Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 43

✓ Đã biên tập AI

Sau đó, Trác Phàm đưa gã béo kia đến một khu rừng sâu không một bóng người. Long Quỳ sợ xảy ra chuyện nên cũng lẳng lặng bám theo. Trên đường đi, Trác Phàm đều dùng Huyết Anh để quan sát trong bóng tối.

Quả nhiên, đúng như lời gã béo nói, đám hộ vệ của hắn không một kẻ nào đi theo cả.

Ba ba ba!

Trác Phàm vỗ vỗ tay, lên tiếng tán thưởng:
– Bàn Tử, ngươi thật có gan, cư nhiên đến một tên hộ vệ cũng không cần mang theo.

– Hừ, lão tử nói chuyện luôn luôn giữ lời. Huống hồ mối quan hệ này liên quan đến hạnh phúc chung thân của lão tử và Quỳ muội, càng phải khiến tên tiểu tử thúi nhà ngươi phải thua tâm phục khẩu phục, tránh để sau này ngươi lại kiếm cớ dây dưa với Quỳ muội.
Bàn Tử bĩu môi, cao ngạo ngẩng đầu.

Khóe miệng hơi vểnh lên, Trác Phàm đột nhiên lộ ra nụ cười tà dị:
– Có điều, ngươi không lo lắng chỗ ta có mai phục sao?

Nghe thấy lời này, đôi mày của Bàn Tử bất giác run run, đôi mắt to như hạt đậu nhìn quanh bốn phía một lượt, sau đó bỗng nhiên giơ cổ hét lớn:
– Hừ, lão tử đơn thương độc mã đi gặp, nếu ngươi còn dám làm ra loại hành động hạ lưu đó, Quỳ muội há có thể để ý đến ngươi? Sau cùng, cho dù có bị đánh một trận, thì vẫn là lão tử thắng!

– Ha ha ha... Tiểu tử, đầy đủ hào khí, ta thích. Vậy chúng ta hiện tại liền bắt đầu một đối một, quyết một trận thắng thua.
Trác Phàm cười lớn một tiếng, hào tình vạn trượng.

Nhưng, tiếng cười của hắn còn chưa dứt, một tiếng hô vang lên, quyền phong đã nổ ra.

Trác Phàm kinh hãi giật mình, vội vàng né tránh, nhưng vì không kịp chuẩn bị nên gương mặt vẫn bị luồng quyền phong lạnh thấu xương quét trúng. Đợi đến khi hắn lùi ra phía sau mấy chục mét, má phải đã sưng đỏ lên một mảng lớn.

– Uy, gã béo chết bầm, ta còn tưởng ngươi là người quang minh lỗi lạc, không ngờ cũng biết đánh lén?
Trác Phàm tức giận nhìn sang, nhưng gã béo kia lại không chịu ý kiến, bĩu môi nói:
– Ngươi vừa rồi chẳng phải đã nói bắt đầu rồi sao, lão tử chỗ nào đánh lén?

Hơi sững sờ, Trác Phàm lần nữa nhìn sâu vào gã béo này một cái, cảm thấy trong lòng thầm gật đầu.

Tiểu tử này không giống vẻ ngoài chân chất như vậy, nhưng hành sự cũng coi như quang minh chính đại. Cùng với Lão Bàng đều là loại trung hậu, nhưng hai loại này lại không cùng một hệ.

Mà so với sự chân chất thuần túy của Lão Bàng, Trác Phàm lại phát hiện mình ưa thích cái chất phác nhưng mang theo chút giảo hoạt của Bàn Tử này hơn.

Vốn dĩ người trong Ma đạo chính là vì đạt mục đích mà không từ thủ đoạn nào. Gã béo này hành động đánh lén trong phạm vi hợp lý, ngược lại càng phù hợp với khẩu vị của Trác Phàm.

– Ha ha ha... Đúng vậy, ngươi nói đúng!
Trác Phàm cười lớn như điên, đột nhiên sắc mặt biến đổi, chỉ về phía Long Quỳ nói:
– Bàn Tử mau nhìn, Long Quỳ nàng cởi quần áo rồi.

Tuy biết rõ là bị lừa, nhưng Bàn Tử vẫn không tự chủ được mà quay cái đầu to lớn của mình qua.

Đụng!

Ngay trong khoảnh khắc này, Trác Phàm một chân đá bay thân hình tròn trịa của hắn ra ngoài mười mét.

– Vô sỉ!

Một bên Long Quỳ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, đỏ bừng cả khuôn mặt, hung tợn trừng mắt nhìn Trác Phàm. Nhưng hắn lại chẳng thèm để ý chút nào, vẫn giữ nụ cười đầy mặt nhìn gã béo kia.

– Hỗn đản tiểu tử, ngươi dám mở miệng làm nhục Quỳ muội, ta nhất định phải dạy dỗ ngươi cho thật tốt.
Bàn Tử bò dậy, khối thịt tròn trịa rung rinh một chút, trong mắt đã tràn đầy vẻ phẫn nộ.

Trác Phàm xua xua tay, cười nói:
– Ta vừa rồi chính là lời nói lỗ mãng chút, nhưng sau khi nghe ta nói, ngươi lập tức quay đầu lại ngay. Lúc đó trong đầu ngươi đang nghĩ gì, có phải cũng đang vũ nhục Long đại tiểu thư của chúng ta không?

Không khống chế được sự sững sờ, gã béo kia trong nháy mắt ngây người.

Lần luận điệu này của Trác Phàm, hắn là lần đầu tiên được nghe thấy. Tuy rằng Trác Phàm vừa rồi có lời lẽ bất kính với Long Quỳ, nhưng hình ảnh xuất hiện trong đầu hắn chỉ một sát na trước là Bất Canh đang khinh nhờn nữ thần trong lòng, vậy thì hắn còn có lý do gì để trách cứ đối phương?

Nghĩ đến đây, oán khí của Bàn Tử nhất thời tiêu tán sạch sẽ, thậm chí còn có chút xấu hổ. Nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ nếu Long Quỳ thật sự không mặc y phục, mặt hắn liền thoáng chốc đỏ bừng, đôi mắt nhỏ che giấu rất kỹ bắt đầu nhìn về phía dáng người thướt tha của Long Quỳ.

Đôi mắt khẽ híp lại, Long Quỳ hoàn toàn biết gã béo chết bầm này đang nghĩ gì, hai đạo ánh mắt mang theo sát ý bỗng nhiên bắn về phía hắn.

Bất thình lình cảm thấy lạnh sống lưng, Bàn Tử không dám nhìn nữa, vội vàng quay lại nhìn Trác Phàm, trong mắt dần dần khôi phục chiến ý:
– Tiểu tử, chuyện vừa rồi lão tử không truy cứu. Hiện tại, lão tử muốn nghiêm túc.

Vừa dứt lời, Bàn Tử đột nhiên hét lớn một tiếng, toàn thân cao thấp bỗng nhiên bốc lên hào quang màu vàng đất. Chung quanh khắp nơi khi hào quang đó xuất hiện đều vỡ nát tan tành.

– Phàm giai cao cấp vũ kỹ, Chấn Sơn Nắm!

Phát ra tiếng gầm đinh tai nhức óc, Bàn Tử thẳng tắp lao về phía Trác Phàm, giống như con bò đực nổi điên không cách nào dừng bước. Phàm là nơi hắn đi qua, mặt đất và đá tảng đều bị chấn thành mảnh vụn.

– Tiểu tử, không ngờ ngươi lại chọn cách né tránh. Nhưng nếu ngươi né tránh, coi như nhận thua!

Khóe miệng hơi vểnh lên, Trác Phàm không hề sợ hãi đưa tay ra chặn lại, trong lòng bàn tay hiện lên hồng quang tươi đẹp.

Thấy tình cảnh này, Bàn Tử không khống chế được sự giận dữ, mắng lớn:
– Xú tiểu tử, ngươi muốn chết! Lão tử là Tụ Khí thất trọng, lại là cao cấp vũ kỹ. Ngươi chỉ là Tụ Khí ngũ trọng, làm một chiêu trung cấp vũ kỹ, đùa nghịch cái gì?

– Không muốn chết thì né tránh đi!
Bàn Tử một bên bay thẳng, một bên lớn tiếng hô hoán. Nhưng Trác Phàm vẫn đứng thẳng tại chỗ, trong mắt không có chút nào ba động.

Cảm thấy thầm than một tiếng, trong mắt Bàn Tử lóe lên một tia không đành lòng. Nhưng đã muộn, thân thể mập mạp kia đã đâm thẳng vào Trác Phàm đang ngạo nghễ đứng thẳng.

Oanh!

Một tiếng vang lớn phát ra, sự tình kỳ dị xảy ra. Nhìn bề ngoài, Trác Phàm vốn yếu thế vẫn đứng thẳng tại đó, gió nhẹ lưu động không làm lay chuyển nổi một lọn tóc của hắn.

Còn gã béo kia lại bị đánh bay ra ngoài, ánh vàng trên toàn thân dưới ánh sáng của máu cũng bị đánh tan vỡ vụn.

Bàn Tử ngã xuống đất, bị ngã đến thất điên bát đảo. Đợi hắn đứng dậy, trên mặt đã đầy vẻ kinh hãi.

– Chuyện này sao có thể? Rõ ràng lão tử mạnh hơn, sao lại dễ dàng bị đánh bay như vậy?
Bàn Tử bất khả tư nghị nhìn về phía trước, thật lâu chưa tỉnh hồn lại.

Long Quỳ cười lạnh một tiếng, không khỏi kinh ngạc.

Tuy nàng vẫn luôn bất mãn với Trác Phàm, nhưng sâu trong đáy lòng lại thực sự bội phục năng lực và thực lực của hắn. Dù sao hắn là người đầu tiên trên đại lục lấy thực lực Tụ Khí cảnh giết chết hai vị cao thủ Thiên Huyền cảnh, lại còn có thể đối phó được gã béo không tên tuổi này?

Chậm rãi bước đến bên cạnh Bàn Tử, Trác Phàm duỗi ra một tay, lộ ra nụ cười nhạt:
– Bàn Tử, vừa rồi ngươi thủ hạ lưu tình, ta biết ngươi không có sử toàn lực.

Phẩy phẩy tay, Bàn Tử thầm than một tiếng:
– Thua thì thua, Tụ Khí thất trọng đối phó Tụ Khí ngũ trọng nếu còn muốn dùng toàn lực thì kết quả cũng vậy thôi. Lão tử làm việc luôn công đạo, lần này là ngươi thắng.

Lắc đầu, sắc mặt Trác Phàm đột nhiên nghiêm nghị lại:
– Có lẽ chuyện vừa rồi trong mắt ngươi là công đạo, nhưng trong mắt ta lại là nhân từ.

Đôi mày bất giác nhướng lên, Bàn Tử nhìn sâu vào Trác Phàm một cái. Hắn vạn vạn không ngờ tới, tâm tư trong lòng hắn trong tích tắc vừa rồi lại bị người nam nhân trước mắt này bắt thóp sạch sẽ.

– Không hổ là người mà Quỳ muội nhìn trúng, có thực lực!

Bàn Tử khen ngợi gật đầu, khẽ vươn tay giữ chặt tay Trác Phàm để mượn lực đứng lên. Đi đến trước mặt Long Quỳ, hắn thở dài nói:
– Quỳ muội, ánh mắt của ngươi không tệ, tiểu tử này sau này sẽ là một nhân vật.

Nói xong, Bàn Tử thở dài rời đi, bóng lưng lộ ra có chút hiu quạnh.

Nhưng đúng lúc này, tiếng xé gió vang lên.

Trác Phàm tròng mắt co rụt lại, một bước dài lập tức tiến vào trước mặt Bàn Tử, một tay nắm lấy vai hắn. Cùng lúc đó, một đạo thanh quang từ phía hai người ngã xuống xẹt qua, cây cối nơi hắn đi qua bị chém đứt sạch sẽ.

Bàn Tử ngẩng đầu nhìn cảnh tượng này, bất giác hít sâu một hơi. Nhìn về phía Trác Phàm bên cạnh, trong mắt đã tràn đầy vẻ cảm kích:
– Huynh đệ, cảm ơn ngươi cứu ta một mạng, không ngờ ta lại bị tình địch cứu giúp.

– Muốn cảm ơn thì vẫn còn hơi sớm, bọn họ tới rồi.
Trác Phàm nhướng mày, kéo Bàn Tử lại, Long Quỳ cũng vội vàng bước đến bên cạnh họ, hướng bốn phía cảnh giác phòng ngự.

Đúng lúc này, hơn mười đạo tiếng xé gió vang lên, ba người nhìn về phía trước, trước mặt họ đã bị mười tên đại hán che mặt vây quanh. Theo khí thế tỏa ra, bọn chúng đều là cường giả Đoán Cốt cảnh.

– Giờ phải làm sao?
Long Quỳ nhíu chặt lông mày, vẻ mặt ngưng trọng nhìn về phía Trác Phàm. Lúc này, Tiềm Long các xa giải không gần, hộ vệ của Bàn Tử cũng không còn, nàng chỉ có thể dựa vào tiểu tử mà nàng vốn luôn chán ghét nhưng lại nhiều lần tạo ra kỳ tích này.

Chậm rãi đẩy hai người ra, Bàn Tử bình tĩnh bước ra ngoài, trên mặt không có chút nào hoảng sợ, nhìn thẳng vào người áo đen phía trước:
– Các ngươi muốn tìm là ta, không liên quan đến bọn họ, thả bọn họ đi.

– Khặc khặc khặc... Không hổ là thành viên hoàng thất, quả nhiên có phong thái vương giả. Chỉ là đáng tiếc, chúng ta làm việc tuyệt đối không để lại người sống.
Lúc này, một tên áo đen đứng ra làm thủ lĩnh, cười quái dị hai tiếng.

Bàn Tử khẽ cắn môi, mặt đầy vẻ hận thù.

Đạp!

Đột nhiên, Trác Phàm một bước đạp trước mặt Bàn Tử, ngăn hắn lại phía sau, trên mặt lộ ra nụ cười tà dị:
– Gã béo này là người của ta bảo hộ, các ngươi muốn giết hắn, trước tiên phải bước qua cửa ải của ta đã.

Vừa dứt lời, mười tên áo đen lập tức phát ra tiếng cười nhạo khinh thường.

– Một tên tiểu quỷ Tụ Khí cảnh cũng dám đứng ra?
– Dù sao bọn họ cũng phải chết, cứ bắt đầu từ tên tiểu quỷ này trước đi.
– Hay là giết gã béo kia trước để hoàn thành nhiệm vụ cho nhanh. Chúng ta khó khăn lắm mới đợi được cơ hội này, không thể để xảy ra sai sót...

Nhìn bọn chúng lẩm bẩm tranh cãi, Bàn Tử tiến đến bên tai Trác Phàm nói nhỏ:
– Huynh đệ, bọn họ tìm là ta. Một lát nữa ta hướng đông chạy dẫn dụ bọn chúng đi, ngươi lập tức đưa Quỳ muội về Tiềm Long các.

Chậm rãi lắc đầu, Trác Phàm cười nghẹn ngào:
– Với tốc độ của ngươi, không thoát được mười mét đã bị bọn chúng giết, thì làm sao dẫn dụ được?

– Vậy chúng ta nên làm gì?
Bàn Tử vội vàng kêu lên.

Trong mắt lóe lên một tia sát ý rồi biến mất, Trác Phàm lạnh lùng nói:
– Giết sạch bọn chúng!

Vừa dứt lời, chân Trác Phàm khẽ động, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt tên thủ lĩnh, trong tay ánh sáng lóe lên, Tà Nguyệt Vòng đã nằm gọn trong tay.

– Là ma bảo?
Tên thủ lĩnh áo đen cũng nhận ra thứ này, cảm thấy kinh hãi. Nhưng khi hắn định né tránh, một đạo ánh đỏ đột nhiên nhập thể, khiến hắn ngay lập tức không thể cử động.

Bạch!

Ánh bạc lóe qua, tên thủ lĩnh ngay lập tức bị chém làm đôi trước mặt mọi người. Dòng máu đỏ tươi chảy xuống một chỗ. Chỉ có Trác Phàm đứng giữa vũng máu, ánh mắt dần dần trở nên băng lãnh.

Khoảnh khắc này, đôi mắt của Bàn Tử từ lúc chào đời đến nay lần đầu tiên căng ra trên lớp mỡ trên mặt, trở nên ngày càng to lớn...

↑ Về danh sách chương