Sáng sớm ngày thứ hai, phía Đông bắt đầu lộ ra những tia nắng nhạt, Long Quỳ và Long Kiệt dẫn theo mấy trăm hộ vệ Tiềm Long các mệt mỏi trở về phân bộ. Tuy gương mặt lộ rõ vẻ rã rời, nhưng trong ánh mắt của bọn họ vẫn không giấu nổi vẻ tự hào kiêu hãnh.
Trận chiến với U Minh Cốc lần này, bọn họ chẳng những đánh thắng, mà còn giành được một chiến thắng vô cùng vẻ vang.
Long Cửu cùng Tam trưởng lão và Ngũ trưởng lão đã đứng đợi sẵn tại cửa chính từ sớm. Nhìn thấy bọn họ trở về với quân số vẫn còn nguyên vẹn, ba người vui mừng gật đầu.
– Tam thúc, Ngũ thúc, Cửu thúc!
Vừa đến trước mặt ba người, Long Quỳ và Long Kiệt liền vội vàng tiến lên, cung kính hành lễ, trên mặt rạng rỡ nụ cười.
Khóe miệng khẽ nhếch lên một đường cong, Tam trưởng lão vuốt râu, thản nhiên lên tiếng:
– Tiểu Quỳ, A Kiệt, tình hình chiến đấu ngày hôm qua thế nào?
Liếc nhìn nhau một cái, Long Quỳ nhướng mày, đắc ý đứng ra dẫn đầu:
– Khởi bẩm Tam thúc, đúng như ý kiến của ba vị hôm qua, sau khi các đệ đuổi theo ba vị trưởng lão của U Minh Cốc, bọn chúng quả nhiên dẫn theo đại quân đánh lén chúng ta. Tuy nhiên, đều bị chúng ta đánh cho hoa rơi lá rụng, lạc hoa lưu thủy. Ngoại trừ mấy tên cao thủ Đoán Cốt cảnh chạy thoát, những kẻ còn lại không một ai còn sống.
– Tốt!
Long Cửu quát lớn một tiếng, tâm tình vô cùng phấn khởi, tán dương:
– Tiểu Quỳ và A Kiệt, hai tiểu gia hỏa này tiến bộ không nhỏ nha, thế mà có thể chỉ huy hộ vệ của chúng ta, gần như tiêu diệt toàn bộ quân địch, thật là thỏa lòng người quá đi!
– Tam ca, huynh về gặp các chủ, nhất định phải khen ngợi thành tích của hai tiểu gia hỏa này thật tốt vào, ha ha ha…
Long Cửu cười lớn một tiếng, âm thanh chấn động cả đất trời, dường như bao nhiêu phiền muộn của nhiều năm qua đều được trút bỏ hết sạch.
Tam trưởng lão vuốt râu mỉm cười, Long Quỳ và Long Kiệt nhìn nhau, đều lộ ra nụ cười đầy hiểu ý. Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên bọn họ thực sự lập được đại công cho Tiềm Long các. Loại cảm giác vinh diệu và thỏa mãn này, trước kia bọn họ chưa từng được nếm trải.
– Đúng vậy.
Lúc này, chân mày của Tam trưởng lão hơi nhíu lại, ông nhìn về phía Long Quỳ và Long Kiệt hỏi:
– Động tĩnh lớn ngày hôm qua là do chuyện gì xảy ra, các ngươi có biết không?
Không thể kìm nén được sự ngẩn ngơ, Long Quỳ và Long Kiệt nhìn nhau, đều lắc đầu đầy mờ mịt.
– Tiếng nổ ngày hôm qua chấn động cả đất trời, chúng ta vẫn cứ ngỡ là do ba vị trưởng lão cùng ba lão già của U Minh Cốc tranh đấu gây ra. Chẳng lẽ, không phải sao? – Long Quỳ nghi hoặc nhìn về phía ba người.
Sắc mặt ba người nghiêm trọng lại một chút, đều bất đắc dĩ lắc đầu.
Chỉ trong nháy mắt, âm thanh chấn động tâm can ngày hôm qua bỗng chốc trở thành một vụ án chưa có lời giải, khiến tất cả mọi người đều không rõ đầu đuôi thế nào.
– Đúng rồi, người của Lạc gia không phải cứ trốn mãi trong tiểu viện đâu, chúng ta đi hỏi bọn họ xem có biết gì không? – Đột nhiên, Long Cửu vỗ đầu một cái, quay sang nói với Tam trưởng lão.
Tam trưởng lão khẽ gật đầu, quay người hướng về phía tiểu viện Tiềm Long các, những người khác cũng nối đuôi theo sau.
Long Quỳ khẽ liếc mắt đầy vẻ khinh thường, lầm bầm:
– Chiến đấu kịch liệt như vậy, đám người trong tiểu gia tộc kia có lẽ sợ đến mức không dám ló mặt ra ngoài đâu, nói không chừng ngoài tiếng động thì chẳng thấy gì cả.
Những người khác nghe thấy đều im lặng, Long Kiệt cũng lắc đầu từ chối đưa ra ý kiến. Hiển nhiên, tất cả mọi người đều đồng tình với cái nhìn của Long Quỳ, đi hỏi một chút cũng chỉ là để tránh bỏ sót manh mối nào mà thôi.
Rất nhanh, mọi người đã đến tiểu viện, trực tiếp đi tới trước cửa phòng của người Lạc gia. Thế nhưng, khi bọn họ định bước vào, lại thấy ngoại trừ Trác Phàm ra, ba người của Lạc gia đều đang tụ tập trước cửa phòng hắn, vẻ mặt đầy vẻ cấp bách. Ngoài ra còn có ba người khác, trong đó có một vị cường giả Thiên Huyền cảnh.
– Chẳng lẽ… Đêm qua chính là…
Ba người của Long Cửu cảm thấy run rẩy, bước nhanh đến trước mặt Lôi Vân Thiên, ôm quyền hành lễ.
– Không biết huynh đài là… – Long Cửu nghi hoặc nhìn về phía ông ta, từ bao giờ mà Lạc gia lại xuất hiện cường giả như vậy?
Lôi Vân Thiên cũng hiểu rõ thực lực của Tiềm Long các nên không dám thất lễ, vội vàng hoàn lễ nói:
– Tại hạ là Lôi Vân Thiên của Hắc Phong Sơn, đã nghe danh Tiềm Long các từ lâu. Hôm nay được kiến diện ba vị trưởng lão, thật là vạn hạnh, vạn hạnh!
Nghe thấy lời này, Long Cửu rõ ràng gật đầu. Ông đã đóng quân tại Phong Lâm thành không ngắn, cũng biết rõ sự phân bổ thế lực của các gia tộc địa phương. Ngoại trừ Tôn gia là người ngoài, thì trước kia ở đây chỉ có Lạc gia, Thái gia và Lôi gia của Hắc Phong Sơn được xem là những gia tộc nhất lưu.
Tất nhiên, điều này cũng chỉ giới hạn ở cái nơi nhỏ bé Phong Lâm thành này, không thể nào so sánh với thất thế gia tung hoành trên đại lục. Nhưng hiện tại, Lôi gia đã có một vị cường giả Thiên Huyền cảnh, sức ảnh hưởng của Hắc Phong Sơn đã không thể so với trước kia. Tuy rằng Đoán Cốt cảnh và Thiên Huyền cảnh cách nhau một cấp, nhưng chỉ cần có một cao thủ Thiên Huyền cảnh tọa trấn, gia tộc này trên đại lục ít nhất cũng là gia tộc nhị lưu. Nếu không, thì cũng chỉ có thể biến thành tam lưu hoặc hạng bét. Hiện tại, Lôi gia có thể coi là đã phát đạt tại Phong Lâm thành.
– Ách, Lôi gia chủ, không biết các vị đến đây là vì… – Long Cửu nhìn đám người tụ tập trước cửa phòng Trác Phàm, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Lôi Vân Thiên thầm thở dài, buồn bã nói:
– Trác quản gia tối hôm qua bị thương nặng, hiện tại vẫn còn chưa biết sống chết ra sao…
– Cái gì? Hôm qua nơi này cũng bị tập kích?
Không thể kìm nén được sự kinh ngạc, Tam trưởng lão kinh hãi thốt lên. Ông vốn cứ ngỡ những kẻ của U Minh Cốc đã bị đám người Long Quỳ và Long Kiệt ngăn chặn, không ngờ lại còn có kẻ đột nhập vào đây.
– Chẳng lẽ bọn chúng chuẩn bị hai toán nhân mã?
– Hừ. – Lúc này, một giọng nói nhỏ nhẹ đầy vẻ khinh miệt từ trong đám người truyền ra, nhưng lại lọt vào tai mỗi người một cách rõ ràng: – Cái tên Trác Phàm kia chẳng phải vẫn luôn rất ngông cuồng sao, còn tuyên bố trong vòng mười năm sẽ siêu việt thất thế gia. Kết quả là gặp mấy tên tiểu mao tặc, nhiều người như vậy mà vẫn không sao, thì hắn thương tổn chút ít cũng thật là vô dụng!
Trong nháy mắt, tất cả mọi người của Lạc gia và Lôi gia đều hung hăng trừng mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, Long Quỳ thì thờ ơ trợn trắng mắt, gương mặt đầy vẻ khinh miệt.
– Tiểu Quỳ, im miệng ngay! – Long Cửu hung hăng trừng mắt nhìn Long Quỳ, hắn mới không tình nguyện im lặng.
Áy náy nhìn về phía Lôi Vân Thiên, Long Cửu thản nhiên nói:
– Xin lỗi, nha đầu này không hiểu chuyện, ngươi đừng thấy lạ. Không biết tối hôm qua là người phương nào, đến cả thực lực Thiên Huyền cảnh của ngươi cũng không bảo vệ tốt cho tiểu tử Trác Phàm kia.
Cái gì? Ta bảo vệ hắn?
Nghe thấy lời này, Lôi Vân Thiên không thể kìm nén được sự sững sờ, ngay sau đó là vẻ mặt đầy đắng chát lắc đầu:
– Nói ra thật hổ thẹn, tại hạ hôm qua vừa mới đột phá Thiên Huyền cảnh, vẫn chưa có năng lực đó để bảo hộ Trác quản gia.
Trong mắt người ngoài, Lôi Vân Thiên với tu vi Thiên Huyền cảnh là kẻ mạnh nhất ở đây, có địch xâm phạm thì đương nhiên là ông ta bảo vệ mọi người. Chỉ có ông ta mới hiểu rõ, là ai đang bảo vệ người nào.
– Có điều, kẻ đến hôm qua cũng là cao thủ Thiên Huyền, có người xưng hô hắn là Vân trưởng lão.
– Cái gì? Lật tay thành mây, U Vân rõ ràng?
Không thể kìm nén được sự kinh ngạc, Tam trưởng lão và Long Cửu nhìn nhau, mặt hiện lên vẻ mặt ngưng trọng, lẩm bẩm:
– Nghĩ không ra, hôm qua hắn cũng tới.
Sau đó, ông lại mặt đầy kinh dị nhìn về phía Lôi Vân Thiên nói:
– Lôi huynh đệ, ngươi thật trâu bò. Ngươi cũng đã biết, cái tên U Vân rõ ràng kia chính là một trong Thập Nhị Trưởng Lão của U Minh Cốc, mấy chục năm trước đã nhập Thiên Huyền cảnh. Ngươi mới vừa vào Thiên Huyền cảnh mà có thể cản hắn một đêm, thật là…
Hai người còn lại cũng đồng loạt đưa ra những ánh mắt tán thưởng.
Gương mặt chưa kịp đỏ lên, Lôi Vân Thiên vội ho một tiếng, lẩm bẩm:
– Ba vị trưởng lão quá khen, thực Lôi mỗ… thật sự là một chiêu cũng không đỡ nổi.
– Vậy suốt cả đêm, làm sao các ngươi có thể còn bình yên vô sự? – Long Cửu ngẩn người, lớn tiếng hỏi.
Gãi đầu một cái, Lôi Vân Thiên quay đầu nhìn về phía phòng của Trác Phàm:
– Vậy chẳng phải đều là do Trác quản gia chịu thiệt sao, nếu không mọi người ở đây chắc cũng khó mà may mắn thoát khỏi.
– Cái gì? Ý ngươi là kẻ liên tục ngăn cản U Vân rõ ràng là Trác Phàm?
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều sững sờ, bao quát là vẻ mặt khinh thường của Long Quỳ.
– Có thể… Nhưng hắn chỉ là một kẻ Tụ Khí cảnh a! – Long Cửu không thể tin nổi hét lớn.
Không thể làm gì khác hơn, Lôi Vân Thiên nhún vai, liên tục cười khổ:
– Điều này ta đương nhiên biết, nhưng mà… thì tính sao?
Một câu “thì tính sao” khiến Long Cửu nhất thời bị khí tức trì trệ, dường như việc Tụ Khí cảnh chiến đấu với Thiên Huyền cảnh suốt một đêm đã trở thành chuyện đương nhiên.
– Vậy, sau đó thì sao?
Tam trưởng lão siết chặt nắm đấm, nhìn thẳng vào mắt Lôi Vân Thiên:
– Ý ngươi là, Trác Phàm bằng vào thực lực Tụ Khí cảnh đã bức cho lão già U Vân rõ ràng kia phải lui bước?
– Bức lui?
Chân mày khẽ nhếch lên, mặt Lôi Vân Thiên hiện lên vẻ mặt kinh dị lo lắng, dường như lại nghĩ đến hình ảnh chấn động tâm can tối hôm qua:
– Các ngươi, quá xem thường tiểu tử Trác Phàm này rồi.
Cái gì? Khinh thị? Chúng ta có khinh thị ở đâu chứ?
Nhìn khắp đại lục này, đã bao giờ có chuyện Tụ Khí cảnh bức lui cao thủ Thiên Huyền cảnh chưa?
Chúng ta phỏng đoán cái tên U Vân rõ ràng kia bị hắn bức lui, rõ ràng là do chúng ta phóng đại thực lực của hắn đến mức ngay cả chính mình cũng không tin. Nếu không phải là do chính miệng ngươi nói ra, chúng ta căn bản sẽ không nghĩ tới điều này.
Ba vị trưởng lão liếc nhìn nhau, đều không tự chủ được mà nuốt nước miếng, tim nhảy lên tận cổ họng.
– Lão tiểu tử kia căn bản chưa kịp lui, liền bị Trác Phàm dùng một chiêu diệu, không còn sót lại một chút cặn a! – Lôi Vân Thiên thở dài một tiếng, có ý khoe khoang.
Ba vị trưởng lão đồng thanh kêu lên, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Thiên Huyền cảnh bị một kẻ Tụ Khí cảnh một chiêu giết chết, đúng là chuyện thiên cổ không nghe thấy!
Long Quỳ và Long Kiệt cũng hoàn toàn ngây người, chuyện này sao có thể xảy ra?
Lại nuốt thêm một ngụm nước miếng, tay Long Cửu vì thông tin quá đỗi kinh động mà không tự giác run rẩy:
– Ý ngươi là động tĩnh lớn tối hôm qua là do Trác Phàm làm? Hắn giết trưởng lão Thiên Huyền cảnh của U Minh Cốc thì bị thương tổn chút ít?
Lôi Vân Thiên nhìn lấy ánh mắt vội vàng của ba người, đầu tiên là gật đầu, sau đó lại cau mày lắc đầu.
– Ngươi nói thế là có ý gì? – Long Cửu không thể kìm nén được sự căng thẳng, khí thế quanh thân không tự chủ được mà phát ra, khiến Long Quỳ và Long Kiệt đều phải lùi lại phía sau.
Bất đắc dĩ thở dài, Lôi Vân Thiên cười khổ nói:
– Ta bảo các ngươi chớ xem thường đứa bé kia, hắn giết trưởng lão U Minh Cốc không phải lấy việc chịu thương làm cái giá, chỉ là nguyên lực cạn kiệt, có chút hư thoát mà thôi.
– Làm sao có thể, hắn hoàn hảo không chút tổn hại mà địa sát U Vân rõ ràng? – Long Cửu đã bị những thông tin kinh động liên tiếp trong ngày này làm cho kinh ngạc đến đỉnh điểm, đến mức miệng cũng bắt đầu nói năng không rõ ràng: – Có thể… nhưng hắn lại bị thương thế nào?
Rầm!
Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên, Trác Phàm đẩy cửa bước ra ngoài, gương mặt tái nhợt nghiêm nghị nhìn về phía Long Cửu, tức giận hừ một tiếng:
– Đây chẳng phải là vì ngươi sao, Cửu ca?
– Trác Phàm!
Khi thấy hắn bước ra, mọi người đồng thanh kêu lên đầy sợ hãi, có kinh dị, có mừng rỡ, lại có cả những âm thanh phức tạp đầy nghi hoặc.
– Vết thương của ngươi đã lành chưa? – Lạc Vân Thường bước lên phía trước, quan tâm hỏi.
– Lành cái rắm!
Trác Phàm giận dữ hừ một tiếng, hai mắt hung tợn quét qua tất cả mọi người tại hiện trường:
– Lão tử đang dưỡng thương, các ngươi ở bên ngoài cứ lải nhải không ngừng, làm cho lão tử làm sao mà dưỡng thương cho nổi?
Nghe thấy lời này, mọi người đều lộ vẻ xấu hổ, đồng loạt bất đắc dĩ cúi đầu. Chỉ có ba vị trưởng lão của Tiềm Long các vẫn là một mặt đầy vẻ kinh nghi bất định nhìn về phía hắn.
Cảm thấy buồn cười, Trác Phàm quay lại nhìn Long Cửu, thản nhiên nói:
– Cửu ca, ngươi không phải muốn biết ta bị thương thế nào sao? Chính là vì hắn!
Nói đoạn, Trác Phàm vung tay lên, một đạo bạch quang lóe qua, một cái xác lạnh lẽo bỗng nhiên hiện ra trước mặt mọi người.
Mà ba vị trưởng lão của Tiềm Long các nhìn thấy cảnh này, càng không nhịn được mà kêu lên sợ hãi:
– Ngốc Ưng Giản Phàm!