Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 16

✓ Đã biên tập AI

Mặt đất gạch đá đồng loạt xuất hiện những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Nếu không phải cả hai kẻ đó đều là cao thủ Tụ Khí cảnh, e rằng lúc này đầu gối bọn chúng đã nát vụn, chi dưới tê liệt hoàn toàn.

Hai kẻ đó đau đến nhe răng trợn mắt, ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Trác Phàm đang lạnh lùng đứng trước mặt.

– Lại là ngươi!

Bọn chúng thừa hiểu, trong đám người này, chỉ có Trác Phàm mới có thể thần không biết quỷ không hay mà ra tay với bọn chúng.

– Cái này thì coi như hiện tại các ngươi có quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, bản tiểu thư cũng tuyệt đối không buông tha! – Tôn Vũ Phi chằm chằm nhìn vào gương mặt lạnh như tiền của Trác Phàm, tựa như một kẻ ăn thịt người, khàn giọng quát lớn.

Chát!

Lại là hai cước đá tới. Trác Phàm đến liếc mắt cũng chẳng buồn nhìn bọn chúng lấy một cái, trực tiếp đạp bay cả hai ra ngoài.

– Muốn lão tử quỳ xuống? Các ngươi nghĩ quá nhiều rồi.

Chỉ trong nháy mắt, Tôn Vũ Phi và Thái Hiếu Đình đều ngây người, thậm chí quên mất cơn đau thấu xương từ cú đá vừa rồi.

Nếu nói ngay từ đầu Trác Phàm đánh bọn chúng hai cái là do Lạc Vân Thường lên tiếng, thì còn có thể hiểu được. Nhưng đến giờ Lạc Vân Thường đã trực tiếp ra mặt, hắn cư nhiên vẫn dám ra tay, chẳng lẽ hắn không sợ tất cả bọn chúng đều không thể sống sót rời khỏi Thái phủ hay sao?

Bàng thống lĩnh mặc dù phẫn nộ trước hành động của hai kẻ kia, nhưng xét từ đại cục, hắn cũng thấy cái khẩu khí này bọn chúng nhất định phải nhẫn nhịn, nếu không Lạc gia tỷ đệ rất có khả năng sẽ mất mạng.

Lạc Vân Thường thì không ngừng cười khổ. Người khác không hiểu Trác Phàm, nhưng nàng đã hoàn toàn thấu hiểu tính cách của kẻ này khi chạy nạn trong núi rừng. Trong mắt hắn làm gì có khái niệm chủ tớ, từ trước đến nay đều là làm theo ý mình, nàng cũng không biết tại sao Lạc gia lại xuất hiện một loại gia nô như thế này.

Ngược lại là Lạc Vân Hải, lần này thái độ của thiếu gia đối với Trác Phàm có sự thay đổi cực lớn. Hai con mắt to tròn của cậu nhìn chằm chằm vào Trác Phàm không rời, trong đó thậm chí còn mang theo một chút ý vị sùng bái.

Hóa ra tên cẩu nô tài luôn bắt nạt mình này, chẳng những không sợ hai vị chủ tử bọn họ, mà ngay cả thế lực mạnh hơn bên ngoài cũng không sợ, thật sự là không sợ trời không sợ đất. Trong nhất thời, Trác Phàm trong lòng Lạc Vân Hải thế mà từ một tên cẩu nô tài đã biến thành vị anh hùng cứu vãn Lạc gia.

– Kẻ nào dám to gan ngang ngược ở Thái gia?

Bỗng nhiên, theo một tiếng quát mắng đầy giận dữ vang lên, một thân hình vĩ đại xuất hiện trước mặt mọi người.

Nhìn thấy người nọ, sắc mặt Lạc Vân Thường biến đổi không chút nhận ra, nàng nắm chặt tay đệ đệ hơn, thậm chí ngay cả Lạc Vân Hải cũng có thể cảm nhận được sự căng thẳng của tỷ tỷ mình.

Thái Hiếu Đình thì mặt mày rạng rỡ, hét lớn:

– Cha, ngài đến thật đúng lúc, kẻ này đang quấy rối Thái gia chúng ta.

Nghe Thái Hiếu Đình lên tiếng, Trác Phàm biết người tới chính là chủ nhân của Thái gia – Thái Vinh, hắn không nhịn được mà quan sát kỹ lưỡng một lượt.

Thái Vinh nhìn qua khoảng trên năm mươi tuổi, dáng người khôi ngô, trên thân tỏa ra khí tức của một cường giả.

– Đoán Cốt cảnh bát trọng. – Trác Phàm nhìn Thái Vinh, cười nói.

Đầu khẽ hất một cái, trong mắt Thái Vinh không tự chủ được mà lóe lên một tia kinh dị. Ông ta làm sao cũng không thể ngờ tới, thế mà lại bị tên thiếu niên trước mắt này chỉ bằng một cái liếc mắt đã nhìn ra tu vi sâu của mình.

– Ánh mắt tốt! – Thái Vinh khen ngợi – Xin hỏi các hạ là...

– Quản gia Lạc gia, Trác Phàm!

Thái Vinh lại một lần nữa giật mình, bắt đầu dò xét hắn thật sâu.

Tuy nhiên, ông ta từng nghe Lạc Vân Thường nói Lạc gia vì vị quản gia trước làm phản nên mới đổi người, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới tân quản gia lại trẻ tuổi như vậy, mà trên người còn mang theo một tia khí tức thần bí đến thế.

Nếu là bình thường, với bản tính lão hồ ly của mình, ông ta tuyệt đối không muốn đắc tội với loại nhân vật không rõ lai lịch này. Chỉ là đáng tiếc, nơi này còn có một thế lực mà ông ta càng không thể đắc tội hơn.

– Thái bá bá, ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho Vũ Phi! – Tôn Vũ Phi đưa khuôn mặt đầy vết đỏ cho Thái Vinh xem, hai mắt hận thù trừng trừng nhìn về phía Trác Phàm.

Chỉ qua một cái liếc mắt, Thái Vinh đã hoàn toàn hiểu rõ, ông ta vỗ vỗ tay Tôn Vũ Phi, trấn an:

– Yên tâm đi, có Thái bá bá ở đây.

Nói đoạn, ông ta nhìn về phía Lạc Vân Thường, sắc mặt bắt đầu âm trầm xuống:

– Vân Thường à, ta hảo tâm thu nhận tỷ đệ các ngươi. Các ngươi không màng báo đáp thì thôi, còn dám gây chuyện thị phi cho ta.

Thân hình Lạc Vân Thường khẽ run lên, hoàn toàn không nói nên lời.

Trác Phàm tiến lên một bước, cười nói:

– Thái gia chủ tuổi đã cao, lại còn bắt nạt tiểu cô nương, có chuyện gì cứ nói với ta. Còn nữa, bộ dáng của ngài cứ như là có ơn với Lạc gia vậy. Nói trắng ra, việc ra ngoài gây sự này chỉ là muốn chút lợi lộc, nếu không ngài cũng không thể hối hôn được.

– Được, đã ngươi muốn vạch trần, vậy lão phu cũng sẽ không nương tay. – Thái Vinh biến sắc, thản nhiên nói – Chuyện ngày hôm nay, lão phu muốn đòi lại công đạo cho Vũ Phi. Mỗi người các ngươi tiếp một chưởng của lão phu, lão phu cũng không chiếm tiện nghi của các ngươi, chỉ xuất ra hai phần lực, chết hay sống là do số mệnh.

Cái gì, hai phần lực?

Tròng mắt hơi co rút lại, Bàng thống lĩnh hét lớn:

– Đoán Cốt cảnh bát trọng của ngài xuất ra hai phần lực, nhưng nó còn mạnh hơn cả toàn lực của cao thủ Tụ Khí cảnh chín tầng ứng phó, ngài đây rõ ràng là muốn lấy mạng chúng ta sao?

– Thái bá bá, van xin ngài, Vân Hải vẫn còn là trẻ con, hắn vô tội! – Lạc Vân Thường vội vàng nài nỉ.

Nhưng Thái Vinh chỉ hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, Tôn Vũ Phi thì lộ ra một nụ cười tự đắc.

– Được, để ta trước. – Trác Phàm nhếch mép, thản nhiên nói.

Bạch!

Một đạo chưởng ấn màu đỏ đột nhiên xuất hiện giữa không trung. Thái Vinh vạn lần không ngờ tới Trác Phàm dám ra tay trước, sau đó khí thế mãnh liệt vừa bùng phát, ông ta liền tung ra một chưởng.

Đụng!

Vết máu bị đánh tan, Trác Phàm cũng bị khí thế cường đại kia đẩy lui về phía sau hơn mười bước, chỉ là lùi lại chứ không hề chịu bất kỳ thương tổn nào.

– Tụ Khí cảnh nhị trọng, thế mà cũng có thể chống đỡ được hai phần lực của ta! – Thái Vinh cảm thấy kinh hãi, chằm chằm nhìn Trác Phàm – Chỉ là ngươi có thể may mắn sống sót, kẻ khác chưa chắc đã có vận khí như ngươi.

– Ha ha ha... Ta sở dĩ có thể sống trên cõi đời này, cũng là bởi vì ta xưa nay không tin vào vận khí. – Trác Phàm cười quỷ dị một tiếng, chỉ vào tay Thái Vinh nói – Ta dựa vào thực lực.

Thái Vinh cúi đầu nhìn xuống, tròng mắt không tự chủ được mà co co giãn giãn. Trên tay ông ta thế mà đang chảy máu, chẳng lẽ cái đối chưởng vừa rồi, ông ta lại bị thương?

Làm sao có thể như vậy được, đối phương chỉ là Tụ Khí nhị trọng cảnh mà thôi, ông ta là Đoán Cốt cảnh bát trọng, giữa hai bên cách biệt hẳn một cấp bậc cơ mà.

– Còn nữa. – Trác Phàm nói tiếp – Chẳng lẽ ngài thật sự nghĩ là mình đã xuất ra hai phần lực? Chắc là đến nửa phần cũng không có đâu.

Nghe đến đây, Thái Vinh suy nghĩ kỹ một chút mới ý thức ra.

Vừa rồi tuy là chuyện đột ngột xảy ra, ông ta thật sự muốn xuất ra hai phần lực, nhưng trong lúc đánh ra chưởng đó, khí huyết trong lòng tuy mãnh liệt nhưng lực đạo thực sự phát ra thậm chí chưa đến một nửa.

– Ngoài ra, nhìn lại con trai của ngài xem.

Trác Phàm lại chỉ vào Thái Hiếu Đình, Thái Vinh vội vàng nhìn lại. Chỉ thấy Thái Hiếu Đình lúc trước còn bình thường, thế mà bỗng nhiên lại phun ra một ngụm máu lớn.

– Cha, cái này... sao lại thế này? – Thái Hiếu Đình không khống chế được sự hoảng hốt, rõ ràng hắn không hề đau đớn, tại sao lại nôn ra máu?

– Trác Phàm, ngươi rốt cuộc đã làm gì? – Thái Vinh nhìn về phía Trác Phàm giận dữ gào lên.

Nở một nụ cười, Trác Phàm thản nhiên nói:

– Ta chỉ muốn nói cho Thái gia chủ biết, Trác Phàm ta có thể lấy mạng con trai của ngài bất cứ lúc nào, xin ngài hãy cẩn trọng hành động.

Thấy Thái Vinh có vẻ vẫn còn do dự, Trác Phàm khẽ cong ngón tay, Thái Hiếu Đình chưa kịp nhận ra đã lại phun ra thêm một ngụm máu nữa.

– Được, ta tin ngươi. – Thái Vinh lau mồ hôi lạnh, run giọng nói.

Ông ta cũng không biết Trác Phàm đã động tay động chân gì trên người con trai mình, nhưng rất rõ ràng là trước khi ông ta tới, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng rồi. Hiện tại ông ta thật sự có chút hối hận, sớm biết Lạc gia có một tên quản gia tâm tư kín đáo và thủ đoạn độc ác như vậy, ông ta đâu cần phải làm mọi chuyện tuyệt tình đến thế?

– Vậy Thái gia chủ, chúng ta cáo từ tại đây. – Trác Phàm cười khẩy một tiếng, chắp tay hướng về phía Thái Vinh rồi kéo Lạc Vân Thường đi ra ngoài.

Vừa đi, hắn vừa cười lớn nói:

– Hôm nay ngươi dám đối xử với ta như vậy, sáng mai ta sẽ khiến ngươi không thể ngẩng đầu lên nổi.

– Thái bá bá, ngài cứ thế mà thả bọn họ đi sao? – Tôn Vũ Phi không buông tha nói.

Bất đắc dĩ thở dài, Thái Vinh nhìn theo bóng dáng Trác Phàm đi xa, lẩm bẩm:

– Ngày xưa lão phu lười biếng thu nhận, hôm nay lại là thả hổ về rừng, ai biết được...

Lắc đầu, Thái Vinh đưa Thái Hiếu Đình vào trong nhà, nhưng đi chưa được mấy bước, ông ta lại quay người nhìn về phía Tôn Vũ Phi, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

– Thế chất nữ, tên Trác Phàm kia nếu không nhanh chóng tiêu diệt, ngày sau chắc chắn sẽ uy hiếp đến Tôn gia các ngươi, hãy sớm tính toán đi.

– Hừ, ông lo cho con trai mình quá nên không dám động vào tiểu tử đó, Tôn gia chúng ta cũng không sợ hắn. Bản tiểu thư sẽ để hắn nếm mùi đắc tội với thế gia hạ tràng của Ngự Hạ! – Tôn Vũ Phi khẽ cắn môi, oán hận nói.

↑ Về danh sách chương