?
– Không có tại sao, ta về phòng! – Không trả lời bọn họ, Trác Phàm quay người rời đi, nhưng trước khi biến mất, hắn khẽ xoay người, lạnh lùng nói:
– Đại tiểu thư, sau này Lạc gia dù việc lớn việc nhỏ đều do ta làm chủ, ngươi đừng can thiệp.
Lạc Vân Thường sững sờ, ngơ ngác gật đầu. Trước kia không phải như thế này, sao hôm nay hắn đột nhiên lại nói với nàng câu này?
Ngay sau đó, lại truyền đến giọng nói của Trác Phàm, phảng phất như tự nói với chính mình, lại phảng phất như đang nói với nàng:
– Từ giờ trở đi, ta chính là đại quản gia của Lạc gia. Trong vòng mười năm, ta muốn để Lạc gia siêu việt cả Tiềm Long các!
Vừa dứt lời, bóng dáng Trác Phàm biến mất, chỉ để lại ba người Lạc Vân Thường sững sờ tại chỗ, thật lâu sau vẫn chưa hoàn hồn...