Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 40

✓ Đã biên tập AI

Thi thể Giản Phàm đã cứng đờ, nhưng sâu trong đôi mắt vẫn còn vương lại vẻ kinh hoàng tột độ, khiến kẻ đối diện nhìn vào cũng phải rùng mình lạnh lẽo. Rốt cuộc là vì cái gì? Tại sao một lão ma đầu tung hoành khắp đại lục, đến lúc chết lại lộ ra ánh mắt đầy vẻ sợ hãi đến nhường này?

– Sao... sao có thể như vậy được? Ngốc Ưng Giản Phàm vậy mà lại chết ở nơi này, kẻ nào... kẻ nào đã giết hắn?

Long Cửu kinh hãi đến mức không giữ nổi bình tĩnh, lắp bắp hỏi dồn dập.

Trác Phàm khẽ cười lạnh một tiếng, thản nhiên đáp:
– Thi thể là do ta lấy ra, giết người khác thì còn có thể là ai nữa?

Chỉ trong nháy mắt, mọi người đều không thể tin nổi mà nhìn về phía Trác Phàm. Tuy nhiên, ngay từ đầu bọn họ đã đoán ra, nhưng dù thế nào cũng không muốn tin rằng lão ma đầu này lại có thể bại dưới tay một tên tiểu quỷ của Tụ Khí cảnh.

Hắn là kẻ từng có thể trốn thoát dưới sự truy kích liên thủ của ba vị trưởng lão Tiềm Long các cơ mà!

– Ta biết lão nhân này và Cửu ca từng có hiềm khích, vừa vặn đụng độ, nên ta tiện tay thịt luôn.

Trác Phàm tùy ý phủi bụi trên người vốn dĩ chẳng có hạt nào, hắn nhàn nhạt cười nói:
– Cửu ca, huynh sẽ không trách ta xen vào việc của người khác chứ?

– Sao... sao có thể như vậy?

Long Cửu hít vào mấy hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, đôi mắt dần đỏ bừng nhìn xuống thi thể dưới đất, tức giận quát:
– Lão quỷ này đã hủy hoại Thần Nhãn của ta, làm lão phu mất hết thể diện cả đời. Lão phu hận không thể uống máu, cắn thịt, đào tận gốc của lão ta, sao huynh lại có thể thay ta ra tay chứ?

– Trác huynh đệ.

Đột nhiên, Long Cửu trịnh trọng hướng về phía Trác Phàm chắp tay hành lễ:
– Từ nay về sau, lão phu lấy huynh làm thân huynh đệ đối đãi. Nếu có việc gì cần đến Trác huynh đệ, huynh cứ việc lên tiếng là được.

– Ai dà, Cửu ca huynh khách sáo quá, huynh đệ ta chỉ là tiện tay mà thôi.

Trác Phàm cười xua tay, nhưng lại vô tình chạm vào vết thương, khiến hắn đau đến mức nghiến răng trợn mắt. Long Cửu thấy vậy vội vàng tiến tới xem xét:
– Huynh đệ đừng cử động lung tung, Cửu ca có thuốc trị thương tam phẩm ở đây, huynh uống vào chắc chắn trong vòng ba ngày sẽ khỏi hẳn.

Nói đoạn, Long Cửu lấy ra mấy chiếc bình nhỏ. Trác Phàm không nhìn bên ngoài, trực tiếp thu hết vào tay.

Nhìn bộ dạng lo lắng của Long Cửu, hai vị trưởng lão còn lại cũng không thể rời mắt khỏi Trác Phàm, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc. Long Quỳ chưa kịp nhận ra mình đang bẻ môi, trong lòng tựa như đổ một bình giấm chua, khó chịu vô cùng.

Vốn dĩ bọn họ dẫn đội tiêu diệt nhóm người U Minh Cốc là lập đại công, ba vị trưởng lão vốn đang vui mừng khôn xiết, hết lời tán thưởng bọn họ. Thế nhưng, so với việc Trác Phàm một mình giết chết hai vị trưởng lão của U Minh Cốc, chút công lao này của bọn họ quả thực chẳng khác nào đom đóm tranh trăng, hoàn toàn không đáng nhắc tới.

– Hừ, cái tên Trác Phàm này không biết dùng thủ đoạn gì, hay là gặp vận may chó nhảy, mới có thể lấy được hai cái đầu trắng trẻo đó. Tụ Khí cảnh làm sao có thể giết được Thiên Huyền cảnh cơ chứ!

Long Quỳ không phục há miệng lẩm bẩm, nhưng âm thanh này lại bị tất cả mọi người nghe thấy rõ mồn một.

Tam trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn Long Quỳ một cái, sau đó bất đắc dĩ lắc đầu. Bà ta nhìn về phía Ngũ trưởng lão, cả hai cùng thở dài một tiếng.

Trác Phàm thì cười hì hì nhìn về phía bà ta, rồi lớn tiếng nói với mọi người:
– Trác Phàm ta quả thực là nhờ vận khí mới đụng trúng lão trưởng lão tay cụt kia mà lấy được đầu người. Nhưng mà, không phải là vận tốt, mà là vận rủi. Nếu không phải lúc đó lão tử vì giết một cao thủ Thiên Huyền mà nguyên lực cạn kiệt, thì làm sao lại bị lão trưởng lão Giản chỉ có một cánh tay kia trọng thương cho được?

– Nếu là bình thường, muốn giết lão già đó chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Ai dà, tối qua vận khí thật sự quá kém. Không giống như một số người kia, cứ lôi một đám người ra ngoài, có vận khí hay không cũng chẳng quan trọng, an toàn tự nhiên có bảo hộ...

Trác Phàm lắc đầu thở dài, khiến khuôn mặt Long Quỳ tức đến đỏ bừng lên.

– Ngươi...

Lôi Vũ Đình bỗng nhiên "phốc" một tiếng, cười rộ lên.

Sự việc tối qua nàng là người rõ nhất, Trác Phàm quả thực lợi hại, có thể tính toán được từng chiêu thức lẫn biến hóa tâm lý của lão đầu kia. Nhưng mà, cũng chưa lợi hại đến mức có thể đơn đấu với đối phương ở cấp độ tương đương.

Trác Phàm nói như vậy, rõ ràng là cố ý làm nhục Long Quỳ.

*Lão tử cũng mạnh hơn ngươi, lão tử cũng tốt hơn ngươi, công lao của lão tử cũng lớn hơn ngươi, mà lại còn là đơn thương độc mã đánh ra. Còn ngươi, ngươi dám cắn ta à...*

Cùng hiểu rõ điểm này, ba vị trưởng lão không kìm được mà mỉm cười lắc đầu.

Trong lòng họ hiểu rõ, cho dù Trác Phàm có thể giết chết cao thủ Thiên Huyền, thì đó chắc chắn là dùng đến thủ đoạn không tầm thường nào đó, chứ không phải là kẻ như hắn có thể "người cản giết người, Phật cản giết Phật".

Nhưng dù vậy, có thể giết chết hai tên cường giả Thiên Huyền chỉ trong một đêm, cũng đủ để bọn họ cảm thấy kinh hãi khôn lường.

– Lão Cửu, ngươi ở lại chăm sóc thương thế cho Trác huynh đệ trước, lại điều thêm mấy trăm hộ vệ đóng giữ tiểu viện. Ta và lão Ngũ về trước truyền tin cho tổng bộ. Tình hình nơi này cần phải thông báo cho các chủ mới được.

Long Cửu vui vẻ gật đầu. Long Quỳ và Long Kiệt đều sững sờ, sao ngay cả Tam trưởng lão cũng gọi Trác Phàm là huynh đệ?

Lúc này, Trác Phàm cũng rất thông minh sửa lời:
– Tam ca, Ngũ ca, hai người đi thong thả nhé.

Tam trưởng lão và Ngũ trưởng lão không kìm được mà lảo đảo một chút, nhìn nhau dở khóc dở cười lắc đầu.

Lão Cửu nói đúng, tiểu tử này lớn nhất khả năng là thuận thế leo lên rồi.

Sau khi Tam trưởng lão và Ngũ trưởng lão rời đi, Long Cửu cùng mọi người dìu Trác Phàm về phòng. Long Quỳ và Long Kiệt thì theo phân phó chỉ huy hộ vệ canh giữ trong viện.

Ngồi trên giường, Trác Phàm thở ra một ngụm trọc khí dài, sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc, nhìn về phía mọi người:
– Các ngươi đều ra ngoài hết đi, ta có chuyện cần nói với Cửu ca.

Mọi người nhìn nhau, rõ ràng gật đầu rồi đều thức thời rời đi, chỉ có Long Cửu là không hiểu lắm mà nhìn về phía Trác Phàm, không biết hắn lại muốn làm gì.

– Cửu ca, ta có một món lễ vật cho huynh.

– Lễ vật?

Long Cửu nhíu mày, không kìm được bật cười:
– Huynh đệ, không phải Cửu ca xem thường ngươi, nhưng Lạc gia hiện tại còn có thể lấy ra món đồ gì ra hồn? Chẳng lẽ là... chỗ ngươi còn có đồ đạc Thượng Cổ trận thức?

Nghĩ đến đây, mắt Long Cửu đột nhiên sáng lên.

Trác Phàm cười khẩy, chậm rãi lắc đầu:
– Huynh nghĩ hay lắm, món đó muốn ta phải bán ít nhất 10 triệu, chẳng lẽ huynh muốn tặng không cho ta sao? Nhưng mà, món lễ vật này, tin rằng huynh nhất định sẽ thích.

Nói đoạn, Trác Phàm lấy cái túi ra.

Long Cửu khẽ nhíu mày, không rõ ràng lắm, nhưng khi hắn mở túi ra, kèm theo tiếng kêu thét chói tai, một con quạ đen kịt bay ra, đậu lên vai hắn.

– Đây là... Quỷ Quạ thôn phệ của lão già Giản Phàm kia?

– Đúng vậy.

Trác Phàm gật gật đầu, thản nhiên nói:
– Từ khi lão đầu kia chết, Ma vật này là vô chủ. Cửu ca huynh lấy về thuần dưỡng, tin rằng không mất bao lâu, nó có thể trở thành linh sủng của huynh, thủ hộ bên cạnh huynh.

Nhìn con Quỷ Quạ thôn phệ hiện lên đôi đồng tử tím kim, Long Cửu tự nhiên hiểu ý hắn, trong mắt không tự chủ được mà trào lên những tia lệ quang.

Kể từ khi Thần Nhãn bị đoạt mất, Long Cửu đã chẳng còn danh tiếng như xưa. Sau này có con quỷ quạ này làm bạn, cũng coi như tìm lại được một phần Thần Nhãn.

– Huynh đệ, cảm ơn ngươi, ngươi thật có tâm.

Giọng nói của Long Cửu có chút nghẹn ngào, con mắt duy nhất cũng rung động, chứa đựng sự kích động và vui mừng khôn xiết.

Nhìn thấy cảnh này, Trác Phàm thầm gật đầu, thản nhiên hỏi:
– Cửu ca, tiểu đệ có một việc luôn không hiểu, nếu huynh có thể luyện thành một Tử Lôi Kim Nhãn, tại sao không thể luyện thêm cái nữa?

– Ai dà, huynh đệ có chỗ không biết, một cái Thần Nhãn này của lão phu cũng là do duyên cớ mà đắc đạo, mất đi rồi thì tuyệt đối không tìm lại được.

Long Cửu bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, dường như đang hồi tưởng lại chuyện cũ.

– Cái Thần Nhãn này không phải là pháp môn luyện chế của Tiềm Long các, mà là do lão phu vô tình tìm thấy khi ở bên ngoài.

Long Cửu hiện tại đã coi Trác Phàm là người một nhà, nên bí mật vốn luôn chôn giấu nơi đáy lòng này, lần đầu tiên hắn nói với người khác:
– Huynh đệ, ngươi có biết ba đại hiểm địa của đại lục không?

Trác Phàm lắc đầu, Long Cửu cười nói:
– Cửu ca sẽ nói cho ngươi biết, trên khối đại lục này nơi nào cũng có thể đi, chỉ có ba nơi tuyệt đối không nên bước vào, bất luận thực lực của ngươi mạnh đến đâu.

Nhìn vào mắt Long Cửu, Trác Phàm trịnh trọng gật đầu, nhưng thực chất chẳng để tâm mấy.

– Ba đại hiểm địa này, theo thứ tự là Sét Đánh Hạp, Băng Ngọc và Ngàn Viêm Động!

Long Cửu chăm chú nhìn mắt Trác Phàm một hồi lâu, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường, nhưng rất nhanh sau đó lại thờ ơ cười lớn:
– Nhưng cũng không quan trọng, cho dù ngươi muốn đi, e là cũng không tìm thấy, trừ phi vận khí của ngươi tốt đến mức kinh người.

– Tại sao?

Trác Phàm vội vàng hỏi.

– Bởi vì ba nơi này đều là xuất hiện ngẫu nhiên. Có lẽ hôm nay hiện ra ở phía Đông, đến sáng đã chạy tới phía Tây. Mà tại nơi chúng xuất hiện, bình thường sẽ cuốn lên một trận vòi rồng mà không ai có thể trốn thoát. Kẻ bị cuốn vào thì cũng không thể ra ngoài được nữa.

Đó nhất định là kết giới do cao nhân bố trí, trong tình huống trận quyết không thông mới không thể tìm thấy lối ra.

Trác Phàm thầm nghĩ, rồi lập tức hỏi tiếp:
– Vậy huynh làm sao mà ra được?

Hơi sững sờ, Long Cửu nhìn hắn một cái đầy sâu sắc, gật đầu:
– Huynh đệ, ngươi quả nhiên thông minh tuyệt đỉnh. Đúng vậy, vào thời thiếu niên của lão phu, tình cờ đã gặp phải một trong ba đại hiểm địa là Sét Đánh Hạp.

– Lúc đó lão phu bị vòi rồng cuốn vào, ầm ầm kéo đến đều là sấm sét. Những cao thủ bên cạnh lão phu phàm là bị sét đánh trúng, đều là tan thành tro bụi. Bây giờ nghĩ lại, lão phu vẫn còn thấy lạnh sống lưng. Nhưng mà đáng trách là, sau khi tia sét đánh trúng mắt lão phu, lão phu cư nhiên không sao cả, chỉ là con mắt đau đớn dị thường, tựa như lửa thiêu.

Trác Phàm gật đầu, hoàn toàn hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra.

Theo ghi chép trong Cửu U Bí Lục của Cửu U Ma Đế, Đại Đế Tử Lôi Kim Nhãn luyện từ trong ánh mắt, vạn vật thiên hạ đều bị chôn vùi trong đồng tử, nhưng chỉ có tròng mắt là không bị tổn thương. Tia sét đánh vào đồng tử ngược lại không thể gây ra thương tổn chí mạng cho hắn.

– Lúc đó, có lẽ là bản năng cầu sinh thôi.

Long Cửu tiếp tục hồi tưởng:
– Lão phu đã dùng hết toàn lực, đánh lung tung ra bốn phía. Biết rõ uy lực của sấm sét nhưng vẫn muốn chống lại nó. Lúc này, trong tai đột nhiên vang lên giọng nói của một người nam nhân. Người đó đang đọc từng đoạn khẩu quyết, ta mơ hồ vận công theo quy luật đó, thế mà để cho con mắt bị sét đánh trúng của mình sinh ra sấm sét.

– Về sau, có lẽ là vì quan hệ của tròng mắt đó, những tia sét không tiếp tục tấn công ta nữa. Sau khi vòi rồng tan đi, lúc đó chỉ có mình ta sống sót, còn nhân họa đắc phúc luyện thành cái Tử Lôi Kim Nhãn này. Chỉ là sau khi Kim Nhãn bị đoạt mất, vì lúc đó trong lúc bối rối không nhớ rõ khẩu quyết mở mắt ở giai đoạn đầu, nên sau này không cách nào luyện thêm cái khác được nữa.

Nói đến đây, Long Cửu không tự ý nhận ra mình có chút bối rối, Trác Phàm lại khẽ gật đầu, dường như đã hiểu ra điều gì đó.

Sét Đánh Hạp tuyệt đối cũng là di tích của Đại Đế để lại, bên trong khẳng định có công pháp tu luyện của Đại Đế, lão tử nhất định phải tìm tới đó. Có công pháp của Đại Đế, lại thêm Cửu U Bí Lục của Cửu U Ma Đế, truyền thừa của hai đại truyền thừa mạnh nhất Thượng Cổ đều thuộc về mình, thiên hạ này còn ai là đối thủ của lão tử nữa?

Lần đoạt xá trọng sinh này, không lỗ, không lỗ chút nào!

Ai có thể ngờ tới, di tích của cao thủ cấp Đế lại xuất hiện ở Phàm giai, ha ha ha...

Trác Phàm lúc này thật sự muốn bật cười thành tiếng, nhưng thấy có Long Cửu ở đây, cũng chỉ có thể nhịn lại trong lòng, nhưng trong tâm trí đã vui mừng nở hoa...

↑ Về danh sách chương