Sáng sớm ngày thứ hai, một tia nắng bình minh dịu nhẹ xuyên qua cửa sổ, chiếu vào căn phòng nhỏ trong bếp.
Lạc Vân Thường run rẩy mi mắt, khẽ hé mở đôi mắt còn đang nhập nhèm vì buồn ngủ. Nàng nhìn quanh bốn phía một lượt, mới bàng hoàng nhận ra nơi này là nhà bếp, không khỏi cười khổ một tiếng.
Hôm qua vì bận làm mấy món ăn, thế mà nàng lại mệt đến mức nằm gục xuống, ngủ quên tại đây suốt một đêm.
Chuyện này nếu nói ra, chắc chắn chẳng ai tin nổi. Một tu giả Tụ Khí cảnh, làm sao có thể vì nấu ăn mà mệt đến mức lăn ra ngủ? Nhưng sự thật là, so với việc nấu nướng, nàng vốn dĩ muốn dành thời gian để tu luyện hơn nhiều.
Thế nhưng, ngay khi nàng định ngồi dậy, cơ thể lại không tự chủ được mà sững sờ. Trên người nàng đang đắp một chiếc áo mỏng đơn sơ, mà phía sau lưng lại vô cùng mềm mại, hoàn toàn không giống với sự cứng nhắc của lò bếp như nàng tưởng tượng.
Khẽ mím lấy môi dưới, Lạc Vân Thường chậm rãi quay đầu nhìn sang bên cạnh. Nàng chỉ thấy Trác Phàm đang ngồi tựa vào người mình với vẻ mặt lạnh lùng. Còn điểm tựa sau lưng nàng, chính là cánh tay của hắn.
– A…
Lạc Vân Thường suýt chút nữa đã thốt thành tiếng, nhưng lập tức vội vàng bịt miệng lại. Nàng vạn lần không thể ngờ tới, Trác Phàm lại ở lại đây cùng nàng suốt một đêm.
Gương mặt không tự chủ được mà ửng hồng, Lạc Vân Thường kinh ngạc nhìn Trác Phàm đang ngủ say không màng danh lợi, rồi vô thức nhích người về phía trước một chút. Một đôi môi mang theo hương thơm của thiếu nữ dần dần tiến sát lại gần khuôn mặt hắn.
– Trác quản gia, tiểu thư…
Đột nhiên, một tiếng hét lớn vang lên trong tiểu viện, giọng nói đầy vẻ bại trận của Bàng thống lĩnh lập tức truyền vào tai hai người. Trác Phàm khẽ nhíu mày, hàng mi không kiềm chế được mà rung động nhẹ.
Lạc Vân Thường thấy vậy, lập tức tựa vào vai hắn giả vờ ngủ tiếp, nhưng hàng mi dài vẫn không ngừng run rẩy. Trông nàng lúc này giống như vừa làm chuyện gì đó không thể lộ diện, bị người khác bắt quả tang, khiến khuôn mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Trác Phàm mở mắt, hít sâu một hơi, hoàn toàn không hay biết chuyện vừa xảy ra, đợi đến khi Bàng thống lĩnh bước vào mới cau mày hỏi:
– Lão Bàng, có chuyện gì mà ồn ào thế?
– Ách, Trác huynh đệ, tiểu thư nàng… – Bàng thống lĩnh nhìn thấy dáng vẻ của hai người thì không khỏi sững sờ, chỉ tay về phía Lạc Vân Thường.
Trác Phàm thấy Lạc Vân Thường mặt mày hồng nhuận, người còn run lẩy bẩy, liền đưa tay xoa đầu nàng một cách tự nhiên:
– Nóng quá, chẳng lẽ tối qua ngủ ở đây bị cảm lạnh rồi?
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, thầm tự trách trong lòng.
Vốn dĩ tối qua hắn định bế Lạc Vân Thường về phòng nghỉ ngơi, nhưng lại sợ làm nàng thức giấc nên mới ở lại đây canh giữ một đêm. Không ngờ việc này lại khiến nàng sinh bệnh.
– Lão Bàng, có chuyện gì đợi lát nữa hãy nói, để ta bế con bé này về phòng nghỉ ngơi trước đã.
Trác Phàm một tay ôm lấy Lạc Vân Thường, trực tiếp đi về phía phòng nghỉ. Lão Bàng lại một phen hoảng hốt, vội vàng ngăn lại:
– Không được đâu Trác huynh đệ, có người muốn mời tiểu thư qua phủ một chuyến, vạn lần không thể đắc tội được.
– Đắc tội cái gì mà đắc tội, cho dù là Tiềm Long các mời cũng không đi. – Trác Phàm giận dữ lạnh lùng nói – Không thấy con bé này đã ngất đi rồi sao, chắc chắn là bệnh nặng, làm sao mà tiếp khách được? Nếu không, lát nữa ta sẽ đi gặp hắn.
– Ai da, Trác huynh đệ, Trác quản gia, người này nhất định phải tiểu thư đích thân ra mặt, hắn còn mang theo Ngự Tứ Kim Bài nữa đấy. – Bàng thống lĩnh cuống cuồng lớn tiếng nói.
Trác Phàm khẽ giật mình, dừng bước lại.
Kẻ mang theo Ngự Tứ Kim Bài chính là hộ vệ của triều đình, cho dù là gia chủ Thất Thế gia cũng phải cung kính đón tiếp, nếu không sẽ bị coi là tội kháng chỉ bất tuân. Nhẹ thì bị xử tử, nặng thì liên lụy đến cửu tộc.
Tất nhiên, với thực lực của Thất Thế gia dưới trướng Ngự Hạ, hoàng thất cũng không dám làm đến mức đó. Nhưng đối với những gia tộc nhỏ yếu không có thế lực như bọn họ, thì chẳng có gì đảm bảo cả.
Trác Phàm khẽ nheo mắt, cẩn thận suy nghĩ một lát rồi lạnh lùng lên tiếng:
– Lão Bàng, ngươi đi báo cho hắn biết. Nói tiểu thư nhà ta hôm nay sức khỏe không tốt, bảo hắn đợi đến sáng mai hãy tới.
Nghe đến đây, Bàng thống lĩnh trong lòng kinh hãi, không tự chủ được mà hít sâu một hơi.
Đối phương là người phụng hoàng mệnh mà đến, cứ thế đuổi đi rõ ràng là muốn tìm đường chết. Nhưng Trác Phàm lại rất tự tin. Nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, hắn có thể khẳng định kẻ đưa tin này chắc chắn là người của tên béo kia phái đến.
Mà tên béo đó cũng không tệ, tuyệt đối không phải kẻ hành động theo cảm tính hay sát hại người vô tội, cho nên hắn mới dám quyết đoán từ chối như vậy.
– Bảo hắn đi làm ngay lập tức! – Trác Phàm lại quát lớn một tiếng.
– Đợi một chút!
Bỗng nhiên, Lạc Vân Thường kêu khẽ một tiếng, né khỏi vòng tay của Trác Phàm, nghiêm túc nói:
– Bàng thống lĩnh, ngươi bảo người đó đợi một lát, ta đi rửa mặt một phen rồi sẽ qua đó.
– Vâng!
Bàng thống lĩnh lập tức ôm quyền, thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm thấy may mắn. Nếu không phải đại tiểu thư kịp thời tỉnh lại, nghe theo lời Trác huynh đệ mà đi làm thật, thì không biết sẽ chuốc lấy bao nhiêu rắc rối lớn.
Phải nói vị Trác quản gia này của mình thật đúng là không sợ trời không sợ đất, nhưng bản thân mình đi theo hắn làm việc thì lúc nào cũng sống trong sợ hãi.
Bàng thống lĩnh lắc đầu, thở dài nhận lệnh.
Trác Phàm nhìn Lạc Vân Thường, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc. Sao vừa mới còn bộ dạng hôn mê bất tỉnh, mà chớp mắt một cái đã tỉnh táo lại như vậy?
Lạc Vân Thường lại liếc hắn một cái đầy vẻ quyến rũ:
– Ngươi làm việc sao lại cẩu thả như thế, người của hoàng thất mà có thể tùy tiện đắc tội sao?
Nói xong, dường như sợ Trác Phàm nhìn thấu điều gì, Lạc Vân Thường vội vàng chạy biến đi. Chỉ để lại Trác Phàm một bên lắc đầu, một bên tiến về phía phòng tiếp khách với lòng đầy thắc mắc.
Bước vào phòng tiếp khách, Trác Phàm nhìn thấy kẻ đưa tin, toàn thân mặc trang phục hạ nhân, thực lực đạt đến Tụ Khí đỉnh phong, chính là một trong những kiệu phu của chiếc kiệu mà tên béo kia ngồi hôm qua.
– Ngài là Trác quản gia phải không? Chủ nhân nhà tôi mời ngài cùng Lạc tiểu thư đến phủ một chuyến!
Thấy Trác Phàm, kẻ đó đứng dậy ôm quyền, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ kiêu căng, trong mắt không hề che giấu tia nhìn khinh thường. Hơn nữa, không biết là vô tình hay cố ý, tấm Ngự Tứ Kim Bài luôn ẩn hiện bên hông, như muốn khoe khoang với thiên hạ rằng hắn là hộ vệ của triều đình.
Hừ lạnh một tiếng, Trác Phàm cười khẩy:
– Trước mặt lão tử mà dám làm vẻ mặt sói già vẫy đuôi, ngươi còn non lắm. Lúc lão tử còn đang oai phong lẫm liệt, ngươi vẫn còn đang nằm trong bụng mẹ của ngươi đấy.
Không thèm liếc nhìn kẻ đó lấy một cái, Trác Phàm ngồi xuống ghế, bắt chéo chân, hoàn toàn không thèm để ý đến hắn.
Sắc mặt kẻ kia biến đổi, trong mắt đột nhiên bừng lên cơn giận dữ.
– Tên béo đó có bị thương tổn gì không? – Đột nhiên, Trác Phàm âm u lên tiếng.
Kẻ kia sững sờ, cái gì cơ?
Sau đó mới chợt nhận ra, "tên béo" trong miệng Trác Phàm chính là chủ tử của hắn. Nhưng trên thế gian này, kẻ dám công nhiên gọi chủ tử của mình là "tên béo" thì tuyệt đối không quá mười người.
Như vậy, quan hệ giữa kẻ này và chủ tử là...
Trong nhất thời, kẻ đó sợ đến mức không còn vẻ ngạo mạn, ngược lại trở nên cung kính nói:
– Chủ tử nhà tôi hôm qua đã trở về, cũng không đề cập đến việc có bị thương tổn gì.
– Thật sao?
Trác Phàm nhíu mày, liếc nhìn kẻ đó một cái rồi cười lớn:
– Ha ha ha… Vậy khẳng định là tên béo đó thích sĩ diện nên mới không nói. Lão tử hôm qua đánh hắn hơn ba mươi nắm, đá hắn mười mấy cái, hắn có thể không sao được sao?
– Ngươi nói đúng không? Tiểu tử đó chỉ là đang làm màu thôi, không muốn để cho hạng người dưới trướng như các ngươi cười nhạo hắn, ha ha ha… – Trác Phàm nhướng mày với kẻ kia, vẻ mặt đầy ý cười.
Khóe miệng kẻ đó giật giật, không biết phải trả lời thế nào, cứ cứng nhắc đứng đó.
– Đúng rồi, lão đầu Phương Thu Bạch hôm qua sau khi trở về, có còn đang tức giận không? – Lúc này, Trác Phàm lại đột nhiên nhìn hắn một cách tỉ mỉ, hạ thấp giọng nói.
Kẻ kia ngẩn người, khẽ lắc đầu.
Hắn hiện tại đã hoàn toàn tin tưởng lời của Trác Phàm. Phương Thu Bạch hôm qua cùng lúc với chủ tử của bọn hắn trở về, bọn hắn mới biết lão cũng đã đến đây. Nhưng Trác Phàm thế mà cũng biết, điều này chứng tỏ hắn và chủ tử có quan hệ rất thân thiết.
Nghĩ đến đây, kẻ kia vội vàng nhét tấm kim bài vào trong quần. Loại vật này dùng để dọa người khác là được, ở trước mặt vị quản gia này thì tốt nhất đừng lấy ra để làm mất mặt.
– Hô, tốt quá!
Thấy kẻ kia lắc đầu, Trác Phàm giả vờ thở dài một tiếng, đầy vẻ may mắn:
– Ngươi không biết đâu, hôm qua lão Phương nhất định muốn nhận ta làm đồ đệ, nếu không phải ta trung thành tuyệt đối, cận kề cái chết không chịu theo, thì đã sớm bị lão đầu kia mang đi rồi. Ta vốn sợ lão rất tức giận, sau này còn phải tới dây dưa với ta. Nghe ngươi nói vậy, ta yên tâm rồi, lão đầu kia xem ra cũng đã hiểu cho nỗi khổ tâm của ta.
– Cái gì, Phương Thu Bạch muốn nhận ngài làm đồ đệ?
Kẻ kia nghe thấy tin này thì không khỏi biến sắc, đôi chân mềm nhũn ngồi bệt xuống đất.
Trời ạ, người trước mặt này rốt cuộc là ai? Chẳng những là bằng hữu của chủ tử, chủ tử bị hắn đánh cũng không kêu một tiếng, mà ngay cả vị Ngọc Tiêu Kiếm Thần Phương Thu Bạch – người mà hoàng thượng gặp cũng phải giữ lễ tiết ba phần – cũng muốn nhận hắn làm đồ đệ?
Trác Phàm thấy bộ dạng kinh hãi của hắn thì không ngừng cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ kỳ quái hỏi:
– Ơ, sao tự nhiên ngươi lại ngã xuống đất thế kia?
– Để ta đỡ ngươi dậy! – Trác Phàm miệng nói vậy nhưng cơ thể hoàn toàn không nhúc nhích.
Kẻ kia nhanh trí, vội vàng bò dậy từ dưới đất, liên tục xua tay:
– Không cần, Trác quản gia, tiểu nhân không dám làm phiền ngài, ngài thật là quá khách sáo rồi.
– Hừ, bản tính của nô tài thôi! – Trác Phàm khinh khỉnh bĩu môi, lạnh lùng nói – Đỡ ngươi một chút thì tính là khách sáo gì chứ?
– Vị này chắc hẳn cũng là sứ giả của hoàng thượng phải không?
Lúc này, Lạc Vân Thường sau khi trang điểm xong liền bước tới, vẻ đẹp rạng rỡ khiến lòng người xao động, không gì sánh bằng, nàng khẽ thi lễ với kẻ kia. Kẻ đó thấy vậy vội vàng cúi đầu sát đất, dập đầu lia lịa khóc lóc:
– Ngài thật là quá khách sáo với tiểu nhân, ngài tuyệt đối đừng làm vậy. Nếu như chủ tử biết tiểu nhân vô lễ với bạn của ngài, nhất định sẽ nghiêm trị tiểu nhân.
Lạc Vân Thường ngẩn ra, khó hiểu nhìn về phía Trác Phàm. Trác Phàm khẽ nhún vai, tỏ vẻ không hiểu chuyện gì.
Bàng thống lĩnh đi theo phía sau lại lập tức trợn tròn mắt.
Ngươi vừa rồi đâu có như vậy, chẳng phải là lôi kéo theo cả hai triệu năm trăm tám mươi vạn thứ gì đó sao? Còn nói tiểu thư nhà ta thời gian một nén nhang không ra sẽ chém đầu cả nhà, sao bây giờ lại khách khí thế này?
Hơn nữa, so với lúc nãy, rõ ràng là khách khí quá mức rồi.
Bàng thống lĩnh nghi hoặc nhìn Trác Phàm, chỉ thấy hắn nở một nụ cười thần bí.
Rất nhanh, Lão Bàng đã hiểu tất cả chuyện này đều liên quan đến vị Trác quản gia này, không tự chủ được mà đưa ngón tay cái lên tán thưởng.
Có thể khiến hộ vệ triều đình phải quỳ bái trước loại gia tộc nhỏ bé như mình, cũng chỉ có Trác quản gia mới làm được.
Trác Phàm tùy ý xua tay, rồi nhìn về phía kẻ kia, nghiêm túc hỏi:
– Tên béo đó tìm chúng ta có chuyện gì?
– Chuyện này... tiểu nhân cũng không rõ lắm, chỉ là phụng mệnh mời Phong Lâm thành Thái gia, Lôi gia và Lạc gia đến phủ nói chuyện. – Kẻ kia ngoan ngoãn khai báo.
Trác Phàm khẽ nheo mắt, như đang suy tính điều gì.
Chẳng lẽ, U Minh Cốc nhắm vào bí mật của ba nhà, lại còn có liên quan đến hoàng thất...