Kít... kít... kít...
Hai chiếc ghế chậm chạp chuyển động, phát ra những tiếng động chói tai. Đợi đến khi chúng hoàn toàn dừng lại, chỉ thấy trên mỗi chiếc ghế dựa đều có một lão giả đang ngồi đợi sẵn.
Một vị đầu đầy tơ vàng, đôi mắt trũng sâu, mỗi ngón tay trên bàn tay khô gầy cử động đều phát ra tiếng xương khớp kêu răng rắc đầy chói tai. Đôi đồng tử thường xuyên lóe lên kim quang, chỉ cần liếc qua một cái cũng tựa như hai đạo kiếm sắc đâm thẳng vào tâm can, khiến người ta phải rùng mình.
Vị còn lại đầu đầy hồng phát, sắc mặt đỏ hồng, hơi thở kéo dài và nặng nề. Khí tức tỏa ra từ người ông ta khiến không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo, tựa như có ngọn lửa đang thiêu đốt trong miệng, khiến cho luồng khí ấy mang theo cảm giác nóng rực vô cùng nồng đậm.
Chỉ với một ánh nhìn, Trác Phàm liền nhận ra thực lực của hai người này vượt xa Long Cửu. Hơn nữa, một người đã luyện thành Kim Cương Chi Thể, người kia cũng là kẻ tu luyện công pháp hệ Hỏa đến mức cực hạn.
Cho dù hắn vẫn chưa nhìn thấu hoàn toàn thực lực của hai lão già này, nhưng có thể đoán được bọn họ đã không còn xa cảnh giới Thần Chiếu. Ở Phàm giai, phàm là kẻ có thể tiến vào Thần Chiếu cảnh đều đã được coi là những cường giả hàng đầu trên đại lục.
– Thật không hổ là Tiềm Long các, cư nhiên còn có cường giả như vậy tọa trấn.
Trác Phàm thầm khen ngợi trong lòng.
Bất chợt nghiêng mắt liếc nhìn Trác Phàm một cái, lão nhân tóc vàng âm u lên tiếng:
– Ngươi chính là tiểu bối mà Lão Cửu khen không dứt miệng đó, Trác Phàm?
– Vâng! – Trác Phàm cung kính hành lễ đáp lời.
– Nghe nói ngươi là một cấp năm trận sư? – Tóc vàng lão nhân hỏi lại lần nữa.
Trác Phàm gật đầu. Trước khi thăm dò tính tình của hai lão già này, hắn không dám quá tùy tiện, sau đó mới cung kính nói:
– Vãn bối vốn có chút hiểu biết về trận pháp cấp năm, chỉ sợ không lọt vào pháp nhãn của hai vị tiền bối.
– Ha ha ha... Cấp năm trận sư cho dù ở Tiềm Long các chúng ta cũng là được cung phụng trọng vọng. Còn hai chúng ta, chính là trưởng lão. Ngươi đến đây, chúng ta còn muốn phải cung kính với ngươi sao?
Tóc vàng lão nhân lắc đầu cười lớn, gương mặt đầy vẻ hòa khí, nhưng thực chất lại không hề yếu thế như vẻ bề ngoài.
Lúc này, lão già tóc đỏ đột ngột lên tiếng:
– Này, tiểu tử, nghe Lão Cửu nói ngươi là kẻ rất cuồng ngạo, thậm chí còn dám phát ra hào ngôn muốn khiến một gia tộc không có căn cơ bắt kịp Thất Thế Gia trong vòng mười năm. Vừa mới gặp ngươi, mở miệng đã gọi Cửu ca là Lão Cửu, quả thực là đủ cuồng, kẻ khác cũng không có lá gan này. Nhưng gặp đến hai chúng ta, sao ngươi lại đột nhiên nhát gan xuống thế này?
Trác Phàm cười nhạt một tiếng, bất chấp ý kiến của đối phương mà đáp:
– Ta và Cửu ca đã đối mặt đánh nhau không ít lần, ta biết rõ phòng tuyến cuối cùng của huynh ấy. Còn các vị, đây là lần đầu tiên ta gặp mặt.
Nghe đến đây, hai người kia không kìm được mà sững sờ, trong mắt không tự chủ được lóe lên một tia dị sắc.
Long Cửu thì run rẩy mặt mũi, giận dữ quát:
– Hảo tiểu tử, hóa ra ngươi là kẻ nhìn người mà đối xử. Ta cứ thực sự cho là ngươi thấy ai cũng sẽ cuồng ngạo như vậy, hóa ra đối với lão phu thì cuồng, nhưng thấy lợi hại là lập tức xìu xuống ngay?
– Hắc hắc hắc, chuyện đó là thế này. Ta đối với Cửu ca cuồng là bởi vì ta coi huynh ấy là người một nhà, Cửu ca lại là tiền bối lòng dạ rộng lớn, sẽ không chấp nhặt với ta. Nếu gặp phải kẻ lòng dạ nhỏ nhen, ta mà còn cuồng với hắn chẳng phải là tìm chết sao?
Trác Phàm lắc đầu cười nói:
– Đến lúc đó, cái đó không gọi là cuồng ngạo, mà là ngu ngốc.
Nghe câu này, ba người không kìm được mà liếc nhìn nhau, tất cả đều thầm cười trong lòng. Tóc vàng lão nhân và lão già tóc đỏ càng là vẻ mặt tán thưởng gật đầu.
Tiểu tử này quả nhiên đúng như lời Lão Cửu nói, hiểu rõ nhân tâm, vuốt mông ngựa cũng không để lại dấu vết. Nghe hắn nói vậy, dù trong lòng Lão Cửu có còn tức giận, nhưng với tư cách là một lão tiền bối, cũng không tiện tính toán với tiểu bối như vậy.
– Tiểu tử này, ta thích, ha ha ha... – Lão già tóc đỏ phóng khoáng cười lớn, lão nhân tóc vàng cũng gật đầu, cười nhạt nhìn về phía Trác Phàm: – Nếu không phải biết rõ ngươi không có ý định gia nhập Tiềm Long các, lão phu đã đưa ngươi vào làm môn hạ rồi, ha ha ha...
Trác Phàm cười chắp tay, trong lòng lại là một tia khinh thường lạnh lẽo.
Hắn đường đường là Ma Hoàng hạ phàm, dù có không tốt đến đâu cũng không thể bái nhập môn hạ của những kẻ đến cả Thần Chiếu cảnh còn chưa chạm tới. Ngược lại, nếu các ngươi có khó khăn gì trong việc tu luyện, lão phu chỉ điểm cho một chút vẫn còn tạm được.
– Đúng rồi, ngươi vừa nói người của U Minh Cốc đã đến, có chuyện gì sao?
Sau hồi đàm tiếu, lão nhân tóc vàng hoàn toàn không biết Trác Phàm đang nghĩ gì trong lòng, lập tức biến sắc, nghiêm túc nhìn về phía hắn để vào chính đề. Long Cửu cũng quay đầu lại, chỉ có một con mắt không ngừng run rẩy.
Trác Phàm khẽ gật đầu, khẳng định:
– Hơn nửa tháng trước, ta đã phát hiện Tôn gia ngoài Giản trưởng lão ra, còn có thêm hai luồng khí tức vô cùng cường hãn. Chỉ là mấy ngày nay ta bận việc bên ngoài, không rảnh giám sát Tôn gia, nên không rõ sau này bọn họ có đến thêm người hay không.
– Hừ, đến càng nhiều càng tốt! Bọn chúng đến một đứa, lão tử giết một đứa; đến hai đứa, giết hai đứa! – Long Cửu hung hăng đập mạnh một chưởng xuống bàn, con mắt duy nhất của lão đã phủ đầy huyết hồng.
– Lão Cửu, đừng hành động theo cảm tính! – Lão nhân tóc vàng nhướng mày, không tự chủ được quát lạnh một tiếng, sau đó mới nhìn về phía Trác Phàm: – Tiểu huynh đệ, làm sao ngươi biết được?
– Mèo có mèo đạo, chuột có đường chuột, ta cũng có cách của riêng mình, chuyện này không tiện tiết lộ. – Trác Phàm lắc đầu cười nói.
Lão nhân tóc vàng nghe xong vẫn còn chút nghi hoặc, nhưng Long Cửu lại kiên định gật đầu:
– Tam ca, tình báo của Trác huynh đệ rất đáng tin cậy. Trước kia tên hỗn đản Giản Phàm kia vào Phong Lâm thành, mạng lưới tình báo của Tiềm Long các chúng ta đều không biết, vẫn là Trác huynh đệ nói cho ta biết. Sau đó ta tự mình đi thăm dò, quả thực là vậy.
– Ồ?
Lão nhân tóc vàng nhíu mày, liếc nhìn lão già tóc đỏ một cái, rồi cả hai đều kinh ngạc nhìn về phía Trác Phàm:
– Tiểu huynh đệ, ngươi có thể khiến chúng ta kinh ngạc quá mức rồi, không biết lệnh sư của ngươi là...
– Cửu U Bá Chủ! – Trác Phàm đột ngột thốt lên.
Ba người nghe xong đều sững sờ.
"Cửu U Bá Chủ" cái danh hiệu này, bá khí ngược lại bá khí, nhưng trên đại lục này có nhân vật như vậy sao?
Trác Phàm thấy vậy lại thầm cười một tiếng. Cái tên này nếu là người của Thánh Vực nghe đến, có lẽ có thể liên tưởng đến Cửu U Ma Đế, nhưng ở Phàm giai, tuyệt đối không có ai biết tới.
Dù sao, người ở đây vẫn còn quá yếu kém, căn bản chưa đạt đến trình độ có thể nghe đến danh hiệu Thượng Cổ Thập Đế.
– Ừm... Lệnh sư nhất định là một vị ẩn thế cao nhân, bằng không thì cũng không bồi dưỡng ra được một cấp năm trận sư trẻ tuổi như Trác huynh đệ. – Lão nhân tóc vàng thấy Trác Phàm không muốn nói tiếp cũng không ép.
– Đúng rồi, Cửu ca, trên người huynh có Phục Nguyên Đan không? – Lúc này, Trác Phàm đột nhiên nhìn về phía Long Cửu.
Gật đầu, Long Cửu móc ra một chiếc bình sứ đưa tới:
– Lạc gia các ngươi có người bị thương?
Phục Nguyên Đan là đan dược tam phẩm, không tính là quá trân quý nhưng tuyệt đối không hề rẻ, ít nhất cũng phải mất mấy trăm ngàn linh thạch một viên. Nhưng Trác Phàm đã muốn, Long Cửu tự nhiên không nói hai lời mà đưa cho.
Không nói đến mối quan hệ ngày càng thân thiết của hai người, chứ cái món nợ 10 triệu kia, cho một viên đan dược thì thấm tháp gì.
Cầm lấy đan dược, Trác Phàm không trả lời ngay mà hướng về phía ba người ôm quyền:
– Đa tạ Cửu ca cùng hai vị tiền bối đã ưu ái như vậy.
– Ha ha, xú tiểu tử, hóa ra đây mới là mục đích của ngươi. – Long Cửu ngẩn người rồi mắng lớn: – Đây chỉ là việc nhỏ như hạt vừng, ngươi dám quấy rầy chúng ta khai hội, lão phu sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.
Trác Phàm cười hì hì một tiếng, phẩy tay:
– Tiễn huynh một cái tình báo nữa, U Minh Cốc hai ngày này có lẽ sẽ động thủ, mau chóng phòng thủ đi.
Nói xong, Trác Phàm cười lớn bước ra ngoài cửa.
Long Quỳ và Long Kiệt nhìn theo bóng dáng anh hùng lẫm liệt của hắn rời đi, không rõ lắm, chỉ biết là bọn họ trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ. Đồng thời, trong lòng hai người càng thêm chua xót.
Giống như vậy, đại hội trưởng lão bọn họ không có tư cách tham gia, tiểu tử này lại có thể vượt cấp ngồi nghị sự cùng ba vị trưởng lão. Điều này khiến hai người, đặc biệt là Long Quỳ, nghĩ thế nào cũng thấy khó chịu.
Lão nhân tóc vàng vuốt râu, nhìn theo bóng lưng Trác Phàm dần biến mất, trong mắt lóe lên tinh quang:
– Lão Cửu, Lão Ngũ, thiếu niên này bề ngoài thông minh lanh lợi, nhưng thực mỗi một câu đều hiểu rõ nhân tâm, đa mưu túc trí. Tuổi còn trẻ lại có một kỳ thuật bản lĩnh, thật không biết là đệ tử của vị cao nhân nào. Ngày sau, Tiềm Long các chúng ta nhất định phải cực kỳ kết giao.
Hai người nghe xong đều gật đầu sâu sắc.
Ở một phương diện khác, Trác Phàm ra khỏi đại môn Tiềm Long các, đi thẳng về phía tiểu viện. Trên đường đi, hắn đã rõ ràng cảm nhận được có mấy kẻ khả nghi đang lảng vảng ngoài cửa viện.
Hắn hiểu rất rõ, đại chiến đang vô cùng căng thẳng và cấp bách, vì vậy liền tăng tốc bước chân.
Rất nhanh, Trác Phàm đã về đến chỗ của Lạc Vân Thường.
Lúc này, Lạc Vân Thường đã nghe lão nhân kia giải thích xong chân tướng sự việc. Trong nhất thời, đôi bên có thể nói là đồng bệnh tương liên, đều không khỏi bàng hoàng.
Thảm trạng của đôi bên tương đồng, kẻ thù chung, khiến hai nhà lập tức kết thành đồng minh kiên cố nhất.
Trác Phàm thấy vậy thì trong lòng yên tâm hơn không ít, vung tay ném chiếc bình Phục Nguyên Đan cho sơn chủ Hắc Phong Sơn:
– Ăn cái này đi, hy vọng có thể nhanh chóng khôi phục thực lực cho ngươi.
– Đây là cái gì? – Lôi Vũ Đình hỏi.
– Phục Nguyên Đan!
Lôi Vũ Đình giật mình, mặt đầy kinh ngạc nhìn chiếc bình.
Nàng cũng biết Phục Nguyên Đan, đan dược tam phẩm, mỗi viên giá mấy trăm ngàn linh thạch. Cho dù Hắc Phong Sơn bọn nàng có đoạt một năm cũng chưa chắc kiếm được mấy ngàn khối linh thạch. Vậy mà trân quý như thế, Lạc gia lại có thể tiện tay ném ra.
Hóa ra Lạc gia giàu có đến vậy sao?
Dường như nhìn thấu tâm tư của nàng, Lạc Vân Thường vỗ vai nàng, cười nói:
– Mưa Đình tỷ tỷ, tỷ yên tâm đi, Tiềm Long các nợ chúng ta 10 triệu đây. Một viên đan dược tam phẩm, coi như là tiền lãi thôi!
Nghe đến đây, Lôi Vũ Đình kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất.
10 triệu?
Tiềm Long các nợ bọn họ nhiều đến thế sao, hèn gì bọn họ không quan trọng bảo vệ bọn nàng.
Khoan đã, Quy Vân Trang vốn dĩ giàu có đến vậy sao? Sao càng đoạt, bọn họ lại càng giàu lên?
Chỉ có Trác Phàm nhìn Lạc Vân Thường đang cười không ngậm miệng được mà bất đắc dĩ đảo mắt một cái.
Phụ nữa, đều là một kiểu, ở đâu cũng không quên ganh đua so sánh...
Cùng lúc đó, tại một mật thất tối tăm của Tôn gia, có bốn người đang ngồi đó. Một trong số đó là Bát trưởng lão của U Minh Cốc, Ngốc Ưng Giản Phàm. Ba người còn lại đều quấn trong một chiếc áo choàng đen, không nhìn rõ hình dạng, nhưng toàn thân đều tỏa ra khí tức âm tà, quỷ dị và cường đại.
Trước mặt bọn họ là một thiếu niên, gương mặt anh tuấn luôn mang theo một tia cười nhàn nhạt, chính là Dương Minh.
– U Minh. – Lúc này, Giản trưởng lão mở miệng nói: – Ngươi ẩn tàng tại Hắc Phong Sơn mười mấy năm qua làm rất tốt! Nhưng hành động lần này, ngươi không phải giao cho một con bé con đi làm đâu nhé.
– Lâm thời có chút ngoài ý muốn, không có gì đáng ngại! – Dương Minh cười nhạt, tự tin đáp lời.
Xoẹt!
Một đạo thanh quang lướt qua mặt Dương Minh, để lại một vệt máu đỏ tươi chậm rãi chảy xuống.
Dương Minh không kìm được giật mình, sợ hãi nhìn về phía Giản trưởng lão đột nhiên ra tay.
Nhìn thẳng vào mắt hắn, Giản trưởng lão lạnh lùng nói:
– Kế hoạch Ám Nguyệt này, gia tộc đã bố trí hơn mười năm. Nếu vì sự tự đại của ngươi mà khiến kế hoạch lớn của gia tộc thất bại, lão phu cam đoan, sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.
– Vâng! – Dương Minh khẽ cúi người, trên trán chảy ra từng tia mồ hôi lạnh.
– Lui xuống đi. – Giản trưởng lão phất tay, thản nhiên nói: – Ba ngày sau hành động.
Dương Minh lại bái phục, chuẩn bị lui ra, nhưng vừa đến cửa, bên tai lại truyền đến giọng nói âm lãnh của Giản trưởng lão:
– Lạc gia, tuyệt đối không thể thả cho một người rời đi, đặc biệt là...
– Trác Phàm! – Dương Minh gằn từng chữ nói.
Giản trưởng lão gật đầu, sát ý trong mắt bùng lên dữ dội:
– Mặc dù là mượn tay hắn giết U Tuyền, nhưng trên tay hắn dù sao cũng đã chạm vào máu của sư đệ ngươi. Kẻ nào nếu dám chạm vào máu của người U Minh Cốc chúng ta, hắn nhất định không thể sống nổi trên cõi đời này!
– Vâng!
Dương Minh khẽ cắn môi, lộ ra nụ cười khát máu...