Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 15

✓ Đã biên tập AI

Bên dòng suối nhỏ, một vũng bích lục xanh biếc, có một vị công tử tướng mạo tuấn tú đang bồi tiếp một nữ tử áo đỏ dáng vẻ đáng yêu cùng nhau đùa giỡn. Hai người kẻ đuổi người chạy, tiếng cười vui vẻ vang vọng khắp không gian vắng vẻ trên mặt hồ.

Lạc Vân Thường nhìn lướt qua dáng vẻ tình tứ của hai người, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bi thương sâu sắc. Thế nhưng, vì đại cục của gia tộc, nàng vẫn kiên trì bước tới:
– Hiếu Đình ca...

Sắc mặt vị thanh tú công tử dần trở nên âm trầm, hắn lạnh lùng liếc nhìn Lạc Vân Thường một cái rồi gằn giọng:
– Lạc Vân Thường, ta đã nói rõ với ngươi rồi. Từ nay về sau, ta và ngươi không còn bất cứ quan hệ nào nữa, trong mắt ta chỉ có mỗi Vũ Phi muội muội mà thôi.

– Đúng thế đó, đã biết thế thì cút nhanh đi, Hiếu Đình ca đã sớm chẳng còn thích ngươi nữa rồi.
Nữ tử áo đỏ kia nhướng mày, cười nhạo nhìn về phía nàng.

Lạc Vân Thường cắn chặt lấy môi, đôi mắt như bị phủ lên một tầng sương mù của sự tuyệt vọng.

Nàng vẫn còn nhớ mang máng, năm đó khi hai nhà Lạc - Thái kết giao, phụ mẫu hai bên vì muốn tạo dựng mối quan hệ nên đã định ra thông gia cho bọn họ từ khi còn nhỏ. Nàng và Thái Hiếu Đình cùng nhau lớn lên, là thanh mai trúc mã, hai người từng thề non hẹn biển, nguyện chung thân không rời.

Cho nên, khi Lạc gia gặp nạn, người đầu tiên nàng nghĩ đến chính là tìm nơi nương tựa từ vị hôn phu này.

Thế nhưng, điều không ai ngờ tới là khi mang theo đệ đệ đến Thái gia, nàng lại liên tục bị ghét bỏ. Hơn nữa, bên cạnh Thái Hiếu Đình còn có một vị tiểu thư cao quý, bá đạo và đầy hung hăng của Tôn gia — Tôn Vũ Phi.

Kể từ đó, nàng liền hiểu rõ, mình đã không còn khả năng gả vào Thái gia nữa. Nhưng vì trọng chấn gia tộc, nàng vẫn luôn hy vọng Thái gia có thể nể tình xưa của hai nhà mà giúp đỡ Lạc gia một chút sức lực.

Nhưng kẻ nào mà mong cầu được điều đó, chủ nhân nhà họ Thái là Thái Vinh lại đối xử với nàng cực kỳ lạnh lùng, không hề có ý định ra tay giúp đỡ.

Nàng cùng đệ đệ phải lưu lại Thái gia suốt mười ngày chỉ để mong nhận được sự trợ giúp. Thấy Thái Vinh không đoái hoài, nàng đành phải đi cầu xin Thái Hiếu Đình.

– Hiếu Đình ca, ta không yêu cầu xa vời việc huynh thực hiện hôn ước năm xưa, chỉ hy vọng huynh có thể thuyết phục bá phụ, xem xét tình nghĩa đôi bên mà giúp đỡ Lạc gia một phen.

– Việc này không liên quan gì đến ta, ngươi cứ đi mà nói với cha ta.
Thái Hiếu Đình phất ống tay áo, lạnh lùng cắt ngang.

Phốc!

Lạc Vân Thường quỳ rạp xuống, hai hàng lệ nóng không ngừng tuôn rơi.
– Hiếu Đình ca, nếu huynh không đồng ý, Vân Thường hôm nay nguyện quỳ chết tại nơi này.

Thái Hiếu Đình nhìn nàng một cái thật sâu, chân mày không nhịn được mà nhíu lại, trên mặt hiện lên vẻ do dự.

Nhưng đúng lúc này, một tiếng Bộp vang lên giòn giã, Tôn Vũ Phi đã đứng chắn giữa hai người. Một bàn tay của ả giáng mạnh xuống khuôn mặt xinh đẹp mềm mại của Lạc Vân Thường, lực đạo cực lớn khiến nàng không khỏi ngửa ra sau, một vệt máu rõ ràng chảy ra từ khóe miệng.

– Hừ, tiện nữ nhân, Thái Hiếu Đình là người của ta, sau này ngươi hãy tránh xa hắn ra một chút.

Tôn Vũ Phi nheo mắt, gầm lên đầy sát khí, sau đó quay sang quát lớn với Thái Hiếu Đình:
– Ngươi sau này cũng phải tránh xa nữ nhân này ra. Nếu để ta phát hiện ngươi còn có quan hệ gì với ả, ta tuyệt đối không buông tha cho ngươi!

Thân thể không hiểu sao run rẩy, Thái Hiếu Đình vội vàng gật đầu, thề thốt:
– Vũ Phi, nàng yên tâm, trong lòng ta chỉ có mỗi nàng. Nữ nhân kia trong mắt ta cũng chỉ là hạng cặn bã mà thôi.

Đôi mắt Thái Hiếu Đình tỏa ra ánh sáng chân thành, nhìn về phía Tôn Vũ Phi giống như một con chó con ngoan ngoãn phục tùng.

Tôn Vũ Phi hài lòng gật đầu, còn Lạc Vân Thường lúc này chẳng khác nào một mảnh tro tàn. Nàng hiểu rõ, niềm hy vọng duy nhất trong lòng mình đã hoàn toàn tan biến...

Bạch!

Bỗng nhiên, một đạo hắc ảnh lóe qua, tiếp đó là hai tiếng Chát chát vang dội. Tôn Vũ Phi và Thái Hiếu Đình còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, trên mặt bọn họ đã hiện rõ hai dấu bàn tay đỏ tươi.

Trác Phàm đứng trước mặt Lạc Vân Thường, vẻ mặt âm trầm trừng mắt nhìn hai kẻ kia:
– Một đôi gian phu dâm phụ, dám phá hỏng đại sự của lão tử!

– Ngươi là ai?
Tôn Vũ Phi và Thái Hiếu Đình nhìn người trước mắt, đều không khỏi kinh hãi. Bọn họ đều là thiên tài con cháu trong thành Phong Lâm, cao thủ Tụ Khí cảnh, trong thế hệ đồng lứa không ai có thể sánh bằng.

Nhưng Trác Phàm nhìn qua có vẻ trạc tuổi bọn họ, thế nhưng tốc độ xuất thủ lại nhanh đến kinh người. Bọn họ thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn vả cho hai cái liên tiếp.

Khu vực này từ bao giờ lại xuất hiện nhân vật như vậy?

Lúc này, Bàng thống lĩnh và Lạc Vân Hải cũng từ phía sau đuổi tới, đỡ Lạc Vân Thường đang nằm trên mặt đất dậy.

Nhìn về phía bóng người gầy gò phía trước, Bàng thống lĩnh trong lòng kinh ngạc còn sâu sắc hơn cả hai người kia.

Tuy nhiên, hắn là cao thủ Tụ Khí cảnh tứ trọng, còn Thái Hiếu Đình là Tụ Khí tam trọng, nhưng dù sao hắn cũng là hạ nhân, công pháp vũ kỹ sao có thể so bì với tử đệ thế gia. Cho nên nếu thực sự động thủ đoạt sức, hắn chưa chắc đã thắng được Thái Hiếu Đình.

Nhưng ngay cả một tử đệ thế gia cũng bị Trác Phàm dễ dàng phiến cho một cái, không có chút sức kháng cự nào. Nghĩ đến lúc trước Trác Phàm bộc lộ thực lực trong rừng cây, Bàng thống lĩnh thật sự khó có thể tưởng tượng nổi làm thế nào mà hắn có thể trở nên cường đại đến mức này trong thời gian ngắn như vậy.

Không để ý đến sự chất vấn của hai kẻ kia hay ánh mắt kinh ngạc của Bàng thống lĩnh, Trác Phàm quay đầu nhìn Lạc Vân Thường đang khóc lóc thảm thiết, trong lòng lại không hiểu sao trỗi dậy từng tia đau đớn.

– Đáng chết tâm ma.
Trác Phàm nghiến răng kèn kẹt nói.

Hắn hiểu rõ, với tính cách của một Ma Hoàng cảnh, hắn đã sớm nhìn thấu mọi khổ nạn trên thế gian, tại sao lại phải vì một tiểu nha đầu mà chịu nhục rồi đau lòng chứ? Vậy thì chỉ có thể quy kết là vị chủ nhân của thân xác này đang vì thương xót mà phẫn nộ.

– Ai, nhìn lão tử chắc phải mất một thời gian dài rồi, cứ dây dưa với cái Lạc gia này mãi thôi.

Trác Phàm trong lòng bất đắc dĩ thở dài, đưa tay lau khô nước mắt cho Lạc Vân Thường, thản nhiên nói:
– Chúng ta đi.

Lạc Vân Thường ngước mắt nhìn Trác Phàm, khẽ gật đầu. Trong tình cảnh này, bọn họ ở lại Thái gia cũng chẳng có gì tốt đẹp. Sau đó, nàng ôm lấy Lạc Vân Hải đang đầy mặt sầu khổ, để Bàng thống lĩnh dìu ra ngoài.

– Hừ, đánh người xong là muốn đi sao? Không có dễ dàng như vậy đâu.

Đột nhiên, Tôn Vũ Phi phát ra một tiếng yêu kiều, chặn đường bọn họ lại. Thái Hiếu Đình thấy tình thế cũng vội vàng lên tiếng:
– Lạc Vân Thường, ngươi xem nơi này là chỗ nào? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi?

Lạc Vân Thường thấy thế, tràn đầy bi phẫn, hai nắm đấm không tự chủ được mà siết chặt. Nàng hiện tại vô cùng hối hận vì sao lại muốn đến nhập vào Thái gia. Đối mặt với hai kẻ hung hổ dọa người, lại ở trên địa bàn của đối phương, nàng chỉ cảm thấy phẫn nộ không thể phát tiết.

Nếu chỉ có một mình nàng, nàng thà làm ngọc đá vỡ cũng phải bảo vệ tôn nghiêm, nhưng bên cạnh nàng còn có đệ đệ. Nếu hắn xảy ra chuyện, nàng dù thế nào cũng không thể đối diện với phụ mẫu dưới cửu tuyền.

– Ngươi... các ngươi muốn thế nào?
Lạc Vân Thường run rẩy hỏi.

– Hừ, rất đơn giản, tất cả các ngươi quỳ xuống dập đầu ba cái cho chúng ta là có thể rời đi, nếu không...
Tôn Vũ Phi cười dữ tợn, ngón tay chỉ thẳng vào Trác Phàm:
– Riêng hắn!

Lạc Vân Thường cắn chặt môi, Bàng thống lĩnh hai mắt đỏ sòng, hận không thể xông lên liều mạng với hai kẻ này, đây quả là quá quá dễ bắt nạt người.

Lạc Vân Thường do dự một lát, chậm rãi nhắm mắt lại, hai đầu gối từ từ khuỵu xuống.

– Tất cả quỳ xuống.

Mọi người đều có thể nghe thấy giọng nói của Lạc Vân Thường đã mang theo tiếng nghẹn ngào. Tôn Vũ Phi thì cao ngạo ngẩng đầu, lộ ra nụ cười đắc ý.

Đùng!

Nhưng, trước khi đám người Lạc Vân Thường kịp quỳ xuống, kèm theo một tiếng kêu gào, Tôn Vũ Phi và Thái Hiếu Đình đã dẫn đầu quỳ rạp xuống đất. Tuy nhiên, nói là quỳ, chẳng khác nào là dùng đầu gối đập mạnh xuống mặt đất.

↑ Về danh sách chương