Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 42

✓ Đã biên tập AI

Rời khỏi tiểu viện, Trác Phàm trực tiếp hướng về phía Tiềm Long các mà tiến tới. Đường xá không quá xa, chỉ tầm vài trăm bước chân, chẳng mấy chốc đã thấy cánh cổng rộng lớn, khí thế bức người của Tiềm Long các hiện ra trước mắt.

Thế nhưng, khi hắn vừa định bước vào thì dưới chân bỗng khựng lại, tốc độ chậm dần rồi dừng hẳn.

Trước cổng chính Tiềm Long các là một chiếc kiệu vàng lộng lẫy đang dừng lại, bốn gã phu kiệu trước sau đều có tu vi Tụ Khí đỉnh phong. Bao quanh là mười sáu tên hộ vệ, mỗi người đều sở hữu thực lực Đoán Cốt cảnh.

Phía trước chiếc kiệu là một vật thể khổng lồ, thân mặc trường sam màu vàng, vóc người béo tốt đến mức quá khổ. Gương mặt gã dữ tợn, đôi mắt nhỏ xíu lún sâu vào lớp thịt dày cộm, nếu không nhìn kỹ, người ta còn tưởng trên vai gã đang vác một cái bánh bao lớn.

Trác Phàm không nhịn được mà lắc đầu, cảm thấy thật là kỳ quái. Cả đời hắn đã gặp qua không ít nhân vật, nhưng loại ngoại hình quái dị như thế này thì đúng là lần đầu thấy.

– Người... sao có thể trưởng thành với bộ dạng này được nhỉ?

Trác Phàm thở dài một tiếng, tiếp tục bước về phía trước, nhưng thỉnh thoảng vẫn không quên âm thầm dò xét tên béo ú kia. Tuy vóc người của gã không ra gì, tu vi cũng chỉ là Tụ Khí thất trọng, nhưng nhìn các hộ vệ bên cạnh đều là cao thủ đỉnh phong, chẳng lẽ gã cũng là một trong những "thất thế gia" của nơi này?

Trác Phàm thừa hiểu, nếu tên béo này là thành viên Tiềm Long các thì đã sớm vào trong rồi, hà tất phải đứng ngoài cửa chờ đợi như vậy.

– Đợi một chút!

Bỗng nhiên, ngay khi Trác Phàm định bước vào cổng, một tiếng quát lớn đột ngột vang lên. Hắn quay đầu lại, liền thấy tên béo kia đang từng bước một lao về phía mình, mỗi bước chân đều khiến mặt đất xung quanh rung chuyển liên hồi.

Gương mặt Trác Phàm không tự chủ được mà biến dạng đầy quái dị, hắn nhìn tên béo kia bằng ánh mắt kỳ quái rồi lên tiếng:

– Ngươi... tìm ta có việc gì?

– Hắc hắc hắc... Ngươi là người của Tiềm Long các à?

Tên béo bước đến trước mặt Trác Phàm, nở một nụ cười chất phác. Nhưng cái cười này thực sự không ổn, một khi cười rộ lên, ánh mắt gã lại trở nên vô cùng khó lường, chẳng thể nào nhìn thấu được.

Lắc đầu, Trác Phàm cảm thấy cái bộ dạng quỷ thần tướng mạo kinh thiên động địa này của gã thật là không còn gì để nói, hắn thản nhiên đáp:
– Ta chỉ là có chút giao tình với Tiềm Long các, không phải người của bọn họ.

– Há, vậy cũng tốt, nói chung ngài có thể vào là được.

Tên béo gật đầu rõ ràng, sau đó lộ ra một nụ cười ấm áp:
– Phiền huynh đài giúp tại hạ một việc nhỏ, có thể xin ngài đi chuyển lời với Long Quỳ tiểu thư một tiếng không? Nàng một ngày không ra gặp ta, ta liền phải ngủ ở đây một ngày, không đi đâu cả.

Nghe đến đây, Trác Phàm mới rốt cuộc hiểu rõ toàn bộ sự tình.

Hóa ra cái tên béo có hình thù kỳ quái này lại là người được Long Quỳ theo đuổi.

Nghĩ đến đây, Trác Phàm suýt chút nữa thì phun cả ngụm nước miếng ra ngoài. Nếu không phải vì có mặt mọi người ở đây, hắn nhất định sẽ cười đến mức đau cả hông. Muốn biết Long Quỳ vốn luôn cao ngạo, không ngờ lại có quan hệ với loại người này.

Chưa nói đến thân phận của hắn là gì, chỉ riêng cái ngoại hình kỳ quái này thôi, sau này Long Quỳ có ra ngoài chắc cũng chẳng có ý tứ nào mà mang theo gã theo cùng.

– Được, không vấn đề gì, ta sẽ lập tức bảo nàng ta đến gặp ngươi.

Trác Phàm cố nén ý cười, vỗ ngực một cái nói. Tên béo lập tức lộ vẻ cảm kích, vội vàng chắp tay:
– Làm phiền huynh đài quá!

Nhận xong lời nhờ, Trác Phàm bước nhanh vào nội điện của Tiềm Long các, bởi hắn sợ nếu ở lại thêm một chút với tên béo kia sẽ cười thành tiếng. Nếu vì thế mà đắc tội với một thế lực lớn thì thật là quá uổng phí.

Rất nhanh, Trác Phàm đã tìm thấy bóng dáng Long Quỳ trước cửa phòng họp:
– Long tiểu thư, đã lâu không gặp, cô vẫn khỏe chứ?

– Hừ, vốn dĩ đang rất tốt, nhưng nhìn thấy ngươi thì lại không tốt chút nào.

Long Quỳ hừ lạnh một tiếng, không buồn ngẩng mắt lên nhìn hắn. Trác Phàm cũng chẳng để tâm, trực tiếp hỏi:
– Cửu ca có ở đó không? Ta muốn gặp hắn.

– Không có!

Long Quỳ trợn mắt, lạnh lùng đáp.

Trác Phàm quan sát biểu cảm của nàng, thấy không giống như đang nói dối, lại chẳng thấy bóng dáng Long Kiệt đâu, liền đoán trước là hắn đang cùng Long Cửu ra ngoài làm việc.

Đã vậy, việc muốn nắm quyền cai trị của hắn đành phải hoãn lại một chút. Tuy nhiên, việc tên béo kia nhờ vả thì hắn vẫn phải làm cho xong. Cái gọi là nhận ủy thác của người khác, hết lòng vì việc của người ta, quan trọng nhất là có thể khiến con bé lúc nào cũng cao ngạo, chẳng ưa gì mình này phải khó chịu một chút, lại còn kéo dài được thời gian, chẳng lẽ hắn lại không làm sao?

Nghĩ đến đây, Trác Phàm đột nhiên nở một nụ cười quái dị.

– Ngươi làm sao vậy?

Long Quỳ nhướng mày, kỳ quái hỏi.

– Không có gì.

Trác Phàm xua tay, cười nói:
– Bên ngoài có một vị soái ca rất giàu có, muốn ta gửi lời đến cho cô. Cô không ra gặp hắn, hắn cũng sẽ không đi.

– Này, Long tiểu thư, hắn là ai thế?

Trác Phàm dùng cánh tay chọc chọc Long Quỳ, vẻ mặt đầy ẩn ý.

Long Quỳ đương nhiên biết người bên ngoài là ai, cũng hiểu rõ Trác Phàm đang giễu cợt mình, nàng không nhịn được mà nổi giận, chẳng buồn để ý đến hắn nữa mà trực tiếp bước ra ngoài. Trác Phàm thì cười lớn đuổi theo, bộ dạng như thể đang xem náo nhiệt chẳng hề sợ xảy ra chuyện lớn.

– Tên béo chết tiệt, ta chẳng phải đã nói với ngươi từ sớm rồi sao, ta sẽ không đồng ý lời cầu hôn của ngươi, ngươi còn cứ lì lợm ở đây làm gì?

Long Quỳ người chưa đến, tiếng đã tới trước. Gương mặt tràn đầy hoan hỉ của tên béo lập tức xẹp xuống.

– Long Quỳ muội muội, ta đã cầu hôn muội từ năm mười tuổi, hiện tại đã gần hai mươi, tính ra cũng tròn mười năm rồi, ta đã cầu hôn hơn một ngàn lần, muội không có chút cảm động nào sao?

– Cảm động? Đương nhiên là cảm động rồi!

Long Quỳ còn chưa kịp nói hết câu, Trác Phàm đã bước đến trước mặt tên béo, vỗ vai gã một cái, nhìn về phía Long Quỳ nói:
– Long Quỳ tiểu thư, khó có được một kẻ si tình đến thế. Vị huynh đài này si tình đến vậy, cô cứ theo ý hắn đi.

Đến câu cuối cùng, Trác Phàm suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, nhưng tên béo kia lại nhìn hắn với vẻ mặt đầy cảm kích, hoàn toàn không nghe ra được chút ý vị giễu cợt nào trong đó.

Long Quỳ nghe hai kẻ này kẻ xướng người họa, một kẻ tỏ tình, một kẻ hát đệm, tức đến mức phổi sắp nổ tung. Nhưng nghĩ lại, nàng chợt nảy ra một ý hay, nở một nụ cười quyến rũ.

Đây là lần đầu tiên Long Quỳ lộ ra nụ cười như vậy, ngay cả Trác Phàm cũng không khỏi ngẩn người, còn tên béo kia nhìn vào thì nước mắt như trào ra thành dòng.

Long Quỳ cảm thấy trong lòng một trận ác cảm, nhưng vẫn cố duy trì nụ cười:
– Thông ca, từ nhỏ đến lớn huynh luôn đối xử rất tốt với muội, muội làm sao không biết cho được? Nhưng mà, hiện tại trong lòng muội đã có người khác rồi...

– Cái gì? Người đó là ai?

Tên béo nghe xong lời này, nhất thời biến sắc, đôi mắt nhỏ tinh xảo hiếm khi lộ ra sát ý.

Trác Phàm cảm thấy khẽ giật mình, thầm nghĩ không ổn rồi, con bé này không phải định đổ tội lên đầu mình đấy chứ?

Quả nhiên, Long Quỳ đảo mắt nhìn về phía Trác Phàm, trong mắt còn có một tia ý cười đầy ẩn ý.

Đáng chết!

Trác Phàm hung hăng cắn môi. Tuy không biết tên béo này là thần thánh phương nào, nhưng nhìn vào đoàn tùy tùng của gã là biết gã không phải hạng dễ trêu vào. Giờ khắc này, vừa mới đụng vào U Minh Cốc, lại còn chọn gây sự với một thế lực ngang hàng, thậm chí là mạnh hơn, dù là Ma Hoàng như hắn cũng tuyệt đối khó có thể biến nguy thành an.

– Tốt, ta đã bảo sao ngươi có thể tùy ý ra vào Tiềm Long các, hóa ra ngươi theo đuổi Quỳ muội là...

Tên béo cũng nhìn thấy ánh mắt của Long Quỳ, lập tức quay đầu chộp lấy y phục của Trác Phàm, hung tợn quát lớn.

Trác Phàm vội vàng xua tay:
– Huynh đệ, hiểu lầm thôi, tất cả đều là hiểu lầm...

Nhưng lúc này, tên béo kia đã chẳng còn nghe thấy bất kỳ lời nào nữa, đôi mắt gã đã đỏ bừng lên. Đàn ông trên đời có hai đại nghịch lân không thể đụng đến, một là thù giết cha, hai là đoạt vợ mối hận.

Riêng cái mối hận đoạt vợ còn khiến người ta không thể chịu đựng nổi hơn cả thù giết cha.

Bị chụp vào cái mũ vô duyên vô cớ như vậy, hắn và tên béo kia coi như là không thể hòa giải.

Trác Phàm bất đắc dĩ thở dài, thầm nghĩ sau đó phải bảo Long Cửu ra mặt giúp giải thích một chút, nếu không sẽ lại đắc tội với một con quái vật khổng lồ.

Thế nhưng, ngay khi Trác Phàm đang cân nhắc nên làm gì tiếp theo, một câu nói của tên béo đã khiến hắn ngẩn người, đầu óc trống rỗng, chẳng thể nghĩ thêm được gì nữa.

– Quỳ muội, cuối cùng ta có điểm nào không tốt, điểm nào kém cỏi hơn tiểu tử này chứ!

Phụt!

Trác Phàm suýt chút nữa là phun cả máu tươi ra ngoài, hắn ngơ ngác nhìn tên béo trước mặt, lẩm bẩm:
– Huynh đệ, bây giờ ta mới hiểu tại sao ngươi lại cầu hôn đến một ngàn lần.

Kẻ cuồng vọng tự đại hắn gặp nhiều rồi, nhưng loại không hề tự biết bản thân mình như thế này thì đúng là lần đầu thấy.

Nhìn cái thân hình đầy mỡ màng kia, nếu trong vòng ba giây mà không đứng yên, chắc chắn hắn sẽ ép đất dưới chân thành một cái hố sâu. Trác Phàm thật sự muốn hét lớn cho gã biết:
– Huynh đệ, ngươi có điểm nào tốt, có thể hơn được lão tử chỗ nào?

Đương nhiên, là ngoại trừ bối cảnh gia thế. Nhưng Long Quỳ là người có bối cảnh gia thế sao?

Long Quỳ cũng chẳng còn gì để nói, bất đắc dĩ trợn mắt một cái, loại lời này chỉ có thể là cái tên béo này mới nói ra được.

– Thông ca, huynh đến Phong Lâm thành hẳn là có việc khác chứ, nếu không huynh cũng không thể tùy ý rời khỏi đế đô. Vậy cái chuyện đó của huynh cứ làm đi, đừng có ở chỗ ta lãng phí thời gian nữa.

– Như vậy sao được, ngươi là người vợ mà ta muốn cưới hỏi đàng hoàng sau này. Lần này ta đặc biệt xin lỗi vì chuyện xui xẻo dưới kia, tất cả cũng đều là vì đến thăm ngươi, không ngờ lại...

Tên béo hung tợn nhìn về phía Trác Phàm, vẻ mặt đầy đau thương.

– Quyết đấu!

Tên béo hét lớn một tiếng, nghiến răng nghiến lợi chỉ vào mũi Trác Phàm:
– Ngày hôm nay ta muốn quyết đấu với ngươi, người thắng mới có quyền cưới Quỳ muội, kẻ thua phải tự mình từ bỏ!

Trác Phàm khẽ giật mình, nhìn sâu vào mắt tên béo, thầm gật đầu. Tiểu tử này vẫn là hạng nhất, trước mặt hắn không hề có bộ dạng của lũ con cháu nhà giàu thích ra vẻ.

Chỉ riêng điểm này, Trác Phàm đã có thể coi trọng gã thêm vài phần.

– Công tử, thân thể ngài quý giá, sao có thể tùy ý luận võ với kẻ khác? Nếu ngài muốn giáo huấn tiểu tử này, cứ để chúng tôi...

– Câm miệng!

Hộ vệ còn định khuyên ngăn tên béo, nhưng chưa kịp nói hết câu, tên béo đã quát lớn:
– Là lão tử muốn cưới Quỳ muội, lần quyết đấu này liên quan đến nam nhân tôn nghiêm của lão tử. Các ngươi nếu dám ra tay, lão tử sẽ quay mặt đi, Quỳ muội sau này sẽ càng coi thường ta hơn!

– Lão nương vốn dĩ đã chẳng coi trọng ngươi rồi!

Long Quỳ trợn mắt, thầm mắng trong lòng.

Nhưng Trác Phàm lại khẽ gật đầu, khóe miệng không tự chủ được mà giật giật, lớn tiếng nói:
– Được, ta chấp nhận lời khiêu chiến của ngươi. Chỉ là đám hộ vệ của ngươi mỗi người đều mạnh hơn ta, nếu bọn họ ra tay, ta tuyệt đối đánh không lại.

– Lão tử đã nói là quyết đấu với ngươi, là một đối một. Lão tử nói chuyện là nhất ngôn cửu đỉnh, ngươi không tin ta sao?

Thấy Trác Phàm nghi ngờ, trên mặt tên béo hiện lên vẻ phẫn nộ hơn cả lúc nãy.

Trác Phàm khẽ lắc đầu, thản nhiên nói:
– Ta tin ngươi, nhưng chủ tử bị đánh, đám nô tài này có thể không lên sao? Đến lúc đó, e là mệnh lệnh của ngươi cũng chẳng có tác dụng gì đâu.

Tên béo nheo mắt lại, hoàn toàn không nhìn thấy gì, không rõ là đang nhắm mắt suy nghĩ hay vì tức giận mà nhắm mắt. Nhưng rất nhanh, gã quay đầu nhìn về phía đám hộ vệ, hét lớn:
– Các ngươi đứng yên tại chỗ cho ta! Trước khi lão tử trở lại, kẻ nào dám động đậy dù chỉ một chút, lão tử sẽ giết kẻ đó!

Xong xuôi, tên béo lại nhìn về phía Trác Phàm, đôi mắt tinh xảo lóe lên tia sáng:
– Ngươi chọn địa điểm đi, chúng ta đơn đả độc đấu, không cho ai đến quấy rầy.

Trác Phàm mỉm cười gật đầu. Long Quỳ lại nhíu mày, vội vàng bước đến trước mặt Trác Phàm, nhỏ giọng nói:
– Ngươi thật sự muốn đánh? Nói cho ngươi biết, nếu hắn làm ngươi bị thương, Tiềm Long các cũng không giữ nổi ngươi đâu.

Trác Phàm lắc đầu từ chối, nhìn về phía Long Quỳ:
– Tên béo này, người cũng không tệ lắm.

Long Quỳ khẽ giật mình, không rõ ý hắn là gì.

Tên béo nhìn hai người đang đứng gần nhau, cảm thấy vô cùng tức giận, thở ra từng ngụm khí nặng nề, quát lớn:
– Tiểu tử, ngươi đợi đấy cho lão tử, lão tử nhất định sẽ đánh cho ngươi nhừ tử!

Nghe thấy lời này, Trác Phàm cười lớn một tiếng, hoàn toàn không để tâm đến.

↑ Về danh sách chương