“Nơi này cũng là đường lên núi.”
Nửa canh giờ sau, Trác Phàm cùng tiểu khất cái nấp trong bụi rậm trước một đoạn đường núi chật hẹp, khẽ thò đầu ra ngoài quan sát.
Trác Phàm đưa mắt nhìn xa, chỉ thấy nơi này thế mà có hơn ba mươi tên hộ vệ trấn giữ, đều là cường giả từ Đoán Cốt cảnh trở lên, không khỏi nhíu mày.
Với thực lực hiện tại của hắn, phối hợp cùng tam phẩm ma bảo Tà Nguyệt Luân và bản mệnh Huyết Anh, muốn vượt qua cũng không phải chuyện khó khăn gì. Nhưng vấn đề là, làm sao để lén lút đi qua mà không gây ra một tiếng động nào.
Nếu không, một khi nơi này có biến động, tất nhiên sẽ dẫn tới trưởng lão của U Minh Cốc đang trấn thủ tại đây. Lại thêm tên cường giả Thiên Huyền của Tiết gia kia, e rằng hắn sẽ rất khó thoát khỏi khốn cảnh.
Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Trác Phàm vẫn bất đắc dĩ lắc đầu. Nhìn bộ dạng của hắn, nếu muốn lên núi thì vẫn phải dựa vào tên tiểu khất cái này dẫn đường.
– Tiểu Ninh, mật đạo bí mật của ngươi ở đâu?
Trác Phàm quay đầu nhìn về phía tiểu khất cái, nhưng tiểu tử này tựa như vẫn chưa hoàn toàn bình tâm lại sau cơn kinh hãi vừa rồi. Tuy nước mắt đã khô nhưng cái mũi vẫn không ngừng phập phồng.
– Ngươi... ngươi đi theo ta... – Hít một hơi thật sâu, tiểu khất cái mang theo Trác Phàm một lần nữa biến mất vào trong bụi rậm.
Trác Phàm nhìn mà lòng đầy bất đắc dĩ, cái tên nhóc này gan dạ sao còn nhỏ hơn cả chuột vậy? Từ lúc chứng kiến hắn ra tay, tiểu tử này đã bị dọa đến mức khóc không ngừng, đến giờ vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Đám người bị đánh đều là kẻ thù truy đuổi ngươi, chứ có phải người thân của ngươi đâu, ngươi cứ khóc lóc cái gì cho phí sức?
Trác Phàm thầm oán trách trong lòng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, dù sao hắn cũng đã đồng ý với nó rồi. Điều hắn sợ nhất lúc này là phải mang tiểu khất cái lên phía sau núi, đối mặt với lũ linh thú hung mãnh như vậy, tai hắn sẽ vĩnh viễn không được yên ổn.
Thở dài một tiếng, Trác Phàm theo tiểu khất cái xuyên qua khu rừng u ám. Không biết qua bao lâu, mới tìm thấy một động khẩu chỉ đủ một người ra vào bên cạnh một dòng sông bí ẩn.
– Thì... chính là chỗ này... – Tiểu khất cái cố gắng nén tiếng khóc, nhưng cơ thể vẫn run rẩy không thôi, – Ta... khi còn nhỏ, thường xuyên lừa cha, theo các ca ca từ nơi này lên núi chơi!
Trác Phàm nhíu mày, nhìn kỹ cái hang động này rồi lại quan sát bối cảnh xung quanh, không kìm được mà thầm gật đầu. Nơi này cực kỳ bí ẩn, nếu không phải người địa phương dẫn đường, ngoại nhân làm sao có thể tìm thấy động khẩu này?
Chắc hẳn đây cũng là do tiểu khất cái cùng các ca ca của nó nô đùa mới tìm ra được, nếu không thì từ lâu đã bị người của U Minh Cốc phát hiện và quản lý rồi.
– Được rồi, Tiểu Ninh, ngươi xuống trước, ta theo sau!
Trác Phàm quát lớn một tiếng, đẩy nhẹ tiểu khất cái một cái. Tuy hắn không nghĩ trong này sẽ có âm mưu gì, nhưng do nhiều năm quen thuộc nên vẫn muốn cẩn thận một chút.
Tiểu khất cái cũng hiểu rõ, nó giận dữ lườm hắn một cái rồi khẽ khom lưng chuẩn bị nhập động.
Nhưng ngay lúc này, một tiếng hét lớn đột ngột vang lên.
– Ngưng Nhi, đứng lại!
Vút!
Tiếng xé gió vang lên, một bóng người cao lớn đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người. Người này khoảng hơn bốn mươi tuổi, thân mặc hoa phục, hình thể khôi ngô. Đôi mắt to sáng ngời có thần, mơ hồ tỏa ra bá khí của một cường giả.
– Cường giả Đoán Cốt cảnh đỉnh phong!
Trác Phàm nhướng mày, nắm đấm trong tay bất giác siết chặt, – Chẳng lẽ ngươi chính là gia chủ Tiết gia, Tiết Vạn Long?
– Nhãn lực tốt!
Tiết Vạn Long khen lớn một tiếng, gật đầu, thản nhiên nói: – Vậy con trai trưởng của lão phu là Tiết Cương, có phải là do ngươi đả thương không?
– Không tệ, – Trác Phàm mỉm cười, thản nhiên đáp, – Hắn muốn bắt người của ta, ta không đòi mạng hắn đã là rất khách khí rồi!
– Cái gì, người của ngươi?
Nghe thấy lời này, Tiết Vạn Long không kìm được mà sững sờ, đôi cự nhãn nhìn sâu vào tiểu khất cái phía sau lưng Trác Phàm. Tiểu khất cái hơi đỏ mặt, vội vàng nép vào sau lưng hắn.
Trong nhất thời, biểu cảm của Tiết Vạn Long trở nên cực kỳ quái dị.
– Cha!
Đúng lúc này, một tiếng gọi truyền đến, ngay sau đó một thiếu niên áo trắng chạy vội tới bên cạnh Tiết Vạn Long. Khi nhìn thấy tiểu khất cái, hắn không kìm được cười lớn: – Ha ha ha... Ta đã nói rồi mà, Ngưng Nhi nhất định trốn ở đây.
– Cha, để con giúp cha bắt hắn về!
Thiếu niên kia cười đùa một tiếng, hoàn toàn không để ý đến Trác Phàm ở bên cạnh, tung người một bước lao thẳng về phía tiểu khất cái.
Mẹ kiếp, tiểu tử này cũng quá không coi ai ra gì, coi lão tử là không khí à!
Trác Phàm khẽ nheo mắt, trong lòng âm thầm nổi lên một cơn giận. Đợi đến khi thiếu niên kia tiến lại gần, trong lòng bàn tay hắn đột nhiên lóe lên hồng quang.
Chỉ trong nháy mắt, thiếu niên kia cảm thấy khí tức bị trì trệ, huyết mạch sôi trào. Ngay trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc đó, Trác Phàm xuất thủ nhanh như chớp, một tay nắm chặt lấy cổ hắn. Tay vừa siết lại, cả thân thể hắn liền hoàn toàn không thể cử động.
– Ngươi muốn làm gì? – Tiết Vạn Long giật mình, lớn tiếng quát.
Hắn vạn lần không ngờ tới, con trai mình lại dễ dàng bị tên thiếu niên trước mặt này khống chế đến mức này.
Thực ra ngay từ đầu, hắn đã nhìn ra cao phàm không đạt tới thực lực Tụ Khí ngũ trọng. Cho nên hắn vẫn luôn thắc mắc, một kẻ loại người này làm sao có thể trọng thương con trai trưởng cùng một đám hộ vệ của hắn?
Nhưng đến bây giờ, hắn mới rốt cuộc minh bạch nguyên nhân vì sao!
So với hai đứa con trai được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng, Trác Phàm giống như một mãnh thú được rèn giũa trong gió tanh mưa máu. Tuy tu vi yếu kém, nhưng mỗi chiêu thức tung ra đều mang theo cường độ tàn nhẫn và quyết đoán lạ thường. Một chiêu chế địch, thậm chí là một chiêu tới chết.
Trước mặt Trác Phàm, hai đứa con trai của hắn chẳng khác nào những đóa hoa trong nhà kính, căn bản không phải đối thủ của người ta.
Trên mặt lộ ra nụ cười tà dị, Trác Phàm giơ cao thiếu niên kia, lạnh lùng nói: – Tu vi Tụ Khí ngũ trọng, chắc hẳn vị này là nhị công tử của ngài, Tiết Lâm đi.
– Mau thả hắn ra, nếu không lão phu tuyệt đối không buông tha cho ngươi! – Tiết Vạn Long trong lòng giận dữ, gào lên.
Cười lạnh một tiếng, Trác Phàm lắc đầu từ chối: – Nếu ta thực sự thả hắn, thì ngươi mới là kẻ không nên bỏ qua ta đấy!
– Tiết gia chủ, mặc kệ Tiểu Ninh và các người có oán niệm gì, hiện tại hắn đã là người của ta, ta chỉ hy vọng các người có thể dừng tay lại! Nếu không thì...
Nói đoạn, Trác Phàm đột ngột dùng lực mạnh bạo, Tiết Lâm lập tức khí tức đình trệ, đầu lưỡi đều muốn thè ra: – Vậy ngươi cứ việc đi nhặt xác cho con trai mình đi!
– Không muốn!
Tiết Vạn Long còn chưa kịp lên tiếng, tiểu khất cái đã nắm chặt lấy cánh tay Trác Phàm, lắc tới lắc lui, trong mắt tràn đầy vẻ cầu xin.
Trác Phàm ngẩn người, cái tên tiểu khất cái này đầu óc có vấn đề gì vậy, sao lại đi nói chuyện với kẻ thù?
Tiết Vạn Long nhìn bộ dạng của hai người, ánh mắt hiện lên vẻ phức tạp. Nhưng rất nhanh, hắn dường như đã hạ quyết tâm, vẻ mặt trở nên bình tĩnh trở lại.
Điều này khiến Trác Phàm không khỏi khẽ giật mình, có chút khó hiểu.
– Tiểu tử, ngươi tên là gì? – Tiết Vạn Long thản nhiên hỏi.
Trác Phàm mỉm cười: – Ta lẻ loi một mình, không sợ ngươi trả thù. Cũng không sợ nói cho ngươi biết, ta là Trác Phàm!
– Được, Trác Phàm! Ngươi hôm nay dù thế nào cũng không muốn bảo vệ nó đúng không? – Tiết Vạn Long chỉ vào tiểu khất cái, ánh mắt hiện lên vẻ nghiêm túc chưa từng có.
Hừ lạnh một tiếng, Trác Phàm kiên định nói: – Hắn là người của ta, ta tự nhiên phải bảo vệ đến cùng!
– Tốt, vậy chúng ta đánh cược. Ngươi trước tiên thả con trai ta ra, ngươi tiếp ta mười chiêu. Nếu trong vòng mười chiêu, ta không cách nào thắng, từ nay về sau lão phu sẽ không truy đuổi nó nữa, thế nào?
Trác Phàm khẽ nheo mắt, suy nghĩ một lát rồi lộ ra nụ cười tà mị. Hắn hất tay một cái, ném mạnh Tiết Lâm bay trở lại.
– Tốt lắm, ngươi không sợ ta nuốt lời? – Trong mắt Tiết Vạn Long lóe lên tia khen ngợi, lớn tiếng nói.
Xùy cười một tiếng, Trác Phàm thản nhiên đáp: – Nếu ta muốn giết hắn, ngươi có ngăn cản nổi không!
– Nói khoác không biết ngượng! – Nghe thấy lời này, Tiết Vạn Long không kìm được nổi giận, gào lên, – Mười chiêu, tiếp chiêu đi!
Vừa dứt lời, Tiết Vạn Long đột ngột lao về phía Trác Phàm, khí thế cường đại của Đoán Cốt cảnh đỉnh phong không hề giữ lại chút nào, ép tới cực mạnh. Nhưng Trác Phàm vẫn mặt không đổi sắc, đứng yên tại chỗ.
Trán của Tiết Vạn Long không nhịn được run lên, thầm khen ngợi một tiếng trong lòng.
Thế nhưng, hắn còn chưa kịp áp sát trước mặt Trác Phàm, đối phương đã đột nhiên bước lên một bước, không những không né tránh mà còn lao thẳng về phía trước. Điều này khiến Tiết Vạn Long cảm thấy vô cùng khó hiểu, theo lý thuyết, cho dù tiểu tử này chiến đấu kinh nghiệm phong phú đến đâu, cũng tuyệt đối không thể lấy sức đối đầu với cao thủ Đoán Cốt cảnh! Rốt cuộc là làm sao...
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, hắn đã biết nguyên nhân.
Bởi vì trong tay Trác Phàm đột nhiên lóe sáng, Tà Nguyệt Luân đã nằm gọn trong tay hắn. Nương theo ánh bạc lấp lánh, Trác Phàm đột ngột gia tốc, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt Tiết Vạn Long. Một vòng từ dưới lên trên, thẳng thẳng chém tới!
– Tam phẩm ma bảo?
Tiết Vạn Long thấy thế, không kìm được sợ đến thất sắc, vội vàng chuyển chân dưới đất, né sang một bên!
Nhưng ngay lúc này, một đạo ánh đỏ đột ngột từ trong cơ thể Trác Phàm thoát ra, lao thẳng về phía Tiết Vạn Long.
– Đắc thủ!
Trác Phàm nhếch miệng cười, để lộ nụ cười mang theo sát ý lạnh lẽo.
Thế nhưng vào thời khắc này, đột ngột xảy ra dị biến!
Ngay khi Huyết Anh sắp sửa bay vào thể nội Tiết Vạn Long thì lại phát ra một tiếng "Đùng" và bị bắn ngược trở lại. Bị cỗ xung kích này tác động, Trác Phàm và bản mệnh Huyết Anh liền nhau, khí huyết trong nội tâm cũng sôi trào một trận. Hắn nghiêng tay một cái, Tà Nguyệt Luân thế mà bị chém lệch đi.
Mang theo lưỡi đao ánh bạc, đường kiếm lướt qua gương mặt Tiết Vạn Long như một vệt sao băng.
Chờ hai người đều dừng thân lại, Trác Phàm đã đứng ở vị trí trước mặt Tiết Vạn Long lúc trước, khắp mặt là vẻ mặt ngưng trọng. Vừa rồi vốn dĩ hắn kế hoạch để Tiết Vạn Long dồn hết chú ý vào Tà Nguyệt Luân, sau đó dùng Huyết Anh khống chế thân thể hắn để tung ra một chiêu chí mạng!
Nhưng vạn lần không ngờ tới, Huyết Anh lại bị bắn ngược trở lại, còn ảnh hưởng đến đường chém vừa rồi.
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên ngực Tiết Vạn Long có lưu quang chớp động, đồng tử Trác Phàm co rụt lại, thốt lên kinh hãi: – Nhị phẩm phòng ngự ma bảo?
Hiện tại hắn mới rốt cuộc biết nguyên nhân, cảm thấy tình hình càng trở nên nặng nề.
Đối phương có nhị phẩm ma bảo hộ thân, vậy Huyết Anh của Tụ Khí cảnh hắn đã hoàn toàn không phát huy được tác dụng. Trận chiến sau đó, hắn chỉ có thể dựa vào Tà Nguyệt Luân mà thôi.
Thế nhưng, trong khi hắn còn đang phiền muộn về trận chiến sau đó, Tiết Vạn Long đã sớm kinh hãi đến mức cằm suýt rơi xuống đất.
Hắn làm sao có thể ngờ tới, một tu giả Tụ Khí ngũ trọng mà chiến lực lại có thể khủng bố đến mức này. Vừa rồi chỉ thiếu một chút nữa thôi, đầu của hắn đã bị cái ma bảo kia chém đứt hoàn toàn.
Thua thiệt hắn còn nói khoác không biết ngượng, bảo tiểu tử kia tiếp mười chiêu là thả người.
Mẹ kiếp, nhìn tình hình hiện tại, đừng nói là tiếp mười chiêu, trong vòng mười chiêu đó, lão tử có thể bảo vệ được cái đầu của mình đã là cực kỳ tốt rồi!
Nghĩ đến đây, hắn nhìn lại bộ Tỏa Tử Giáp trên người, không kìm được âm thầm thổn thức. May mắn là trước khi ra cửa, cha hắn đã cảnh cáo lần này bắt người có thể là đối thủ khủng bố, bảo hắn mang theo Thiên Tỏa Giáp tổ truyền của gia tộc. Nếu không, có lẽ tiểu tử kia chỉ cần một chiêu đã tiễn hắn đi rồi.
Tuy nhiên tác dụng của Huyết Anh hắn vẫn chưa rõ lắm, nhưng hắn đã mơ hồ cảm thấy, chỉ cần đạo hồng quang kia nhập thể, hắn tuyệt đối là con đường chết!
Vừa nghĩ đến đây, nhìn lại ánh mắt âm u như muốn ăn tươi nuốt sống của Trác Phàm, mồ hôi lạnh của hắn không ngừng chảy xuống.
Đối thủ đáng sợ như thế này, là lần đầu tiên hắn gặp phải. Mà đối thủ này, vẫn chỉ là một tu giả Tụ Khí cảnh ngũ trọng mà thôi!
– Mẹ kiếp, tiểu tử này là quái vật à... – Tiết Vạn Long nghiến chặt môi, không kìm được hít sâu một hơi...