Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 24

✓ Đã biên tập AI

Nhìn ra lão nhân này dường như vẫn còn chút do dự, Trác Phàm cười nhạt một tiếng, lên tiếng:
– Như vậy đi, coi như ta chịu thiệt thòi, bán cho các ngươi một phần tình báo.

– Hừ, ngươi có cái loại tình báo gì, mà đòi vượt mặt Tiềm Long các chúng ta sao? – Long Quỳ ngửa mặt lên, giọng đầy vẻ khinh miệt.

Trác Phàm mỉm cười, không buồn tranh luận:
– Ta biết thế lực của Tiềm Long các trải rộng khắp thiên hạ, nhưng mèo có mèo đường, chuột có đường chuột. Ta biết, có lẽ các ngươi cũng không nắm rõ hết mọi tình hình đâu.

Long Quỳ bĩu môi, rõ ràng là không tin, Long Kiệt cũng khẽ lắc đầu. Chỉ có Long Cửu là vẫn giữ đôi mắt duy nhất chăm chú nhìn vào mắt Trác Phàm, gương mặt tràn đầy vẻ nghiêm túc.

Lời này nếu là kẻ khác nói ra, Long Cửu tuyệt đối chẳng buồn liếc mắt lấy một cái. Nhưng đó là Trác Phàm, những hành động của hắn mấy ngày qua đã gây ra cho ông ta quá nhiều chấn động. Điều đó khiến ông ta không thể không đặt nặng sự coi trọng vào từng lời nói, cử động của kẻ trẻ tuổi này.

– Nói đi!

Trác Phàm nở một nụ cười tà dị, thản nhiên hỏi:
– Các ngươi có biết, U Minh Cốc đã có người tới đây chưa?

Long Cửu giật nảy mình, kêu lên đầy sợ hãi.

Ngự Hạ thất thế gia từ khi khai quốc đã phân chia lãnh địa rõ ràng, Phong Lâm thành chính là khu vực chuyên thuộc của Tiềm Long các, thế gia của ông ta không được phái người đóng giữ, nếu không sẽ tương đương với hành động khiêu khích, khiến hai nhà xảy ra đại chiến.

Tất nhiên, con cháu trong môn hạ đi du ngoạn bốn phương không nằm trong quy định, cho nên U Tuyền có thể tới nơi này thì Tiềm Long các cũng sẽ không quản. Nhưng cường giả là trưởng lão của gia tộc thì không thể tùy ý tiến vào chiếm giữ, ít nhất phải được sự đồng ý của thế gia địa phương.

Trác Phàm đã nghe Lạc Vân Thường kể qua về quy tắc của thất thế gia này, nên mới thử dò xét một phen. Quả nhiên, nhìn biểu cảm của bọn họ cũng không biết đến sự tồn tại của lão già kia.

– Điều đó là không thể nào, tai mắt tại Phong Lâm thành đều do ta phụ trách, không kẻ nào có thể lừa ta để tùy ý tiến vào nơi này. – Long Kiệt lắc đầu, gương mặt nghiêm túc lạ thường.

– Hừ, ngươi đừng nghe hắn nói, hắn nhất định lại đang lừa gạt chúng ta. – Long Quỳ hung hăng trừng mắt về phía Trác Phàm, lạnh lùng quát.

Chỉ có Long Cửu là vẫn nhìn chằm chằm vào Trác Phàm, nghiêm nghị hỏi:
– Ngươi có chứng cứ gì?

Trác Phàm cười lắc đầu, thản nhiên đáp:
– Không có chứng cứ.

– Vậy chẳng phải ngươi đang nói mò sao? – Long Quỳ khẽ vung tay, tặng cho Trác Phàm một cái nhìn khinh bỉ.

Trác Phàm bật cười một tiếng:
– Chỉ là hình dạng của người đó, là một lão già đầu hói, Thái gia và Tôn gia chủ đều gọi ông ta là Giản trưởng lão!

– Ngốc Ưng Giản Phàm?

Đột nhiên, con mắt duy nhất của Long Cửu co rút lại, khí thế toàn thân không kìm nén được mà bùng phát ra ngoài. Khí thế cường đại bức ép khiến tất cả mọi người không khỏi bị đình trệ khí tức, liên tiếp lùi về phía sau.

Một lúc lâu sau, khí thế mới dần bình ổn lại.

Trác Phàm phải hít vào từng ngụm không khí để bình phục, cảm thấy toàn thân run rẩy nhẹ. Vừa rồi khí thế của Long Cửu tràn ngập sát ý trần trụi, khiến ngay cả tâm trí hắn cũng không khống chế được mà chao đảo một cái.

– Cửu gia, ngài và lão già kia từng có kết quả gì sao? – Trác Phàm thử dò xét hỏi.

– Nào chỉ là có kết quả, một thần nhãn của Cửu thúc cũng bị lão ta hủy đi. – Long Cửu không nói gì, Long Kiệt thở dài giải thích.

Nghe được lời này, trong lòng Trác Phàm không kìm được mà vui sướng. Cứ sợ các ngươi không cừu không oán, đã có thâm cừu đại hận thì việc xử lý lại càng dễ dàng hơn.

– Cửu gia nén bi thương! – Trác Phàm giả vờ thở dài, lắc đầu nói.

Long Cửu phẩy tay, trong mắt lóe lên hàn quang lạnh lẽo:
– Được, đã là ngươi có thể nói ra hình dạng của người đó, lão phu thì tin tưởng ngươi. Cách nơi này ngoài trăm thước có một khoảng sân, các ngươi cứ đến đó đi.

– Đa tạ Cửu gia! – Trác Phàm liền ôm quyền, khóe miệng hơi nhếch lên, dẫn theo Bàng thống lĩnh bước ra ngoài. Nhưng mới đi được vài bước, lại truyền đến giọng nói trầm đục của Long Cửu.

– Tiểu tử, lão quỷ kia ngươi nhìn thấy ở đâu?

Trác Phàm dừng bước, thản nhiên đáp:
– Thái gia, nhưng hiện giờ có lẽ đang ở Tôn gia.

– Biết! – Long Cửu gật đầu, song quyền phát ra tiếng rắc rắc của xương cốt va chạm. Chờ Trác Phàm và đồng bọn rời đi, ông ta mới lạnh lùng nói: – A Kiệt, truyền tin cho gia tộc, bảo bọn hắn phái thêm một số trưởng lão đến, ta không muốn Giản Phàm còn sống rời khỏi nơi này. Ngoài ra, trong lúc này, các ngươi chuyển vào cái nhà kia, để ý Lạc gia, ta không muốn bọn hắn gây ra chuyện gì để Giản Phàm chạy thoát.

– Cửu thúc, đối phương là trưởng lão của U Minh Cốc, nếu hắn chết ở đây, chắc chắn hai nhà đại chiến sẽ không thể tránh khỏi. – Long Kiệt liếc nhìn Long Cửu, lo lắng nói.

– Hừ, lần này là do hắn không tuân thủ quy củ, dám đến địa bàn của lão phu. Nếu lão phu để hắn sống sót trở về, thì thật có lỗi với con mắt mà lão phu đã vứt bỏ.

Long Kiệt thấy thuyết phục không có kết quả, đành thầm thở dài một tiếng rồi cùng Long Quỳ lui xuống. Chính là trong lúc bọn họ rời đi, liền nghe thấy tiếng cười đầy phẫn nộ của Long Cửu.

Sáng sớm ngày thứ hai, Trác Phàm dẫn theo ba người Lạc gia rời khỏi khách sạn, tiến vào khoảng sân mà Long Cửu đã cung cấp. Đây là sân nhỏ mà Tiềm Long các dùng để chiêu đãi khách quý, so với Quy Vân Trang trước kia của Lạc gia thì chỉ lớn hơn không bao nhiêu. Đây là sân tốt nhất toàn thành, không có cái thứ hai.

Mà những tai mắt của người nhà Lạc gia sau khi nhận được tin tức này liền lập tức trở về bẩm báo.

Trong phút chốc, chuyện Lạc gia vào ở tại Tiềm Long các đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Mọi người đều biết, Tiềm Long các là chỗ dựa lớn của Lạc gia, lại còn cực kỳ coi trọng bọn họ, nếu không cũng không thể cho họ một cái sân chuyên dụng, ngày đêm bảo hộ như vậy.

Thái gia và Tôn gia sau khi biết chuyện lại càng may mắn vì lúc đó không đáp ứng yêu cầu của Giản trưởng lão. Nếu không nhìn vào tình hình này, kẻ nào dám đụng đến Lạc gia, Tiềm Long các không giết chết kẻ đó thì cũng không xong.

Cứ như vậy, ngay từ khoảnh khắc Lạc gia bước vào cái nhà kia, trong nháy mắt đã được nội thành công nhận là gia tộc đệ nhất của Phong Lâm thành, danh tiếng thẳng đứng lấn át cả Thái gia và Tôn gia trước kia, mặc dù bọn họ chỉ có bốn người.

– Chúng ta sau này sẽ ở lại đây sao?

Vừa vào đến nơi, Lạc Vân Thường đã bị khoảng sân rộng lớn hùng vĩ làm cho kinh ngạc, đặc biệt là những hộ vệ đứng cách nhau ba bước một người, năm bước một trạm canh gác, đều là cao thủ trên Tụ Khí cảnh. Lại có hơn hai mươi người khoác giáp vàng canh giữ ở các phương vị đặc thù, bọn họ cho nàng cảm giác giống như phụ thân mình vậy, rõ ràng đều là cao thủ Đoán Cốt cảnh.

Đội hình hộ vệ cường hãn như thế này, cũng chỉ có Ngự Hạ thất thế gia mới có thể đưa ra được.

Lạc Vân Hải và Bàng thống lĩnh cũng không khỏi ngây người, Bàng thống lĩnh bị khí trường cường hãn của đám cao thủ này trấn nhiếp, còn Lạc Vân Hải thì tràn đầy hiếu kỳ.

– Lão Bàng, sau này khi trọng kiến Lạc gia, cho ngươi một đội ngũ như thế này có được không? – Trác Phàm vỗ vai Bàng thống lĩnh, cười hỏi.

Nghe vậy, Bàng thống lĩnh ngượng ngùng lắc đầu:
– Bất kỳ một hộ vệ nào ở đây đều mạnh hơn ta gấp bội, ta có thể trở thành một viên trong số bọn họ đã là tốt lắm rồi, nào dám yêu cầu chỉ huy những cao thủ như thế này.

Nhưng tuy hắn nói vậy, nhưng trong mắt lại lấp lánh tia hy vọng.

Trác Phàm cười nói:
– Sẽ có ngày đó.

Nhưng hắn vừa dứt lời, một tiếng cười nhạo đột nhiên truyền đến:
– Trác Phàm tiên sinh, hóa ra ngươi không chỉ lừa gạt người khác, mà ngay cả chính mình cũng tự lừa dối. Cái chức quản gia này của ngươi, là lừa gạt mà có được phải không?

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Long Kiệt và Long Quỳ đang đi tới.

Kể từ khi biết Tiềm Long các bị Trác Phàm tính kế, Long Quỳ liền không có sắc mặt tốt với hắn, lần này lại càng khinh miệt nói:
– Với tư chất của Bàng thống lĩnh này, nhiều lắm cũng chỉ tu luyện đến Tụ Khí lục trọng. Ở chỗ chúng ta, đây chỉ là hộ vệ sơ cấp, không thể làm thống lĩnh. Ta khuyên các ngươi, một gia tộc nhỏ yếu thì đừng nên mơ mộng làm đại gia tộc.

Nghe lời này, Lạc Vân Thường và Bàng thống lĩnh không kìm được mà ảm đạm cúi đầu, sắc mặt Trác Phàm lại lạnh xuống.

– Long Quỳ tiểu thư, có câu nói là đừng nên xem thường người nghèo yếu, lời của cô quá mức rồi đấy.

– Hừ, cái gì mà đừng xem thường người nghèo yếu, đó cũng là giọng điệu tự lừa dối bản thân của các ngươi thôi. Phàm là đại gia tộc có tầm ảnh hưởng rất lớn, đều là tích lũy qua hàng trăm hàng ngàn năm đời. Ngươi đừng tưởng dựa vào chút thông minh nhỏ bé mà được Tiềm Long các bao che là có thể làm gì. Trong mắt tiểu thư, Phong Lâm thành chỉ là một hạt bụi thôi, dù có xưng vương xưng bá ở đây cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng, ngươi căn bản không biết thế giới này rộng lớn đến nhường nào...

Nghe Long Quỳ thao thao bất tuyệt giáo huấn mình, Trác Phàm không kìm được mà bật cười vì quá tức giận.

Hắn không biết thế giới này rộng lớn bao nhiêu, hắn là ếch ngồi đáy giếng sao? Có nhầm không, hắn đường đường là Ma Hoàng hạ phàm từ Thánh Vực, trong mắt hắn toàn bộ Thiên Vũ đế quốc cũng chỉ là hạt bụi mà thôi, nói chi là cái Tiềm Long các của các ngươi.

– Trác Phàm!

Dường như nhìn ra Trác Phàm đang nổi giận, Lạc Vân Thường khẽ kéo ống tay áo của hắn, đôi mày nhíu chặt. Đối phương dù sao cũng là người của Tiềm Long các, hiện tại chúng ta đang dựa vào người ta, tuyệt đối không thể đắc tội.

Long Kiệt dường như cũng thấy lời của Long Quỳ quá đáng, vỗ vai nàng khuyên nhủ, nàng liền lắc đầu không để ý.

– Đại tiểu thư, phiền cô cho mượn linh thạch dùng một lát. – Trác Phàm mặt trầm xuống nói.

Lạc Vân Thường hơi ngẩn ra, không biết hắn muốn làm gì, nhưng vẫn đưa cho hắn một chiếc nhẫn.

Cầm lấy giới chỉ, Trác Phàm vừa nhấc chân nhảy lên nóc nhà cao nhất ở đây, nhìn xuống bốn phía một lượt.

– Này, đây không phải nhà ngươi, ngươi nhảy lên đây làm gì, mau xuống ngay! – Long Quỳ quẹt miệng, giọng đầy căm hận.

Không thèm để ý đến nàng, Trác Phàm nhìn một lúc rồi thản nhiên nói:
– Cấp ba phòng thủ trận thức, Bàn Long Trận.

Lời vừa nói ra, Long Kiệt và Long Quỳ đồng loạt kinh hãi. Bởi vì Trác Phàm vừa nói chính là trận pháp phòng ngự mà Long Cửu bố trí cho cái nhà này. Nhưng tiểu tử này cư nhiên lại nhìn ra được.

Nhưng chưa đợi bọn họ kịp hoàn hồn, Trác Phàm đã lại nhảy lên không trung, linh thạch trong giới chỉ Bá bá bá như mưa rơi hướng về bốn phía. Chỉ trong một phút, đã có gần vạn khối linh thạch vùi sâu vào mảnh đất của khoảng sân này.

Chờ Trác Phàm nhảy xuống, Long Kiệt và Long Quỳ đồng loạt nhìn về phía hắn:
– Ngươi vừa mới làm cái gì vậy?

Không trả lời bọn họ, Trác Phàm đột nhiên kết ấn.

Chỉ trong một thoáng, toàn bộ khoảng sân bắt đầu rung động dữ dội. Ngay sau đó, nương theo từng tiếng long ngâm vang dội, chín con rồng vàng đột nhiên từ mặt đất chui ra, bay về phía chân trời.

Tiếng thần long nộ hống vang vọng khắp bầu trời Phong Lâm thành, tất cả mọi người đều không hiểu chuyện gì, ồ ạt quan sát dị tượng trên không trung.

Trong mật thất của Tôn gia, Giản trưởng lão bỗng nhiên mở trừng mắt, cảm thấy kinh hãi:
– Kẻ nào đang bố trận? Chẳng lẽ là lão quỷ kia? Không, không thể nào, lão ta không có bản lĩnh để thi triển đại trận lớn đến thế.

Bên trong Tiềm Long các, Long Cửu bước ra một bước dài, vẻ mặt kinh hãi nhìn xem dị tượng truyền đến từ khoảng sân này, lẩm bẩm:
– Đó là Bàn Long Trận của lão phu? Không, không phải, Bàn Long Trận của lão phu không có uy lực lớn đến thế.

Tại cửa núi Hắc Phong, một thanh niên tà dị nhìn về hướng Phong Lâm thành, đôi mày nhíu chặt:
– Trong thành xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ kế hoạch đã bắt đầu sớm?

Nghĩ một lát, thanh niên kia lại lắc đầu, lẩm bẩm:
– Không, không thể nào, Giản trưởng lão không thể lỗ mãng đến thế. Vậy thì rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì...

Mọi người đều bị dị tượng kỳ lạ này thu hút ánh mắt. Quá một phút sau, thủ quyết của Trác Phàm lại biến đổi, chín con rồng vàng đột nhiên trở lại khoảng sân, tiến xuống lòng đất.

Chính là lúc này, một đạo kim quang có thể nhìn thấy bằng mắt thường chậm rãi hiện lên, bao trùm lấy toàn bộ khoảng sân.

– Ngươi... ngươi rốt cuộc đang làm gì? – Long Quỳ lắp bắp nói.

Hoàn toàn không để ý đến nàng, Trác Phàm cung kính đưa giới chỉ lại cho Lạc Vân Thường, thản nhiên nói:
– Đại tiểu thư, vừa rồi ta thấy Bàn Long Trận này chỉ là cấp ba, không đủ bảo đảm an toàn cho tiểu thư. Cho nên ta tự ý quyết định thăng cấp trận pháp lên cấp năm, Cửu Nhật Bàn Long Trận, tiêu tốn không ít linh thạch, mong tiểu thư trách phạt.

Cái gì, cấp năm trận thức?

Nghe thấy lời Trác Phàm nói, Long Quỳ và Long Kiệt không kìm được mà trợn tròn mắt, tất cả đều sững sờ.

Cấp năm trận thức ở toàn bộ Thiên Vũ đế quốc không có mấy người biết đến, ngay cả trong Ngự Hạ thất thế gia cũng chưa chắc có người mới đạt đến trình độ này. Vậy mà tiểu tử này lại có thể tùy tiện bố trí một cái cấp năm trận thức.

Chẳng lẽ nói, hắn là một cấp năm trận sư?

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của hai người, Lạc Vân Thường biết Trác Phàm đang cố ý nhục mạ bọn họ, liền thuận theo ý hắn. Dù sao thì một Trác Phàm khép nép như thế này nàng cũng là lần đầu thấy, vừa hay có thể bắt lấy cơ hội để trút giận với hắn một chút cũng không tệ.

Nghĩ đến đây, Lạc Vân Thường khẽ cười một tiếng, đột nhiên lạnh mặt:
– Trác quản gia, lần này ngươi tự ý tiêu tốn nhiều linh thạch như vậy vốn nên bị phạt. Nhưng niệm tình ngươi trung thành, ta sẽ không trách cứ ngươi, đi thôi.

Cái gì, bị phạt? Có một cấp năm trận sư tọa trấn gia tộc, dù là Ngự Hạ thất thế gia cũng phải cung phụng hết mức, ai còn dám phạt hắn?

Trong phút chốc, Long Quỳ như vừa nuốt phải một con ruồi chết, khó chịu đến cực điểm.

Ngay sau đó, Lạc Vân Thường cùng Trác Phàm nghênh ngang bước vào bên trong, bên cạnh là Bàng thống lĩnh cũng đang kinh ngạc nhưng thầm cười trong lòng, còn Lạc Vân Hải thì vẫn còn đang ngây người.

Chỉ để lại Long Quỳ và Long Kiệt đứng tại chỗ với tâm trạng hỗn loạn.

Bọn họ làm sao cũng không thể ngờ tới, kẻ mà bọn họ tưởng rằng chỉ biết tính kế, thực lực chỉ là Tụ Khí nhị trọng Trác Phàm, lại là một cấp năm trận sư.

Một gia tộc nhỏ bé hẻo lánh, làm sao có thể có được nhân tài như vậy...

↑ Về danh sách chương