Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 37

✓ Đã biên tập AI

Oanh!

Một tiếng nổ mãnh liệt vang dội trên bầu trời phía trên khu nhà nhỏ, cự long nổ tung, kim quang rực rỡ chiếu sáng cả một vùng không trung. Uy áp khổng lồ hình thành nên một luồng khí chấn ngập trời, đè nặng xuống tiểu thành biên giới này. Trong nháy mắt, vô số nhà cửa đều vỡ vụn thành từng mảnh vụn, tựa như bị vòi rồng quét qua, sau luồng khí chấn ấy chỉ còn lại những mảnh thi thể vụn vỡ.

Tiếng phong minh chói tai xuyên thẳng vào màng nhĩ của mỗi người. Khiến cho toàn bộ người dân trong nội thành không thể không bịt chặt hai tai, ngã lăn ra đất giãy dụa, mãi đến một phút sau mới có thể miễn cưỡng khôi phục lại.

Thế nhưng, cảnh tượng khủng bố kia vẫn còn in đậm trong tâm trí mọi người, thật lâu khó có thể xua tan...

Cách đó hơn trăm dặm, hai kẻ áo đen đang vừa đánh vừa lui, phía sau là ba người của Long Cửu đang truy kích gắt gao.

– Giản Phàm cái tên hỗn đản kia, sao lại không thấy đâu?

Long Cửu không nhìn thấy bóng dáng Giản Phàm, nộ khí xung thiên, tìm kiếm khắp nơi:

– Mẹ kiếp, lão tiểu tử kia nhất định là để hai kẻ này dẫn dụ chúng ta rời đi, hắn đang thừa cơ đào tẩu rồi.

– Không có gì đáng ngại.

Tam trưởng lão lắc lắc mái tóc vàng đầy bụi bặm, trong mắt lóe lên sát ý lạnh lẽo:

– Xử lý trước hai tên này rồi tính sau!

Kết quả là ba người cùng xông lên, hai kẻ áo đen mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, nhưng vẫn không thể không ứng chiến.

Đúng lúc này, từ phương hướng Tiềm Long các đột nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn, tiếp đó là một luồng kim quang chói mắt soi sáng cả bầu trời đêm như ban ngày. Năm người đang chiến đấu đồng loạt kinh hãi, đồng loạt dừng lại, nhìn về phía nơi ánh sáng lập loé.

– Chuyện gì xảy ra, chẳng lẽ còn có cao thủ đang chiến đấu ở đó?

Tam trưởng lão nhìn về phía đạo ánh sáng kia, trong tai ù ù tiếng vang, không khống chế được mà hít vào một ngụm khí lạnh, kinh nghi bất định nói:

– Nhưng mà... tại sao cuối cùng lại có cao thủ có thể thi triển ra một chiêu kinh thiên động địa đến thế?

– Rút lui!

Không cần suy nghĩ quá nhiều, Tam trưởng lão ra lệnh một tiếng, liền bay về hướng Tiềm Long các. So với việc xử lý hai tên trưởng lão U Minh Cốc, lão lo lắng cho an nguy của Tiềm Long các hơn.

Long Cửu tuy không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể thầm than một tiếng, lẳng lặng đi theo Tam trưởng lão.

Hai kẻ áo đen âm thầm thở phào nhẹ nhõm, liếc nhìn nhau, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi bất an nhìn về phía Tiềm Long các. Bọn họ dù thực sự có bố trí một vị trưởng lão ở đó để canh giữ, tránh kế hoạch bị sai sót.

Nhưng, vị trưởng lão kia tuyệt đối không có khả năng thi triển ra chiêu thức kinh thiên động địa như vậy. Huống hồ, đối mặt với một đám kiến hôi Tụ Khí cảnh, cũng không cần thiết phải dùng đến chiêu số mạnh đến thế.

Như vậy, đáp án đã quá rõ ràng, nơi này có cao thủ mạnh hơn đang hiện diện.

Nghĩ đến đây, hai kẻ áo đen lo lắng khôn nguôi, nhưng ba người Tiềm Long các đã chạy về, bọn họ có đi cũng chỉ là tự chui đầu vào lưới. Cho nên đành phải bất đắc dĩ lắc đầu, quay người rời đi.

Vân trưởng lão, ngươi tự cầu phúc cho mình đi...

Ở một phương diện khác, tại tiểu viện của Tiềm Long các, Lôi Vân Thiên trợn tròn mắt nhìn lên bầu trời đêm phía đỉnh đầu, thật lâu không thể ngậm miệng được. Nguyên bản hắn coi Trác Phàm là lấy hắn làm mồi nhử, sau khi dẫn dụ kẻ áo đen mắc câu sẽ tìm cách đánh lén.

Cho nên hắn liền liều chết xông lên, vì Lạc gia, coi như ném bỏ cái mạng già này cũng không quan trọng. Nhưng vạn vạn không ngờ tới, Trác Phàm thật sự lấy hắn làm mồi nhử, nhưng không phải để hắn lấy mạng sống ra đánh đổi lấy sự chú ý của đối phương, mà là trì hoãn thời gian. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Trác Phàm đã thi triển một chiêu kinh thiên động địa, hoàn toàn miểu sát kẻ áo đen kia, hơn nữa thi thể hoàn toàn không còn, ngay cả chút cặn bã cũng chẳng sót lại.

Nghĩ đến đây, hồi tưởng lại chiêu thức tựa như hủy thiên diệt địa vừa rồi, Lôi Vân Thiên không khống chế được mà sợ hãi nhìn Trác Phàm đang thở hồng hộc bên cạnh. Trong mắt hắn, ngoài kinh dị thì còn là sự rung động sâu sắc.

Đây chính là trưởng lão U Minh Cốc, cao thủ Thiên Huyền cảnh, thế mà lại có thể một chiêu tất sát!

Tiểu quỷ này, thật là khủng bố quá...

– Lôi lão gia tử!

Trác Phàm dần dần bình ổn lại luồng khí tức hỗn loạn, cố gắng chống đỡ lấy thân thể có chút suy yếu để đứng dậy, lẩm bẩm nói. Lôi Vân Thiên nghe thấy, vội vàng đáp lời một tiếng, bước đến bên cạnh hắn, nghe hắn phân phó, trong mắt hiện lên vẻ phục tùng.

Đây không còn là vì ơn cứu mạng hay vì xác nhận năng lực của người trẻ tuổi nữa, mà là sự cúng bái sâu sắc đối với cường giả:

– Trác quản gia, ngươi có dặn dò gì cứ việc nói đừng ngại.

Gật gật đầu, Trác Phàm thản nhiên nói:

– Lôi lão gia tử, Lạc gia bên này phiền ngươi trước chiếu cố một chút, ta đi tìm Lôi cô nương về.

– Yên tâm đi, trừ phi theo xác lão phu mà bước qua, nếu không không ai có thể làm tổn hại đến một sợi tóc của Vân Thường và Vân Hải hai tỷ đệ.

Lôi Vân Thiên trịnh trọng gật đầu, trong mắt tràn đầy vẻ kiên định.

Thấy hắn như vậy, Trác Phàm cũng yên tâm cười cười, xoay người đi truy tìm Lôi Vũ Đình.

Hiện tại trưởng lão U Minh Cốc ngoài việc bị ba lão đầu Tiềm Long các đuổi theo thì cũng đã chết tại chỗ rồi. Trác Phàm gặp thời gian dài như vậy mà không thấy kẻ thù xuất hiện, tin rằng bọn họ chỉ có bốn người này.

Có một cao thủ Thiên Huyền cảnh là Lôi Vân Thiên ở đây canh giữ, Lạc gia tỷ đệ chắc chắn có thể được bảo vệ.

Cho nên, hắn có thể không cần cố kỵ mà đi tìm Lôi Vũ Đình – cái cô nương ngốc nghếch này về. Chỉ là vì lý do an toàn, hắn vẫn thuận tay đem chiếc xe thêu Tà Nguyệt của kẻ áo đen kia thu hồi lại.

Dù sao tam phẩm ma bảo, không cần thì phí, có lẽ sau này sẽ có tác dụng lớn!

Trong khu rừng u ám, Dương Minh che ngực chạy trốn bán sống bán chết. Lúc trước hắn bị Trác Phàm dùng trận pháp đánh bay đã trọng thương, sau đó lại bị Vân trưởng lão tặng cho một bạt tai, càng thêm thương tổn. Chỉ mới chạy hơn một dặm, trong lồng ngực đã tích tụ một khối u khí, khiến hắn khó thở vô cùng.

Tiếng nổ lớn sau lưng vừa rồi hắn cũng không rảnh để ý. Nhưng hắn vẫn cảm thấy kinh sợ, vạn không ngờ tới Trác Phàm và Vân trưởng lão chiến đấu lại có thể kịch liệt đến mức này.

– Đứng lại!

Đột nhiên, sau lưng vang lên tiếng gầm thét của sấm sét, Dương Minh khẽ giật mình, dừng thân hình, quay đầu lại thì thấy Lôi Vũ Đình đang nhìn mình với ánh mắt phức tạp.

Nhìn sơ qua thì không thấy ai đuổi theo, riêng thấy không có Trác Phàm, Dương Minh liền thở phào một hơi, nhếch miệng tạo thành một đường cong tà dị:

– Sư muội, một mình muội cũng muốn cản đường ta sao?

Đầu miếng nhẹ run, trong mắt Lôi Vũ Đình dần hiện lên một tầng sương mù:

– Hôm nay ta muốn làm nghĩa phụ thanh lý môn hộ, giết tên phản đồ như ngươi.

– Ha ha ha... Thanh lý môn hộ? Ta vốn dĩ không phải người của Hắc Phong Sơn, làm gì có chuyện thanh lý môn hộ?

Cười lớn một tiếng, Dương Minh khinh thường liếc nhìn nàng:

– Hơn nữa, với thực lực của muội mà cũng muốn giết ta sao?

– Cho dù không giết được, cho dù chết dưới tay ngươi, cũng không uổng công nghĩa phụ một phen dưỡng dục chi ân.

Trong mắt chứa đầy lệ quang, Lôi Vũ Đình nhìn chằm chằm vào mắt Dương Minh, thản nhiên nói:

– Còn có một việc ta muốn biết, ngươi... cuối cùng có từng thích ta chút nào không?

Cười lạnh một tiếng, trong tay Dương Minh đột nhiên nổi lên luồng khí lưu màu xanh, quỷ mị tà dị:

– Lão tử là đệ tử thiên tài của U Minh Cốc, cho dù có kết thân cũng là do thất thế gia tuyển chọn, loại nữ nhân như ngươi làm sao xứng với ta?

Nghe đến đây, Lôi Vũ Đình hít sâu một hơi, hai hàng lệ nóng cuối cùng không kìm nén được mà rơi xuống, nhưng trong mắt lại dần trở nên kiên định:

– Được, vậy hôm nay chúng ta phân thắng bại.

Vừa dứt lời, hai ngón tay Lôi Vũ Đình lóe lên ánh lôi, đột nhiên xông về phía trước. Dương Minh cười lớn, không chút sợ hãi, một bàn tay màu xanh đột ngột đánh ra.

Chỉ trong nháy mắt, ánh lôi đối chọi với sắc xanh, một chưởng băng lãnh và tiếng sét chói tai giao nhau, bùng phát ra từng trận tia lửa.

Nhưng ngay lúc này, Dương Minh lại khẽ lắc mình né tránh chiêu Kinh Lôi Chỉ kia, còn chưởng của hắn lại không chút do dự đánh xuống phía Lôi Vũ Đình.

Nhìn thấy nụ cười tà dị kia, Lôi Vũ Đình như đã sớm liệu trước kết quả này, nàng nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết đến gần.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên xảy ra dị biến. Một đạo hồng quang bỗng nhiên xuất hiện, đâm thẳng vào lòng bàn tay đang tỏa sắc xanh của Dương Minh.

Đụng!

Dương Minh bị cú đánh bất ngờ này đánh bay ra ngoài, ngay giữa không trung đã không nhịn được mà phun ra một lượng lớn máu tươi.

Anh!

Một tiếng Anh Ninh vang lên, đạo hồng quang kia cũng bị đánh văng ra ngoài, rơi xuống bụi cỏ.

Đột nhiên giật mình, Lôi Vũ Đình vội vàng mở mắt, chỉ thấy Dương Minh đã trọng thương ngã xuống đất, nhất thời không thể đứng dậy nổi. Đạo hồng quang kia cũng yếu ớt nằm giữa bãi cỏ, ánh sáng ảm đạm đi nhiều.

Đạo hồng quang đó, Lôi Vũ Đình nhận ra, chính là bản mệnh Huyết Anh của Trác Phàm.

Ngơ ngác nhìn tất cả, Lôi Vũ Đình chăm chú nhìn Huyết Anh kia, lẩm bẩm:

– Là ngươi cứu ta?

Không có trả lời, Huyết Anh muốn bay lên lần nữa nhưng lại vừa vặn phù lên giữa không trung rồi rơi xuống.

Nàng tuy không biết Huyết Anh này cùng bản mệnh của Trác Phàm song tu, nhưng nàng hiểu rõ đây là bảo bối của hắn. Nhưng nàng làm sao có thể nghĩ tới, Trác Phàm lại chấp nhận đem bảo bối của mình ra để cứu mạng nàng.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lôi Vũ Đình không tự chủ được mà có một dòng nước ấm chảy qua. Ngược lại, nàng nhìn về phía Dương Minh, trong mắt lần đầu tiên sinh ra sát ý.

Chậm rãi tiến về phía Dương Minh, đầu ngón tay Lôi Vũ Đình nổ vang tiếng sét.

Thấy tình cảnh này, Dương Minh không khống chế được mà giật mình, muốn đứng dậy bỏ chạy nhưng căn bản không thể cử động nổi.

– Mưa Đình muội muội, thủ hạ lưu tình. Chẳng lẽ muội quên vi huynh ngày thường đối đãi muội thế nào sao, chẳng lẽ muội quên những ngày tháng tốt đẹp chúng ta bên nhau sao...

Dương Minh vội vàng rụt người lại, miệng lưỡi lưu loát cầu xin tha thứ.

– Cũng chính vì nhớ kỹ những điều đó, hiện tại ta mới càng muốn giết ngươi hơn!

Hừ lạnh một tiếng, Lôi Vũ Đình không nói hai lời, xông về phía trước, một chỉ đánh ra, không còn chút do dự nào như trước đó.

– Chờ... chờ một chút, cứu mạng...

Dương Minh thất sắc, không khống chế được mà kêu lên. Nhưng xung quanh căn bản không có bóng người nào.

Đụng!

Nhưng ngay khi Lôi Vũ Đình vừa định ra tay, một luồng đại lực đột nhiên đánh tới. Lôi Vũ Đình còn chưa kịp nhận ra chuyện gì đã bị nhấc bổng lên bay ra ngoài.

Một lão giả đầu hói chậm rãi rơi xuống bên cạnh Dương Minh!

– Giản trưởng lão!

Dương Minh sững sờ, kêu lên sợ hãi. Sau chuyến đi đến Quỷ Môn Quan, hắn nhìn thấy Giản trưởng lão chẳng khác nào nhìn thấy người thân. E rằng đời này hắn không có cơ hội gặp được trưởng lão trong nội bộ như thế này.

Liếc nhìn bộ dạng chật vật của tiểu tử này, Giản trưởng lão tức giận khẽ cắn môi:

– Sao ngươi lại rơi vào tình cảnh này, kế hoạch thế nào?

Sắc mặt Dương Minh lập tức sa sút, hắn mê mang lắc đầu:

– Không rõ ràng.

Không rõ ràng?

Nghe thấy lời này, Giản trưởng lão hận không thể một chân đạp văng cái thứ không nên thân này đi. Kế hoạch này là do ngươi chủ trì, giờ ngươi nói với lão tử là không rõ ràng?

Gia tộc đã phí hết tâm huyết, che giấu và bố trí suốt mấy chục năm, mà ngươi lại cho lão tử một câu trả lời như vậy sao?

Lúc này, nếu không phải còn muốn nghe tiểu tử này báo cáo thêm chút tình báo, Giản trưởng lão thật sự muốn một chưởng đánh chết hắn ngay lập tức.

– Tính toán, trước tiên theo ta trở về rồi nói sau.

Thở dài, Giản trưởng lão bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó liếc mắt nhìn về phía Lôi Vũ Đình đang kinh hãi:

– Có điều, trước khi đi, cần phải diệt khẩu con nhóc này trước.

Vừa dứt lời, Giản trưởng lão bỗng nhiên phóng đi, một chưởng trực kích vào đỉnh đầu Lôi Vũ Đình.

Lần đầu đối mặt với cường giả Thiên Huyền cảnh, Lôi Vũ Đình sợ đến mức đứng sững tại chỗ, hoàn toàn không thể phát huy sức lực. Dưới khí thế cường đại của cao thủ Thiên Huyền, nàng ngay cả dũng khí để né tránh cũng không có.

– Đây chính là thực lực của cao thủ Thiên Huyền sao?

Lôi Vũ Đình hoa dung thất sắc, ngơ ngác đứng tại chỗ, tái nhợt mặt mày chờ đợi một chưởng kia kết liễu sinh mệnh mình.

Bạch!

Đột nhiên, một đạo ngân quang lóe qua, chưởng của Giản trưởng lão định đánh xuống thế mà bỗng nhiên rụt về, lùi lại vị trí cũ. Một bóng người chậm rãi rơi xuống bên cạnh Lôi Vũ Đình, trên mặt mang nụ cười tà dị:

– Trưởng lão U Minh Cốc, đều là thích bắt nạt tiểu bối sao?

– Trác Phàm.

Lôi Vũ Đình kinh hỉ kêu lên, nhìn lên bóng hình trước mặt, trong lòng thế mà không hiểu sao lại có một cảm giác an tâm kỳ lạ.

↑ Về danh sách chương