Hưu!
Trong bóng đêm đặc quánh, một đạo ánh sáng đỏ rực lóe lên, lướt qua từng cánh cửa rồi tiến vào căn phòng của Trác Phàm, trong nháy mắt chui thẳng vào trong cơ thể hắn.
Trác Phàm phun ra một ngụm trọc khí, mở choàng mắt, trong lòng thầm cảm thấy may mắn. May mà Huyết Anh chạy nhanh, nếu không chẳng phải đã bị lão già đầu hói kia hủy diệt rồi.
Hắn vạn vạn lần không ngờ tới, tại Thái gia thế mà có thể đụng độ được cường giả như thế. Tuy nhiên, hắn cũng không nhìn ra tu vi của lão giả đó, nhưng kẻ kia lại cho hắn cảm giác không khác gì Thần Nhãn Long Cửu, hiển nhiên thực lực chẳng hề thua kém Long Cửu là bao.
Một khi Huyết Anh bị hủy, hắn vốn cùng Huyết Anh bản mệnh song tu, tất nhiên cũng sẽ bỏ mạng. Nhưng ngược lại, Huyết Anh còn sống, coi như hắn có tự bạo tâm mạch cũng không nguy hiểm đến tính mạng. Bởi lẽ kể từ thời khắc luyện thành Huyết Anh, nó đã trở thành một phần tâm mạch của hắn.
*“Xem ra cần phải gấp rút tu luyện, tăng cường thực lực là điều không thể tránh khỏi.”* Trác Phàm thầm nghĩ trong lòng.
Giờ khắc này, hắn đã cảm nhận sâu sắc đến nguy hiểm đang cận kề. Tuy nhiên hiện tại nhìn lại, U Minh Cốc và Tiềm Long các vẫn có thể tạm thời duy trì bình ổn, nhưng việc Hắc Phong Sơn tham gia có lẽ sẽ trở thành mồi lửa dẫn đường, đến lúc đó Lạc gia sẽ gặp nguy hiểm.
Cho nên trước mắt, việc cấp bách nhất cũng là trước khi đại chiến nổ ra, phải đề cao Huyết Anh đến Đoán Cốt cảnh. Đến lúc đó, cho dù có gặp phải cường giả như Long Cửu, hắn cũng có đủ sức đánh một trận.
Nghĩ đến đây, Trác Phàm vội vàng nhắm mắt vận công, luyện hóa những nguyên lực và huyết khí mà Huyết Anh mang về.
Chỉ trong chớp mắt, sắc hồng quang của máu bắt đầu lóe lên giữa bụng dưới của hắn, những luồng khí lưu màu đỏ mãnh liệt dọc theo gân mạch lao thẳng về phía lồng ngực. Theo sự tụ tập của những luồng khí này, vết thương lớn trên ngực hắn thế mà như kỳ tích bắt đầu khép lại. Tâm mạch yếu ớt nhảy lên rồi cũng bắt đầu chậm rãi mạnh mẽ trở lại.
Chỉ trong nửa canh giờ công phu, thương thế trên ngực hắn đã hoàn hảo như lúc ban đầu. Nếu không phải có người tận mắt chứng kiến, chắc chắn không ai tin nổi hắn vừa mới tự bạo đa nghi mạch một cách trắng trợn như vậy.
Sau khi chữa trị xong thương thế, Trác Phàm gấp rút vận công, đem từng luồng nguyên lực mà Huyết Anh mang về luyện hóa, hình thành thành khí lưu màu đen. Một phần chảy về phía đan điền, một phần lại trả lại cho Huyết Anh để nâng cao tu vi cho nó.
Trọn vẹn hơn năm mươi luồng nguyên lực của cao thủ Tụ Khí cảnh bị luyện hóa từng cái một, Trác Phàm rất nhanh liền đột phá bình cảnh Tụ Khí tam trọng, tiếp đó hướng tới Tụ Khí tứ trọng xông quan.
Phốc!
Lại là một tiếng nổ thanh thúy vang lên, Trác Phàm cùng Huyết Anh song song đột phá đến Tụ Khí tứ trọng.
Trác Phàm không kìm chế được niềm vui trong lòng, thực lực này bay vọt lên quá mức dễ dàng. Lúc trước hắn đột phá Tụ Khí nhị trọng có lẽ phải mất đến mười ngày, nhưng lần này lại liên tục đột phá hai trọng.
Nhưng khi hắn muốn tiếp tục đột phá đến Tụ Khí ngũ trọng, nguyên lực mà Huyết Anh mang về dĩ nhiên đã kiệt quệ.
Hít sâu một hơi, Trác Phàm tuy chưa thực sự thỏa mãn nhưng việc một hơi liên tục đột phá hai trọng cũng đã khiến hắn hài lòng.
Ngước mắt nhìn về phía cửa sổ, sắc trời đã hơi sáng dần, hắn đứng dậy giãn gân cốt một chút rồi bước ra ngoài cửa. Người của Hắc Phong Sơn sắp đến rồi, hắn phải tìm cho Lạc gia một nơi trú ẩn an toàn mới được.
Kẹt kẹt!
Trác Phàm mở cửa phòng, nhưng còn chưa kịp bước lên phía trước, “Bịch” một tiếng, một vật lớn liền rất kỳ lạ đập vào chân hắn. Đợi hắn cẩn thận nhìn kỹ, chỉ thấy Lạc Vân Thường đang dụi mắt vì buồn ngủ, lúng túng đứng dậy.
– Ngươi ở trước phòng ta làm gì? – Trác Phàm nhướng mày, nghi hoặc hỏi.
Hôm qua tâm thần hắn vốn luôn gắn liền với Huyết Anh, sự chú ý đều đặt ở phía Thái gia, sau khi Huyết Anh trở về lại liên tục luyện công, căn bản không chú ý đến động tĩnh bên ngoài, nên có người ở ngoài hắn cũng không hề hay biết.
*“Đáng chết, lão tử từ bao giờ lại trở nên lơ đãng thế này? Nếu kẻ vừa rồi là kẻ địch, hắn bây giờ đã sớm chết rồi.”* Trác Phàm thầm tự trách.
Lạc Vân Thường nhìn thấy bộ dạng tức giận của Trác Phàm, trên mặt thoáng qua một tia áy náy, lẩm bẩm nói:
– Ta sợ thương thế của ngươi tăng thêm, có gì ngoài ý muốn nên mới luôn ở bên ngoài trông coi. Đã hiện tại ngươi không sao, vậy ta đi đây.
– Chờ một chút, ý ngươi là ngươi đã ở bên ngoài trông coi suốt một đêm? – Trác Phàm không kìm chế được một chút động biến trong lòng, thản nhiên nói.
Gương mặt Lạc Vân Thường thoáng đỏ lên, không nói gì thêm, quay người rời đi, nhưng tốc độ của nàng so với bình thường lại nhanh đến dị thường.
Lúc này, Bàng thống lĩnh đi tới, nhìn thấy Trác Phàm bình yên vô sự thì không kìm được đại hỉ:
– Trác huynh đệ, ngươi không sao thật sự là quá tốt. Ngươi có biết không, thương thế của ngươi hôm qua thật sự quá khủng bố, suýt chút nữa đã dọa chết bọn ta rồi. Đại tiểu thư vẫn luôn ở trước cửa trông coi, chỉ sợ ngươi xảy ra chuyện gì. A, nàng đâu?
– Đi.
Trác Phàm sờ mũi một cái, thản nhiên nói, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp chưa từng có từ trước đến nay.
*“Đáng chết, tâm ma!”*
Trác Phàm lại một lần nữa thầm mắng, hắn đường đường là Ma Hoàng, sao có thể vì một nữ nhân mà cảm động như vậy? Chắc chắn lại là cái tâm ma của tiểu gia nô Lạc gia đang quấy phá rồi.
– Đối với Lão Bàng, ngươi đến thật đúng lúc, đi cùng ta đến Tiềm Long các một chuyến.
– Có thể làm phiền Đại tiểu thư các nàng...
– Yên tâm đi, sau sự kiện ngày hôm qua, hiện tại không ai dám động vào hai tỷ đệ nhà các nàng nữa. Nếu như không muốn đắc tội với Tiềm Long các thì... – Trác Phàm nhếch miệng, cười tà nói.
Bàng thống lĩnh ngẩn ra một hồi mới phản ứng lại, không kìm được giơ ngón tay cái lên, nhìn Trác Phàm với ánh mắt tràn đầy vẻ sùng kính. Tuy hắn không hiểu toàn bộ kế hoạch của Trác Phàm, nhưng rất rõ ràng, loại việc khiến ngoại nhân lầm tưởng Lạc gia là chỗ dựa của Tiềm Long các chính là do một tay Trác Phàm tạo ra.
– Trác quản gia, Lão Bàng lần này thật sự phục ngươi. Lạc gia ngươi không làm quản gia, ai còn có thể gánh vác trọng trách lớn đến mức này đây, trước kia ngươi quét dọn cửa sân thật đúng là nhân tài không được trọng dụng mà.
Cười lớn một tiếng, Trác Phàm vỗ vỗ vai Bàng thống lĩnh, bất đắc dĩ lắc đầu.
*Người trước kia, thật sự không phải là ta...*
Một phút sau, hai người tới trước môn đình Tiềm Long các, đứng đó là hai thủ vệ, vẫn là hai kẻ đã gặp lúc trước. Chỉ là lần này, vừa thấy bọn Trác Phàm, hai kẻ đó liền lập tức cung kính khom lưng hành lễ.
– Khách quý, mời vào bên trong.
– Thế nào, không cần thông báo sao? – Trác Phàm cười tà hỏi.
Cười ngây ngô hai tiếng, một thủ vệ biết Trác Phàm còn nhớ thù, vội vàng bồi lễ nói:
– Lúc trước là chúng ta có mắt như mù, không biết ngài là khách hàng lớn, có thể thành giao một triệu mua bán. Gặp phải vị khách như ngài, chúng ta nào có tư cách ngăn cản?
– Hừ, mắt chó coi thường người khác! – Trác Phàm xì cười một tiếng, mang theo Bàng thống lĩnh vênh váo tự đắc bước vào, chỉ để lại hai thủ vệ nịnh hót khom người, rõ ràng trong lòng hận đến chết nhưng vẫn phải treo một mặt giả cười.
Vừa bước vào đại môn, Trác Phàm và Bàng thống lĩnh liền đối diện với Long Quỳ. Nhưng khác với sự tiếp đón lễ độ lần trước, lần này Long Quỳ gặp bọn họ lại giận hừ một tiếng, quay đầu sang chỗ khác.
– Ơ... Chúng ta đắc tội nàng sao? – Bàng thống lĩnh khẽ giật mình, khó hiểu nhìn về phía Trác Phàm.
Trác Phàm cười nhạt một tiếng, trong lòng tự nhiên hiểu rõ.
– Long Quỳ tiểu thư, Tiềm Long các đối đãi khách nhân như thế này sao?
– Hừ, các ngươi cũng coi là khách nhân? – Lông mày nhíu lại, Long Quỳ trợn mắt nhìn, – Tính kế chúng ta, mà vẫn phối làm khách nhân với chúng ta sao?
Xoa xoa cằm, Trác Phàm cười rạng rỡ một tiếng, lẩm bẩm nói:
– Thật là tiểu nữ hài, vẫn còn quá non!
Giọng của Trác Phàm rất nhẹ nhưng lại rất rõ ràng, riêng cái ý vị khinh thường kia hoàn toàn bị Long Quỳ cảm nhận được. Nàng vốn là Minh Châu được chú ý trong gia tộc, chưa từng bị kẻ nào khinh thị như vậy, lại còn là người cùng lứa với hắn.
– Trác Phàm, ngươi nói ai quá non?
– Cũng là ngươi, Long Quỳ tiểu thư! – Trác Phàm mỉm cười, thản nhiên nói, – Vô luận là trên thương trường hay là quan hệ giữa các Thất thế gia, đều dựa vào lợi ích mà tính kế. Nếu bị tính kế mà thẹn quá hóa giận, thì làm sao có thể sinh tồn trên thế giới này? So sánh với nhau, hôm kia cái tên gọi Long Kiệt kia còn thành thục hơn ngươi nhiều. Hắn biết bị ta tính kế xong liền không nói thêm gì mà rời đi. Trong mắt ta, chịu nhận thua cũng là một loại thực lực. Chí ít lần sau ta có muốn tính kế hắn cũng sẽ không dễ dàng như vậy.
Không kìm được sững sờ, lần này luận điệu của Trác Phàm là thứ Long Quỳ chưa từng nghe qua.
Nàng vốn được chủ gia điều đến theo Long Cửu học tập, ở chủ gia, các trưởng lão đều nói nàng thiên phú dị bẩm nhưng lại chưa được giao phó trọng trách. Đến nơi này, Long Cửu cũng nói lời tương tự, nhưng thiên phú không bằng Long Kiệt mà Long Kiệt lại được Long Cửu tín nhiệm.
Nàng vốn luôn không hiểu tại sao, nhưng hiện tại xem ra, nàng dường như đã hiểu rồi...
– Ái hận tình cừu không giúp gì được cho ngươi, lợi ích mới là mấu chốt nhất. – Trác Phàm nhìn vào đôi mắt có chút mê mang của Long Quỳ, cười nói, – Chúng ta gác lại tư oán, bàn bạc chuyện làm ăn thế nào? Thuận tiện chứng minh một chút thiên phú của ngươi xem sao.
Long Quỳ suy nghĩ một chút, khẽ gật đầu.
Nhưng đúng lúc này, theo một tiếng ho nhẹ, một đạo thanh âm già nua vang lên:
– Trác Phàm tiên sinh, để lão phu nói chuyện với ngươi cho.
Ba người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Long Cửu đang đi chậm rãi cùng với Long Kiệt hướng về phía mọi người. Mà Long Kiệt vừa nhìn thấy Trác Phàm, trong mắt không kìm chế được lóe lên một đạo kỳ sắc.
Hôm qua, hắn rõ ràng thấy Trác Phàm tự bạo tâm mạch, nhưng bây giờ lại như không có chuyện gì xảy ra, thậm chí chẳng có chút thương thế nào, hô hấp đều đặn, khí thế sung túc.
Chẳng lẽ hắn chỉ trong một đêm đã chữa khỏi thương tổn? Làm sao có thể?
– Cửu gia, không cho người trẻ tuổi một cơ hội sao? – Không để ý đến vẻ kinh dị trong mắt Long Kiệt, Trác Phàm cười nói.
Chậm rãi lắc đầu, Long Cửu khẽ cười một tiếng:
– Ha ha ha... Lão phu nói với ngươi, đều bị ngươi âm một chiêu, nào còn dám để đám trẻ con này đến luyện thủ nữa. Nếu không phải lão phu đã sớm thăm dò nội tình của ngươi, biết ngươi là một con búp bê chưa tới hai mươi tuổi, thì không phải lão phu sẽ cho rằng ngươi là loại ngàn năm lão yêu quái ẩn thế trốn trong Lạc gia mới được.
Suýt chút nữa bị đoán trúng!
Trác Phàm không nhịn được cười lên, phẩy tay một cái nói:
– Cửu gia quá khen, ta sao có thể so với Cửu gia được.
– Bớt nói lời vô ích! – Đột nhiên, sắc mặt Long Cửu nghiêm nghị lại, lạnh lùng nói, – Ngày hôm nay ngươi lại tới đây làm gì?
– Ta muốn tìm một nơi trạch viện làm chỗ an thân cho Lạc gia, không biết Cửu gia có nơi nào tốt?
Xoa xoa râu, Long Cửu thản nhiên nói:
– Tại sao lão phu phải giúp ngươi?
– Rất đơn giản, đây là Tiềm Long các của chúng ta! Huống hồ... – Trác Phàm cười quỷ dị một tiếng, âm u nói, – Cái này cũng thuận tiện cho việc các ngươi giám thị chúng ta đúng không?
Đôi mắt Long Cửu không kìm chế được co rụt lại, lão cảm thấy kinh hãi.
Tiểu tử này thật sự đã nhìn thấu tâm tư của mọi người. Kể từ sau khi U Tuyền bị giết hôm qua, Tiềm Long các đã rơi vào thế bị động. Quan hệ với U Minh Cốc cũng cực kỳ vi diệu, chẳng biết lúc nào sẽ khai chiến.
Mà Lạc gia lại là một nhân tố không ổn định, bởi vì quan hệ với Tiềm Long các mà hiện tại không ai dám động đến Lạc gia, nhưng cũng khiến Lạc gia có thể tùy ý gây chuyện thị phi. Chỉ cần một sai sót nhỏ thôi là có thể bùng nổ đại chiến giữa hai đại thế gia.
Cho nên Long Cửu đã sớm tính toán giám thị toàn diện Lạc gia, nhưng vào lúc này, Trác Phàm lại đột nhiên xuất hiện và nói ra lời này. Điều này không khỏi khiến Long Cửu tâm lý rối loạn, lại nổi lên những suy tính trong lòng.
Trong lòng tiểu tử này, cuối cùng có ý đồ gì?
Lão vạn vạn lần không ngờ tới, một lão gia hỏa kinh nghiệm đầy mình trên giang hồ gần trăm năm như lão lại bị một tiểu tử trẻ tuổi đùa giỡn trong lòng bàn tay, đồng thời lão còn mãi không nhìn thấu được cục thế này, điều đó khiến lão cảm thấy vô cùng khó chịu...