Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 34

✓ Đã biên tập AI

– “Cái đó là… Lão phu Tử Lôi Kim Nhãn?”

Long Cửu nhìn chằm chằm vào vật thể quen thuộc trong hốc mắt quạ đen tối như mực kia, nhất thời kinh ngạc đến mức ngây người. Đã từng có lúc, lão dùng thần nhãn này tung hoành thiên hạ, danh hiệu “Thần Nhãn Long Cửu” cũng từ đó mà có.

Thế nhưng hiện tại, thần nhãn này lại trở thành vũ khí trong tay kẻ khác, đang trực tiếp nhắm vào lão.

– “Chuyện này… không thể nào!” Long Cửu hung hăng lắc đầu, hoàn toàn không cách nào chấp nhận sự thật này.

Giản Phàm lại đắc ý cười lớn: – “Long Cửu, ngươi không ngờ tới chứ? Thứ Tử Lôi Kim Nhãn lừng lẫy thế gian của ngươi, giờ đây lại đang nằm trên thân Ma vật mà ta tế luyện. Ngày hôm nay, ngươi muốn giết ta, trước tiên phải bước qua cái thần nhãn này của ngươi đã.”

Vừa dứt lời, Giản Phàm lập tức bấm Chỉ Quyết.

Chỉ trong nháy mắt, “Oa oa oa…”

Con quạ đen như nhận được mệnh lệnh, vỗ cánh vài cái rồi đột nhiên bay vút lên không trung. Một tia kim quang lóe lên từ trong Tử Đồng, kèm theo một tiếng nổ vang trời, một đạo tử mang đột nhiên bắn thẳng về phía Long Cửu.

– “Lão Cửu, cẩn thận!”

Lão nhân tóc vàng vội vàng hét lớn nhắc nhở. Long Cửu dường như vẫn còn đang run rẩy vì sợ hãi, đến khi đạo Tử Lôi kia ập đến mới kịp phản ứng, vội vàng giơ Ngạo Long kiếm lên chống đỡ.

Oanh!

Trên không trung phát ra một tiếng vang lớn như vạn mã lao nhanh. Long Cửu giữa những đạo tử mang chớp giật liên tục, như diều đứt dây bị đánh bay ra ngoài, một ngụm máu tươi không kìm được phun ra.

Thấy cảnh này, lão nhân tóc vàng và lão nhân tóc hồng đồng thời căng thẳng, vội vàng lao về phía Giản Phàm. Trong lòng bọn họ hiểu rõ, con quạ này là do Giản Phàm khống chế. Chỉ cần giải quyết được Giản Phàm, con quạ này sẽ không còn người chỉ huy nữa.

Nhưng, điều này Giản Phàm lẽ nào lại không tính tới?

Cười lạnh một tiếng, Giản Phàm lại kết thủ quyết lần nữa. “Ầm ầm”, hai tiếng nổ lớn vang lên, hai đạo tử mang lần lượt đánh tới lão nhân tóc vàng và lão nhân tóc hồng. Hai người miễn cưỡng đỡ được nhưng đều bị đánh văng ra ngoài, khóe miệng rỉ máu.

Trác Phàm thấy thế không khỏi kinh hãi, Tử Lôi Kim Nhãn này quả nhiên bá đạo. Chỉ là Tam Trọng Thiên cảnh giới, mà lại có thể khiến ba vị cao thủ Thiên Huyền cảnh không cách nào chống đỡ nổi.

Cứ đà này, Tiềm Long Các tất bại, và Lạc gia bọn hắn cũng sẽ tiêu đời.

– “Không được, lão tử tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.”

Đôi mắt khẽ nheo lại, Trác Phàm hung hăng cắn môi, ngón tay cong lại, một đạo ánh đỏ chậm rãi thoát ra từ cơ thể, lao thẳng về phía Giản Phàm.

Tuy nhiên, hành động này khiến hắn gặp nguy hiểm cực lớn. Vạn nhất bản mệnh Huyết Anh của hắn bị phát hiện, chỉ cần một đạo Tử Lôi là có thể xóa sổ nó ngay lập tức, khi đó Trác Phàm cũng sẽ đồng quy vu bại.

Nhưng nếu không làm, ba lão đầu kia bại thì Lạc gia vẫn khó thoát khỏi cái chết.

Đánh cược một ván!

Trác Phàm cảm thấy hung ác, dẫn dắt Huyết Anh lặng lẽ tiếp cận Giản Phàm.

Mà vào lúc này, toàn bộ chú ý của Giản Phàm đều bị ba lão đầu Tiềm Long Các thu hút, hoàn toàn không nhận ra mối nguy hiểm đang cận kề sau lưng.

– “Ha ha ha… Tử Lôi Kim Nhãn này quả là bảo vật, tính ra ba người các ngươi cùng lên, lão phu cũng chẳng sợ chút nào.” Con quạ đen lại bay về đậu trên vai Giản Phàm, hắn nhìn ba người đối diện, càn rỡ cười lớn.

Hai kẻ khác lúc này cũng lập tức bay đến bên cạnh Giản Phàm, khóe miệng lộ ra nụ cười tà dị.

Thấy cảnh này, sắc mặt ba người Long Cửu đều sa sầm xuống. Ba vị trưởng lão Tiềm Long Các đồng loạt ra tay mà lại bị coi thường đến mức này, quả thực là lần đầu tiên xảy ra.

Nếu hôm nay không thể giành chiến thắng, thể diện của Tiềm Long Các sẽ bị bọn họ đạp đổ hoàn toàn.

– “Chỉ là một Ma vật, cộng thêm một cái Tử Lôi Kim Nhãn trộm được mà cũng đòi thắng ba người lão phu? Ngốc Ưng, ngươi thật quá tự đại rồi.” Lão nhân tóc vàng thở dài một tiếng, trong mắt kim quang hỗn loạn, sát ý trên người không hề che giấu, rõ ràng là đã động chân nộ.

– “Lão Cửu, Lão Ngũ, tất cả các ngươi chớ động, lão phu muốn một hơi lấy đầu của ba tên bọn chúng.”

Cảm thấy cơ thể run rẩy không kiểm soát được, lão già tóc đỏ nhìn vào ánh mắt quyết tuyệt của lão nhân tóc vàng, chậm rãi gật đầu. Long Cửu thấy vậy cũng khẽ gật đầu, sau đó cả hai đều bay lùi khỏi phía bên cạnh lão.

Đều là Cửu Đại Trưởng Lão của Tiềm Long Các, bọn họ tự nhiên biết rõ thực lực chân chính của Sở tóc vàng lão nhân.

“Dời Núi Lấp Biển Kim Giao Tiễn”, lúc không giận đã là thế này, lúc giận dữ nhất chắc chắn sẽ chấn động cả đất trời. Cho dù là lúc Long Cửu còn sở hữu thần nhãn, thì trong nội bộ Tiềm Long Các, lão cũng là kẻ mà hai người rưỡi tự hỏi tuyệt đối không thể đánh bại.

Hai người đầu là Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão, nửa người còn lại chính là nổi giận Tam trưởng lão.

Xì!

Một luồng kim quang chói lòa đột nhiên từ trên xuống dưới toàn thân lão nhân tóc vàng tỏa ra, kèm theo tiếng động “Xì xì xì” chói tai. Toàn thân lão dần hiện lên một lớp màng mỏng màu vàng đậm đặc, giống như khoác lên mình một bộ giáp đồng vàng óng ánh. Khiến cho mỗi cử động của lão đều phát ra tiếng va chạm của kim loại.

Sắc mặt không hề thay đổi, Giản Phàm dường như cũng nhận ra lão nhân này đã xảy ra biến hóa nào đó có thể đe dọa đến tính mạng mình, sắc mặt hắn càng thêm ngưng trọng.

– “Lão phu hôm nay muốn cho ngươi mở mang kiến thức một chút, danh hiệu ‘Dời Núi Lấp Biển Kim Giao Tiễn’ của lão phu là thế nào mà có được.”

Song quyền ra lực vỗ mạnh một cái, lão nhân tóc vàng hiện tại toàn thân tràn đầy kim quang, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía Giản Phàm, đạp chân xuống lao thẳng tới. Đồng thời, hai chưởng giao nhau, như một chiếc kéo khổng lồ đột ngột chộp tới phía trước.

Rống!

Tiếng Long Minh trong trẻo vang vọng trời cao, giữa bầu trời đêm đen kịt, Giản Phàm và hai người kia có thể thấy quanh thân lão nhân tóc vàng xuất hiện một hư ảnh đầu rồng khổng lồ.

Ngay lúc này, đầu cự long kia đang há rộng miệng, theo cú chộp của hai chưởng lão nhân tóc vàng mà muốn một ngụm nuốt chửng cả ba người bọn họ.

– “Linh giai cao cấp vũ kỹ, Long Cắn Trảo!”

Giản Phàm sợ tới mức kinh hồn, vội vàng bấm thủ quyết, bắt con quạ đen lập tức sử dụng Tử Lôi Kim Nhãn.

Oanh, lại là một đạo tử mang bắn ra!

Nhưng lần này, đạo tử mang đó đánh vào trên đầu rồng màu kim lại bị bật ngược trở lại. Cái đầu rồng kia tốc độ không hề giảm chút nào, vẫn lao đến cắn lấy ba người.

Giản Phàm thất sắc, vạn lần không ngờ lão nhân này lại lợi hại đến thế, ngay cả Tử Lôi Kim Nhãn cũng không làm gì được. Tuy nhiên, hắn cũng có thể thấy được kim quang trên đầu rồng đã mờ nhạt đi không ít.

– “U Minh Xiềng Xích!”

Lúc này, Giản Phàm hét lớn một tiếng, ba người đồng thời vung tay lên. Ngay lập tức, hàng chục đạo xích sắt màu đen từ tay ba người tràn ra, như một đám mây đen kịt, trói chặt lấy toàn bộ đầu rồng.

Soạt, soạt…

Xiềng xích siết chặt, toàn bộ đầu rồng hoàn toàn bị những chiếc hắc liên khóa lại, nhưng cái đầu rồng đó vẫn không biến mất, vẫn đang kiên trì chống trả.

– “Không hổ là ba lão của Tiềm Long Các, ba người chúng ta hợp lực lại cũng chỉ có thể đánh hòa với ngươi.”

Giản Phàm mặt đỏ bừng vì gắng sức nắm lấy những sợi xích sắt màu đen, đôi mắt hung hăng nhìn chằm chằm lão nhân phía trước, trên đầu đã đầy mồ hôi. Hai người bên cạnh hắn cũng tình trạng tương tự.

Tam trưởng lão khẽ cắn môi, khóe miệng nhếch lên một đường cong khinh miệt: – “Nếu không có Tử Lôi Kim Nhãn trợ trận, bằng ba người các ngươi mà cũng xứng giao đấu với lão phu?”

– “Hắc hắc hắc… Ngươi nói đúng, chúng ta vẫn còn có Tử Lôi Kim Nhãn.”

Như được Tam trưởng lão nhắc nhở, Giản Phàm nhếch miệng cười một tiếng, nắm lấy xích sắt trên tay kết động thủ quyết. Chỉ trong nháy mắt, con quạ đen kia kêu lên một tiếng vang dội, một con Kim Đồng lại bắt đầu bốc lên tử mang.

Thấy cảnh này, trên trán Tam trưởng lão chảy ra một tia mồ hôi lạnh.

Hiện tại hắn đang giằng co với ba người kia, một khi đạo Tử Lôi bên trong kia phát tác, coi như không chết cũng là trọng thương.

– “Tam ca!”

Long Cửu và lão nhân tóc hồng thấy vậy càng kinh hãi hơn, muốn lao lên phía trước nhưng đã không kịp.

Thấy Tam trưởng lão sắp mất mạng dưới đạo Tử Lôi này, Giản Phàm lộ ra nụ cười đắc ý.

Nhưng, đúng vào lúc này, ở phía xa cách trăm bước, Trác Phàm cũng lộ ra nụ cười quỷ dị.

– “Thừa dịp ngươi loạn, đòi mạng ngươi. Lần quyết chiến này, lão tử tuyệt đối không thể để Tiềm Long Các bại trận!”

Sát ý trong mắt Trác Phàm chợt lóe lên, hắn ấn quyết trong tay. Chỉ trong nháy mắt, Huyết Anh mai phục cách đó không xa đột nhiên lao về phía Giản Phàm. Hiện tại chú ý của ba người Giản Phàm đều dồn vào Tam trưởng lão, hoàn toàn không phát hiện ra dị vật đang đánh tới từ phía sau.

– “Hắc hắc hắc… Tam trưởng lão Tiềm Long Các, đi chết đi.”

Giản Phàm cười điên cuồng, con mắt quạ đen đã tràn đầy tử mang. Đột nhiên, một đạo ánh đỏ nhập thể, Giản Phàm chợt cảm thấy khí tức bị trì trệ, hắc liên trong tay đột nhiên tiêu tán, hoàn toàn không thấy tăm hơi.

– “Giản trưởng lão, ngươi làm gì vậy?” Hai người bên cạnh giật mình, vội vàng nhìn về phía Giản Phàm quát lớn.

Giản Phàm lúc này mới phát giác có dị vật nhập thể, muốn vận công bức ra. Nhưng đã quá muộn…

Tam trưởng lão gặp cơ hội tốt như vậy, lẽ nào có thể buông tha? Trong mắt lão lóe lên tinh quang, đột nhiên phát lực!

Rống!

Lại là một tiếng rồng gầm rung trời, cái đầu rồng khổng lồ trong nháy mắt thoát khỏi sự trói buộc của hắc liên, đột nhiên cắn xuống.

Đồng tử hơi co rút lại, hai người kia biết không địch lại, vội vàng lùi lại. Đáng thương Giản trưởng lão cũng vì Huyết Anh khống chế huyết mạch nên thân thể nhất thời trì trệ. Chính trong khoảnh khắc này, sưu một tiếng, một cánh tay đã theo tiếng động mà bay mất.

Ba lão đầu vung tay bắt lấy cái tay cụt, ngạo nghễ đứng im lặng hồi lâu giữa không trung, nhìn lấy Giản Phàm đang thiếu một cánh tay cùng hai người khác đối diện, lạnh lùng cười cười.

– “Đáng chết, Tiềm Long Các các ngươi lại cũng biết luyện chế Ma vật để đánh lén…”

Giản Phàm khẽ cắn môi, trong lòng bi phẫn. Xem ra hắn là cao thủ Ma đạo, hôm nay lại bị người ta dùng Ma vật đánh lén. Nói ra, chuyện này còn có thể giữ mặt mũi ở trên Ma đạo nữa sao? Quan trọng nhất là, kẻ dùng Ma vật đánh lén hắn thành công vẫn là một người của Chính Đạo.

– “Đi!”

Khẽ cắn môi, Giản Phàm biết hiện tại mình đã rơi vào hạ phong, tái chiến tiếp cũng không lấy được nửa điểm tiện nghi. Sau đó hắn quyết định thật nhanh, mang theo hai người trợ giúp bay khỏi.

Nhưng, Long Cửu lẽ nào lại để kẻ thù dễ dàng rời đi như vậy.

– “Truy!”

Hiểu rõ ý đồ của Long Cửu, Tam trưởng lão hét lớn một tiếng, liền mang theo hai người đuổi theo bọn họ…

Huyết Anh lần nữa bay trở về thể nội Trác Phàm, không ai biết là hắn đã ra tay. Trác Phàm cười nhạt một tiếng, phần cừu hận này, U Minh Cốc thì lại nhớ đến Tiềm Long Các trên đầu tốt, dù sao bọn họ ân oán cũng không ít. Thêm một cái nữa cũng chẳng sao.

Trác Phàm yên tâm thoải mái thầm nghĩ.

Chỉ là, cái Tử Lôi Kim Nhãn kia khiến hắn mười phần để ý.

– “Tìm cơ hội, phải nghĩ cách lấy được pháp môn tu luyện.” Trác Phàm vân vê cằm, tròng mắt đảo quanh. Trên đời này, làm cho Ma Hoàng là hắn nhìn lên thì không nhiều, nhưng Đại Đế Tử Lôi Kim Nhãn tuyệt đối là một trong số đó.

– “Giết!”

Nhưng, đúng lúc này, một đội thân mang áo đen lập tức xuất hiện, lao về phía phân bộ Tiềm Long Các. Xông ở phía trước là mười mấy vị cao thủ Đoán Cốt cảnh.

Tuy nhiên, Tiềm Long Các bên này dường như cũng sớm có đối sách, lập tức Long Kiệt dẫn đám người ra đối kháng. Chỉ chốc lát sau, sau khi hai bên giao chiến, từ trong tiểu viện lại xông ra một đội nhân mã, là do Long Quỳ dẫn đầu.

Mấy vị cao thủ Thiên Huyền cảnh lúc trước đang lúc giao chiến vẫn luôn che giấu, chờ đợi thời cơ. Hiển nhiên là đã tính toán kỹ, chờ người của U Minh Cốc vào hết sẽ toàn diệt đối phương.

Mà người của U Minh Cốc cũng không ngờ bọn họ đã có mai phục, phát giác không ổn liền lập tức rút lui. Long Quỳ và Long Kiệt dẫn người đuổi theo.

Trong nhất thời, tất cả mọi người đều biến mất, chỉ để lại người của Lạc gia ở trong tiểu viện này.

– “Đây chính là điệu hổ ly sơn?”

Sớm đã biết kế hoạch của U Minh Cốc, Trác Phàm khẽ sờ mũi, không chút cuống cuồng. Bởi vì hắn cũng đang đợi, đợi nhân vật chính thực sự xuất hiện.

Chỉ một lát sau, Dương Minh dẫn theo sơn tặc Hắc Phong Sơn xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Khóe miệng hơi vểnh lên, Trác Phàm bật cười một tiếng, lắc đầu: – “U Minh Cốc tiêu tốn biết bao nhiêu tâm tư, chỉ là để Lạc gia chết trong tay Lôi gia, thật không biết trong hồ lô của bọn chúng đang bán loại thuốc gì đây…”

↑ Về danh sách chương