Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 48

✓ Đã biên tập AI

Trầm ngâm một lát, Bàn Tử thản nhiên lên tiếng: – Điểm này, ngay từ lúc thiết lập mật lệnh trước đây đã được an bài kỹ lưỡng. Một gia tộc cơ bản nhất, thứ nặng ký nhất là gì? Linh thạch, đan dược? Không, đó chẳng qua là vật ngoài thân. Cường giả mới là bảo chứng quan trọng nhất cho sự cường thịnh của một gia tộc.

– Tiềm Long các có Cửu Đại Trưởng Lão, mỗi người một thực lực hùng mạnh; U Minh Cốc cũng có Thập Nhị Trưởng Lão tọa trấn. Mỗi một thế gia trong Thất thế gia đều sở hữu chiến lực mạnh nhất của riêng bọn họ. Còn những cung phụng được mời về, lại càng là vũ khí bí mật. Ngay cả hoàng thất chúng ta cũng không dám tùy tiện động đến bọn họ.

Nói đến đây, trong mắt Bàn Tử như có lửa nóng hừng hực đang thiêu đốt: – Thuở trước vì muốn làm tê liệt Thất thế gia, Thái Tổ Hoàng Đế đã tịch thu toàn bộ tài sản của ba nhà các ngươi, khiến cho hiện tại trên tay các ngươi đến một kiện công pháp hay vũ kỹ để làm dáng cũng không có. Chỉ là vì nguyên nhân đó, việc giám thị của Thất thế gia đối với các ngươi đã bị hủy bỏ từ năm trăm năm trước.

– Tuy nhiên, bọn họ tuyệt đối không thể ngờ tới, trong tay các ngươi thực sự vẫn nắm giữ một kiện vũ kỹ cấp thấp thuộc Huyền giai. – Nói xong, Bàn Tử lộ ra nụ cười gian xảo: – Chỉ cần có bản vũ kỹ này, các ngươi có thể bồi dưỡng ra cường giả của riêng mình. Ngay cả Thất thế gia, trong tay cũng chỉ có một hai bản vũ kỹ Huyền giai mà thôi.

Nghe đến đây, tất cả người của ba nhà đều lộ vẻ kinh hãi.

Trên tay bọn họ có vũ kỹ Huyền giai? Sao có thể như vậy được? Nếu thực sự có, bọn họ đã sớm phát đạt rồi, còn cần đến ngươi phải nhắc nhở làm gì?

Chỉ có Trác Phàm là tròng mắt đảo quanh, như thể vừa nghĩ ra điều gì đó, rồi gật đầu rõ ràng.

Lộ ra nụ cười thần bí, trong tay Bàn Tử lóe lên một tia sáng rồi biến mất, trước mắt liền xuất hiện một khối ngọc giản màu xanh lục: – Đây là công pháp cấp thấp Phàm giai, dung hợp bí thuật. Bản thân nó không có giá trị gì lớn, nhưng nếu cùng luyện tập với vũ kỹ Linh giai tổ truyền của ba nhà các ngươi, liền có thể dung hợp ba loại vũ kỹ thành một, trở thành vũ kỹ Huyền giai.

– Nói cách khác, Hồi Long Chưởng của Lạc gia, Đoạn Gió Chân của Thái gia và Kinh Lôi Chỉ của Lôi gia vốn dĩ là một thể vũ kỹ, bị hoàng thất tách ra truyền cho ba nhà, chỉ có hoàng thất mới nắm giữ phương pháp dung hợp. – Đôi mắt Trác Phàm đầy vẻ mị hoặc, hắn thản nhiên nói.

Bàn Tử lại kinh ngạc liếc hắn một cái, khẽ gật đầu khen ngợi: – Trác quản gia quả nhiên là người có tầm nhìn. Trên đời này có thể chia tách vũ kỹ không nhiều, mà hiểu được chi pháp chia tách lại càng là chuyện hiếm như lá mùa thu. Không ngờ Trác quản gia vẫn còn biết đến điều này. Việc này nếu không phải phụ hoàng nhắc tới, thì ngay cả bản hoàng tử cũng vạn vạn lần không nghĩ ra.

Gật đầu cười cười, Trác Phàm từ chối đưa ra thêm ý kiến.

Có lẽ chi pháp chia tách ở Phàm giai được xem là thuật pháp hiếm thấy, nhưng ở Thánh Vực lại là thuật pháp mà mỗi tông môn đều nắm giữ. Mục đích của nó cũng là để phòng ngừa các tuyệt kỹ của môn phái bị đám đệ tử bất hiếu truyền ra ngoài. Chỉ có đệ tử chính quy mới có tư cách học tập trọn bộ vũ kỹ.

Nghĩ đến đây, Trác Phàm quay đầu nhìn về phía Thái gia và Lôi gia, chỉ thấy mỗi khuôn mặt đều lộ vẻ kinh hãi, nhưng trong ánh mắt còn hiện lên sự hối hận sâu sắc.

Chắc là hối hận vì đã không trông giữ kỹ vũ kỹ tổ truyền, để người của U Minh Cốc đoạt mất. Riêng là Thái gia, đây đúng là tự tay dâng lên mà.

Có lẽ hiện tại Thái Vinh đã hối hận đến mức ruột gan muốn xanh mét rồi!

– Ba vị gia chủ, hiện tại hãy đem vũ kỹ tổ truyền của các ngươi ra đây. – Bàn Tử đặt khối ngọc giản lên bàn, cười nhìn về phía ba người.

Chỉ có Lạc Vân Thường hào phóng lấy ra vũ kỹ của mình. Kể từ khi biết hành động của Dương Minh, Lôi Vũ Đình liền đem Hồi Long Chưởng này giao cho Lạc gia. Nhưng hai vị gia chủ của hai nhà còn lại lại nhìn nhau, trên mặt hiện lên vẻ ngượng ngùng.

Bàn Tử nhíu mày, chăm chú nhìn vào mắt bọn họ.

Thở dài một tiếng, Lôi Vân Thiên là người đầu tiên ôm quyền nói: – Tam hoàng tử điện hạ, Lôi mỗ không thể giữ vững vũ kỹ tổ tông, đã bị người của U Minh Cốc đoạt đi, thật là cô phụ hoàng mệnh, mời điện hạ giáng tội.

Bàn Tử đập bàn đứng dậy, không thể tin nổi thốt lên.

Lúc này, Thái Vinh cũng ôm quyền, lí nhí nói: – Điện hạ... thực tình ta cũng giống vậy...

Bàn Tử bất giác run rẩy thân thể, hung hăng cắn môi: – Các ngươi... các ngươi làm gia chủ kiểu gì vậy? Chẳng lẽ các ngươi quên tổ huấn của mình rồi sao? Phải dùng tính mạng để bảo vệ vũ kỹ tổ truyền chứ!

Hai người giật mình, vội vàng quỳ rạp xuống đất, bái phục nói: – Mời điện hạ thứ tội.

Bàn Tử thở dài một hơi, gãi đầu một cái, không biết phải làm thế nào cho phải.

Thái Vinh cẩn thận từng li từng tí liếc hắn một cái, âm u nói: – Điện hạ, chẳng lẽ hoàng thất không thể ban thưởng thêm một kiện vũ kỹ Huyền giai cho chúng ta sao?

– Thả mẹ cái xác ngươi ra!

Nghe thấy lời hắn, Bàn Tử nhịn không được bộc phát thô lỗ mắng một câu, phun cả ngụm nước vào mặt hắn. Nhưng Thái Vinh vẫn quỳ đó chịu đựng: – Ngươi làm Huyền giai vũ kỹ là cái gì, ngoài kia bán cà rốt cải trắng, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu? Ngay cả trong bảo khố của hoàng thất cũng chỉ có ba bốn kiện, đồng thời mỗi kiện đều có đăng ký danh sách. Nếu tùy ý lấy ra một kiện, tất nhiên sẽ gây ra sự chú ý của các đại thế gia, vậy thì ba nhà các ngươi làm sao có thể quật khởi được?

– Ngươi đúng là đồ ngu, muốn tìm cái chết sao? – Bàn Tử hung hăng vỗ vào đầu Thái Vinh, tức giận giậm chân.

Thái Vinh thì toàn thân co rúm lại, nằm rạp trên mặt đất, không dám thở mạnh một tiếng.

– Phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Cái này, mật lệnh Minh Châu coi như hủy bỏ hết! – Bàn Tử đi tới đi lui, mồ hôi trên đầu chảy ròng ròng.

Trác Phàm thấy vậy liền nhếch mép, đúng là thời điểm thích hợp. Sau đó, trong tay hắn lóe sáng, xuất hiện thêm hai khối ngọc giản, âm u nói: – Tam hoàng tử không cần nóng vội, vũ kỹ của hai nhà bọn họ ta đã đoạt lại rồi.

Ba người đồng loạt giật mình, ánh mắt lấm lét nhìn về phía Trác Phàm. Riêng là Thái Vinh, vì chưa từng chứng kiến bản lĩnh của Trác Phàm nên làm sao có thể tin nổi, vật phẩm bị U Minh Cốc đoạt đi lại có thể dễ dàng lấy lại như vậy.

Lôi Vân Thiên thì cảm kích gật đầu với Trác Phàm. Nếu không có lời nói của hắn, đừng nói là Lôi gia có thể chấn hưng, có lẽ Tam hoàng tử đang thịnh nộ liền muốn chém đầu cả nhà Lôi gia rồi.

– Ha ha ha... Trác quản gia, ngươi quả nhiên lợi hại, không hổ là người được Tiềm Long các trọng dụng! – Bàn Tử mặt mày rạng rỡ, vọt tới trước mặt Trác Phàm, hung hăng ôm chầm lấy: – Lần này nếu không có ngươi, nhiệm vụ phụ hoàng giao cho ta cũng không thể hoàn thành, bản điện nợ ngươi một nhân tình.

Cười nhạt một tiếng, Trác Phàm lắc đầu từ chối: – Ta đây cũng là vì Lạc gia!

– Đúng, vì Lạc gia, cũng là vì bản điện, ha ha ha... – Bàn Tử đại hỉ, lại vỗ vai Trác Phàm, sau đó đem bốn khối ngọc giản đặt cùng một chỗ, nói tiếp: – Hiện tại vũ kỹ đã có, sau đó là chuyện sáp nhập của ba nhà. Theo mật lệnh Minh Châu mà Thái Tổ Hoàng Đế định ra, khi mật lệnh mở ra, hai nhà còn lại muốn nhập vào nhà nào mạnh nhất nhất, thì Huyền giai vũ kỹ này sẽ do gia chủ của nhà đó quản lý. Cho nên, hiện tại các ngươi...

– Điện hạ. – Đột nhiên, như bị kích thích, Thái Vinh nhảy cẫng lên, ưỡn ngực nói: – Hiện tại Lạc gia thế yếu, chỉ còn bốn người, Lôi gia cũng đã sụp đổ, chỉ có Thái gia ta là vẫn còn cường thịnh, cho nên tại hạ việc nhân đức không nhường ai, sẽ đứng ra chống đỡ cái gia tộc quy nhất của ba nhà này. Từ nay về sau, lão phu nhất định bảo Lôi gia, Lạc gia vì con cháu Thái gia mà phụ tá hoàng thất, hoàn thành Lệnh Kế Hoa.

Nói đoạn, Thái Vinh đưa tay định chạm vào bốn khối ngọc giản kia. Nhưng đúng lúc này, Chát một tiếng, tay hắn bị một bàn tay thô kệch khác hung hăng ngăn lại. Lôi Vân Thiên nheo mắt, chăm chú nhìn lão gia hỏa kia.

– Thái Vinh, bằng thực lực Đoán Cốt cảnh của ngươi mà cũng muốn làm gia chủ sao?

– Hừ, thì đã sao? Luận về thế lực, Thái gia ta hiện tại là mạnh nhất. – Thái Vinh run rẩy đôi lông mày, lạnh lùng nói.

– Cũng có khả năng đó. – Lôi Vân Thiên cười lạnh, quay đầu nhìn về phía Lôi Vũ Đình. Lôi Vũ Đình lộ ra nụ cười đắc ý, tiến lên một bước nói: – Thái gia chủ, ngay trong tháng này, ta đã triệu tập lại những thuộc hạ cũ của Hắc Phong Sơn bộ bị tứ tán. Ít nhất có năm sáu trăm người, trong đó Tụ Khí cảnh chiếm hơn phân nửa. Luận về thực lực, Thái gia e là không phải đối thủ của chúng ta.

– Ha ha ha... Ngươi mạnh đến mấy thì cũng chỉ là sơn tặc lập nghiệp mà thôi!

Lôi Vũ Đình vừa dứt lời, Thái Hiếu Đình không kiềm chế được cười lớn một tiếng, mặt đầy vẻ khinh bỉ: – Lôi gia xuất thân từ sơn tặc mà cũng có thể leo lên đến nơi thanh nhã? Nếu để Lôi gia các ngươi trở thành chủ gia của gia tộc mới, e là sẽ trở thành trò cười cho bảy nhà, sau này còn làm sao đứng vững trong hàng ngũ Thất thế gia được nữa?

– Ngươi mắng ai là sơn tặc, muốn chết đúng không?

– Chẳng lẽ các ngươi không phải sao, Tặc Bà Tử?

Chỉ trong nháy mắt, Lôi gia và Thái gia vì tranh đoạt vị trí chủ gia của gia tộc mới mà bắt đầu đấu khẩu mắng nhiếc nhau. Trác Phàm đứng bên cạnh nhìn cảnh này, trong lòng cười lạnh liên tục.

Cái gia tộc mới này vừa mới cất bước, có thể đứng vững ở Thiên Vũ đế quốc hay không vẫn là một vấn đề, vậy mà đám người này đã bắt đầu tưởng tượng đến việc sánh vai với Thất thế gia, thật đúng là quần không dính tường bùn nhão, chẳng có chút tiến bộ nào.

Bàn Tử và Phương Thu Bạch bình thản nhìn hai nhà cãi vã, trong mắt đồng loạt hiện lên vẻ khinh thường.

Lạc Vân Thường quét mắt nhìn hai nhà, đỏ bừng cả mặt, nổi giận đùng đùng. Hai nhà bọn họ đang liều mạng tranh đoạt, lại chỉ có việc gạt Lạc gia sang một bên, rõ ràng là không hề coi bọn họ ra gì.

Tuy nhiên gia tộc bọn họ hiện tại chỉ có bốn người, nhưng dù sao cũng tính là một viên trong ba nhà. Vậy mà hai nhà kia khi tranh đoạt lại chẳng hề quan tâm đến ý kiến của bọn họ, thật sự là khinh người quá đáng!

Bộp!

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên, tiếng cãi vã của hai nhà thoáng chốc dừng lại. Tất cả mọi người không kiềm chế được mà sững sờ, nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy kẻ hung hăng đập bàn lúc nãy lại là tiểu thí hài Lạc Vân Hải.

Chỉ là lúc này, Lạc Vân Hải lại mang vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, bỏ đi vẻ ngây thơ thường ngày, đôi mắt lạnh lẽo tỏa ra vẻ kiên định. Ngay cả Trác Phàm cũng không khỏi nhíu mày, nhìn sâu vào hắn.

– Nhốn nháo cái gì mà nhốn nháo?

Lạc Vân Hải liếc nhìn mọi người, mặt đầy vẻ kiên định: – Ba nhà quy nhất, kẻ có tư cách làm chủ cái nhà này chỉ có thể là Lạc gia ta.

Lời nói của Lạc Vân Hải có khí phách, làm cho tất cả mọi người đều bất giác chấn động trong lòng. Thái Hiếu Đình nhìn hắn, không kiềm chế được lộ ra vẻ cười nhạo: – Thằng nhóc con ngươi thì biết cái gì, trong ba nhà này nhà ngươi là yếu nhất, hoàn toàn có thể bỏ qua, ngươi có tư cách gì mà đòi làm chủ vị trí này?

Cười lạnh, khóe miệng Lạc Vân Hải lộ ra một đường cong quái dị.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người bất giác khẽ giật mình, biểu cảm này của hắn thực sự quá quen thuộc, quả thực giống với người nào đó như đúc. Nghĩ đến đây, ánh mắt mọi người lại đồng loạt nhìn về phía Trác Phàm ở sau lưng Lạc Vân Thường.

Đúng là, tiểu tử này học theo thói xấu của Trác Phàm rồi!

Trác Phàm vẫn là quái dị nhíu mày, lộ ra một bộ biểu cảm thú vị.

– Lạc gia chúng ta hiện tại không có người, không có tiền, càng không có đan dược, chỉ có bốn người chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, chủ tớ lẫn nhau. – Lạc Vân Hải nhìn về phía mọi người, trong mắt tinh quang nhấp nháy: – Nhưng chúng ta lại là nhà mạnh nhất trong ba nhà, bởi vì chúng ta có Trác Phàm Trác quản gia!

Vừa nói xong, Lạc Vân Hải liền quay đầu nhìn về phía Trác Phàm, trong mắt tỏa ra ánh sáng sùng kính.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn về phía Trác Phàm, khuôn mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm túc.

Nếu nói Lạc gia hiện tại thứ duy nhất có thể đem ra, xác thực chỉ có Trác Phàm. Tài năng của Trác Phàm ở hiện trường mọi người đều đã rõ như ban ngày. Cho dù là Tiềm Long các cũng mười phần chắc chắn, chỉ cần có Trác Phàm ở đây, Lạc gia quật khởi chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Nhìn qua ánh mắt của mọi người, vừa có hy vọng lại vừa có lo lắng, đặc biệt là ánh mắt tràn đầy hy vọng của Lạc Vân Hải, Trác Phàm không kiềm chế được lắc đầu cười một tiếng.

Khó khăn lắm tiểu tử này mới mong đợi vào mình một lần, hắn cũng không thể để hắn thất vọng!

– Hừ, Trác Phàm, một quản gia, một kẻ hạ nhân có thể bù đắp được số lượng hộ vệ đông đảo của Thái gia và sinh linh của Hòa gia sao? Tiểu quỷ, cái ba nhà quy nhất này là chuyện đại sự của chúng ta, ngươi đừng...

Thái Hiếu Đình liên tục cười nhạo, nhưng chưa đợi hắn nói hết lời, lại có một tiếng Chát vang lên thật lớn. Trác Phàm đem một mảnh quyển da thú đập mạnh lên mặt bàn. Chính giữa mặt da thú là hai chữ “Minh ước”.

Trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, Trác Phàm lạnh lùng liếc nhìn bọn họ một lượt: – Đây là minh ước đồng minh giữa Lạc gia và Tiềm Long các.

Lời vừa thốt ra, mọi người đều kinh hãi, thân hình to lớn của Bàn Tử không kiềm chế được mà lắc một cái, suýt chút nữa ngã khỏi ghế. Mà Phương Thu Bạch vốn đang hờ hững ở phía sau, lúc này cũng co rút đồng tử, hai mắt nhìn chằm chằm vào khối da thú kia, trong mắt tràn đầy vẻ kinh dị.

Tiềm Long các chính là một trong Ngự Hạ thất thế gia, ngoại trừ bảy nhà trong đó ra, chưa từng ký kết bình đẳng minh ước với bất kỳ gia tộc nào khác? Cho dù có ký kết, đó cũng chỉ là quan hệ phụ thuộc. Nhưng bây giờ...

Nhìn sâu vào Trác Phàm một cái, Phương Thu Bạch thở hắt ra một hơi dài, không tự chủ được hỏi: – Tiểu gia hỏa, ngươi làm thế nào mà làm được?

– Biết anh hùng, trọng anh hùng!

Trác Phàm hướng Phương Thu Bạch cười gật đầu, ngược lại nhìn về phía hai nhà còn lại, sắc mặt trong nháy mắt lạnh xuống đến cực điểm: – Nói cho các ngươi biết, cho dù không có cái thứ mật lệnh Minh Châu chó chết này, ba nhà quy nhất, chỉ cần có ta Trác Phàm ở đây, Lạc gia tiến vào hàng ngũ Thất thế gia cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

– Các ngươi đối với Lạc gia tuyệt đối chưa từng là trợ lực! Ngược lại, chỉ là vướng víu mà thôi. – Đôi mắt Trác Phàm nheo lại, cười lạnh nói.

Hai nhà còn lại nghe xong, rốt cuộc không thể thốt ra bất kỳ lời nào, chỉ có thể im lặng nghẹn ngào.

Lạc Vân Thường cao ngạo ngẩng đầu, hồng quang đầy mặt; Lạc Vân Hải cũng hưng phấn cười đến đỏ bừng, nhìn về phía Trác Phàm với ánh mắt càng thêm sùng kính...

↑ Về danh sách chương