Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 21

✓ Đã biên tập AI

Ma đạo và chính đạo vốn có quy tắc tu luyện khác biệt hoàn toàn. Nếu chính đạo chú trọng vào việc đặt nền móng vững chắc cho mỗi bước tiến, thì Ma đạo lại vĩnh viễn chỉ theo đuổi sức mạnh tuyệt đối. Chính vì sự truy cầu cực đoan đó, các tu giả Ma đạo thường bộc lộ ra một mặt điên cuồng khác hẳn với những người tu hành khác, bất chấp thủ đoạn để đạt được thực lực. Đây cũng chính là lý do vì sao các tu giả chính đạo luôn cực kỳ kiêng kị với những kẻ thuộc về Ma đạo.

Bởi lẽ, đối địch với bọn họ chẳng khác nào đang chiến đấu với một đám người điên.

Đồng đạo lý này, U Tuyền cũng đã hiểu rõ sau khi phát hiện Trác Phàm là một tu giả Ma đạo. Tuy nhiên, hắn vẫn tin rằng mình có thể chiến thắng Trác Phàm. Thế nhưng, đối phó với một kẻ điên của Ma đạo — kẻ một khi đã chiến đấu sẽ không hề kiêng dè bất cứ điều gì — thì cho dù có thắng, hắn cũng sẽ phải chịu đựng một nỗi đau đớn thê lương đến cực hạn.

– Nhất định phải nhanh chóng giải quyết hắn.

U Tuyền khẽ nheo mắt, sát ý chợt lóe lên, toàn bộ bàn tay bắt đầu bốc lên những luồng khí thể màu xanh đen.

Ngay khi luồng khí thể này vừa sinh ra, nhiệt độ xung quanh hắn đột ngột hạ thấp xuống. Cho dù Lạc Vân Thường và những người khác đang đứng cách xa mười bước, cũng có thể cảm nhận rõ rệt từng tia hàn ý đang lan tỏa.

Đôi đồng tử hơi co rụt lại, Lạc Vân Thường hoàn toàn cảm nhận được sự khủng bố của chiêu thức này, cô cảm thấy sự căng thẳng không thể khống chế đang bủa vây lấy mình. Nhưng chưa kịp để cô mở miệng nhắc nhở Trác Phàm, U Tuyền đã trong nháy mắt hóa thành một đạo tàn ảnh lao thẳng về phía hắn. Tất cả hoa cỏ ven đường đều bị khô héo trong chớp mắt.

– Phàm giai cao cấp vũ kỹ: U Minh Trảo!

Đụng!

Một trảo mang theo hàn khí thanh sắc hung hăng đánh thẳng vào lồng ngực Trác Phàm. Hắn còn chưa kịp phản ứng đã không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Trong máu, thậm chí còn lẫn lộn những tinh thể băng lạnh lẽo.

– Hừ, tâm mạch của ngươi đã bị ta phong bế, cho dù ngươi có chiêu trò gì cũng không thể thi triển được nữa.

Nhìn thấy đòn đột kích của mình thành công, U Tuyền không nhịn được lộ ra nụ cười đắc ý, đồng thời tâm niệm cũng dần bình tĩnh lại.

Dù sao thực lực của hai người có sự chênh lệch lên đến bốn tầng. Cho dù hắn là tu giả Ma đạo, có thủ đoạn quỷ dị và hung ác đến đâu, nhưng một khi tâm mạch bị phong bế, hơn phân nửa thực lực toàn thân đều không thể sử dụng được thì cũng chẳng còn là mối đe dọa gì đáng kể.

Tôn Vũ Phi nhìn thấy biểu ca đòn này đánh trúng, không kìm được lớn tiếng hô hoán:
– Biểu ca, mau giết hắn!
Trong khi đó, nhóm người Lạc Vân Thường lại lộ rõ vẻ mặt đầy sầu lo.

U Tuyền thầm gật đầu. Tuy hắn cảm thấy cô biểu muội này bình thường vốn tính tình tùy hứng, suy nghĩ không chu toàn, nhưng lần này lại nói đúng. Một kẻ địch là tu giả Ma đạo, xác thực không thể lưu lại.

Cùng là người của Ma đạo, hắn tự nhiên hiểu rõ, một khi tu giả Ma đạo đã muốn trả thù thì sẽ vô cùng phiền phức.

Ngay sau đó, bàn tay còn lại của hắn bỗng nhiên nổi lên luồng khí màu xanh, một chưởng hướng thẳng vào đầu Trác Phàm đánh tới:
– Hừ, đi chết đi!

Chứng kiến cảnh tượng này, nhóm người Lạc Vân Thường không nhịn được giật mình, trái tim như treo ngược lên tận cổ họng.

Thế nhưng, đúng lúc này, một tiếng Phốc vang lên. Đầu của Trác Phàm vẫn bình yên vô sự, còn U Tuyền lại giống như một con diều đứt dây, bay ngược ra ngoài, một đạo tơ máu xẹt qua không trung.

– Huyết Ảnh Chưởng!

Trác Phàm gầm lên đầy nộ khí, thân thể vẫn duy trì tư thế xuất chưởng.

– Làm sao có thể?

U Tuyền từ dưới đất đứng dậy, một tay ôm lấy lồng ngực đang nóng rực, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi nhìn sang:
– Tâm mạch của ngươi đã bị ta phong bế, làm sao vẫn còn có thể thi triển vũ kỹ?

– Hừ, Trác Phàm đại ca ta thần thông quảng đại, chuyện gì có thể làm khó được hắn?

Lạc Vân Hải dương dương ngẩng đầu, kiêu ngạo hét lớn. Nhóm người Lạc Vân Thường cũng vui mừng cười rộ lên, thật may là Trác Phàm không sao.

Phốc!

Bỗng nhiên, một tiếng động trầm đục phát ra, Trác Phàm lại không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi. Chẳng biết từ lúc nào, giữa tim hắn xuất hiện một lỗ thủng lớn, máu cuồn cuộn trào ra bên ngoài.

– Cái này... chuyện gì đang xảy ra vậy?

Lạc Vân Thường bị sự việc đột ngột này làm cho kinh ngạc đến ngây người, Bàng thống lĩnh càng vội vàng đỡ lấy thân thể đang lảo đảo của Trác Phàm.

Chỉ có U Tuyền là dường như hiểu ra điều gì, hắn lộ ra nụ cười tà dị:
– Ta cứ thắc mắc tại sao hắn có thể thi triển vũ kỹ, hóa ra là tự bạo tâm mạch để phá giải U Minh Trảo của ta trong nháy mắt. Chỉ là làm vậy, hắn cũng chỉ là đang tiến gần đến cái chết mà thôi.

– Ngươi nói cái gì? – Lạc Vân Thường khẽ giật mình, vội vàng hỏi.

U Tuyền không nhìn Lạc Vân Thường, hắn trào phúng nhìn về phía Trác Phàm với đôi mắt đã dần trở nên mơ hồ, cười khẩy nói:
– Thật là đáng tiếc làm sao, nếu ngươi có thực lực tương đương với ta, một chưởng vừa rồi chắc có thể liều chết đồng quy vu tận. Nhưng hiện tại, ngươi chẳng qua chỉ là làm việc của một tên mãng phu mà thôi. Cho dù bây giờ ta có bị thương, cũng vẫn có thể tự tay tiễn ngươi một đoạn đường.

Dứt lời, U Tuyền đột nhiên lao về phía Trác Phàm. Tuy tốc độ đã không bằng lúc trước nhưng trong mắt nhóm người Lạc Vân Thường, hắn vẫn nhanh đến mức khó lòng nắm bắt.

– Đừng!

Lạc Vân Thường đưa hai tay ra, chắn trước mặt Trác Phàm. Nhưng U Tuyền lại nhếch miệng cười một tiếng, ý cười nhàn nhạt thoáng qua:
– Hắc hắc hắc... Lạc tiểu thư, ta còn không nỡ giết ngươi.

Hưu!

Trước mặt ba người Lạc gia, U Tuyền một lần nữa vung chưởng về phía đầu Trác Phàm. Mọi người có thể nhìn thấy rõ quỹ tích của bàn tay màu xanh rơi xuống, nhưng căn bản không cách nào ngăn cản nổi.

U Tuyền chính là muốn ngay trước mặt mọi người Lạc gia, đánh chết Trác Phàm.

Cảm nhận được luồng hàn khí từ chưởng phong tỏa ra, Trác Phàm lại lộ ra nụ cười quỷ dị.

Đụng!

Bất ngờ, bàn tay màu xanh bị một bàn tay cứng như kìm sắt bắt lấy giữa không trung, không thể dịch chuyển dù chỉ một phân.

– Phàm giai trung cấp vũ kỹ: Tiềm Long Trảo?

Đôi đồng tử hơi co rụt lại, U Tuyền ngẩng mắt nhìn về phía trước, lại bắt gặp một khuôn mặt ấm áp đang nhìn về phía mình. Đó là một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi, mặc trường sam màu vàng óng, dáng vẻ như một thư sinh, nhưng trong đôi mắt lại tỏa ra khí thế sắc bén.

– Long Kiệt, là ngươi? – U Tuyền nghiến răng nghiến lợi nói.

Còn Tôn Vũ Phi thì giật mình, lẩm bẩm:
– Tiềm Long các...

– U Tuyền, hãy biết khoan dung độ lượng, làm gì phải đuổi tận giết tuyệt? – Long Kiệt mỉm cười, thản nhiên nói.

– Hừ, đây là chuyện của ta, ngươi đừng có nhúng tay vào.

Long Kiệt lắc đầu, tuy sắc mặt lạnh nhạt nhưng trong đôi mắt lại lộ ra uy nghiêm không thể nghi ngờ:
– Ta phụng mệnh Cửu thúc, bảo hộ bốn người Lạc gia an toàn. Ngươi muốn giết hắn, thì phải bước qua ta trước đã.

– Làm sao có thể, Tiềm Long các vậy mà lại...

Tôn Vũ Phi nghe thấy lời này, thân thể không tự chủ được mà run lên một cái. Hắn làm sao cũng không nghĩ thông, rốt cuộc quan hệ giữa Lạc gia và Tiềm Long các là thế nào, tại sao Tiềm Long các lại vì bọn họ mà ra mặt?

Hiện tại bọn hắn Tôn gia có U Minh Cốc làm chỗ dựa, còn Lạc gia tuy chỉ còn bốn người nhưng sau lưng lại là Tiềm Long các. Luận về bối cảnh, không hề kém cạnh bọn hắn. Thậm chí có thể nói, tại Phong Lâm thành này, Lạc gia là tồn tại duy nhất có thể sánh ngang với Tôn gia bọn hắn.

Nghĩ đến đây, cảm giác ưu việt trước đó của Tôn Vũ Phi tiêu tan trong nháy mắt. Một gia tộc có Tiềm Long các chống lưng, việc trỗi dậy lần nữa chỉ là chuyện trong một sớm một chiều.

Giờ khắc này, nhìn về phía Lạc Vân Thường, Tôn Vũ Phi càng không thể có ý nghĩ khinh thường nào nữa.

– Hừ, Long Kiệt, ngươi đừng quên thực lực của ngươi và ta là tương đương. Ngươi nghĩ ngươi có thể bảo vệ được bốn người bọn họ sao? – U Tuyền nhìn Trác Phàm đang hấp hối, sát ý trong mắt không hề giảm bớt.

Sắc mặt Long Kiệt bỗng nhiên nghiêm nghị lại, không còn vẻ vui cười như trước, hắn lạnh lùng nói:
– U Tuyền, ngươi cũng đừng quên, hiện tại ngươi đang mang thương thế, còn là đối thủ của ta sao?

U Tuyền định phản bác nhưng bị Long Kiệt ngăn lại:
– Ta biết ngươi muốn nói gì. Cao thủ Ma đạo tuy lợi hại, vào thời khắc mấu chốt có thể phát huy mười hai phần thực lực, nhưng nếu ngươi và ta ở đây liều chết nhất chiến, tất sẽ khiến hai nhà đại chiến. Trách nhiệm này, ngươi gánh chịu nổi sao?

Nghe đến đây, U Tuyền không nhịn được mà nghi hoặc.

U Minh Cốc và Tiềm Long các cùng thuộc Ngự Hạ thất thế gia, hai nhà vốn có ân oán, khai chiến là chuyện sớm muộn, nhưng không phải là lúc này. Nếu là vì đại sự của Hư gia tộc, hắn tuyệt đối không gánh vác nổi.

– Được...

Nhưng hắn vừa định gật đầu giảng hòa, một thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn đột ngột chộp tới trước ngực hắn.

U Tuyền kinh hãi giật mình, vội vàng vận khởi nguyên lực muốn chống đỡ, nhưng một luồng huyết khí bỗng nhiên xông tới khiến khí tức của hắn bị trì trệ trong tích tắc. Ngay trong khoảnh khắc đó, thủ đoạn mạnh mẽ kia đã xuyên qua lồng ngực, hung hăng chộp lấy trái tim của hắn.

– Sư phụ ngươi không có cảnh cáo ngươi sao? Tu giả Ma đạo chúng ta khi chiến đấu, chỉ cần có một chút do dự là sẽ mất mạng.

Bên tai U Tuyền truyền đến giọng nói quen thuộc, mà trước mặt hắn là nụ cười tà dị của Trác Phàm.

– Ngươi... Ngươi không phải... – U Tuyền kinh ngạc nhìn hắn, khuôn mặt đầy vẻ bàng hoàng.

Người này rõ ràng cũng sắp chết, lấy đâu ra luồng lực lượng này? Hơn nữa nó còn mạnh hơn cả lúc bắt đầu chiến đấu, tốc độ lại nhanh hơn, chẳng lẽ...

Chỉ trong một thoáng, hắn đã nghĩ thông suốt tất cả, kẻ này đang dẫn dụ hắn vào bẫy. Nhưng hắn vẫn còn...

Nghĩ đến đây, hắn quay đầu nhìn về phía Long Kiệt cũng đang kinh ngạc không kém, trong mắt hiện lên từng tia cầu khẩn.

*Cứu ta với...*

– Chết đi! – Trác Phàm phát ra âm thanh như ác quỷ từ địa ngục vang vọng trước mặt hai người. Cả hai đồng thanh hét lên:
– Không muốn!

Nhưng tất cả đã quá muộn, bàn tay của Trác Phàm đã hung hăng dùng lực, toàn bộ trái tim của U Tuyền bị kéo ra khỏi cơ thể. Dòng máu mãnh liệt như suối trào, U Tuyền trợn tròn mắt, đổ gục xuống thẳng đứng.

Hắn vốn cũng không muốn chiến đấu với tu giả Ma đạo, bởi vì hắn luôn hiểu rõ đạo lý, Ma đạo nhân quỷ dị và tàn nhẫn đến nhường nào...

– Biểu ca!

Tôn Vũ Phi nhìn thi thể U Tuyền, không kìm được đau lòng kêu lên rồi ngất đi. Đám hộ vệ của Tôn gia vội vàng đưa tiểu thư rời khỏi nơi này, hiện tại bọn hắn đã không còn chỗ dựa, nơi này chỉ có người của Tiềm Long các, bọn hắn làm sao dám đối đầu?

Ực!

Long Kiệt vốn luôn lạnh nhạt, lần đầu tiên vì có người chết trước mặt mà phải căng thẳng nuốt nước bọt. Khi quay đầu nhìn về phía Trác Phàm, hắn chỉ thấy trái tim trên tay hắn vẫn còn hơi đập nhẹ, trên đầu hắn không hiểu sao lại chảy ra những giọt mồ hôi mịn.

Tu giả Ma đạo hắn gặp qua không ít, nhưng hành động của Trác Phàm là thứ khiến hắn chấn động nhất. So với Trác Phàm, hắn cảm thấy những tu giả Ma đạo mình từng gặp trước đây quả thực chẳng có gì khác biệt.

– Ngươi chính là người của Cửu gia phái đến bảo hộ người của chúng ta, đa tạ tương trợ. Phiền ngươi chuyển lời tới Cửu gia, sau này có thể không cần phái người đến nữa. – Trác Phàm tiện tay ném cái trái tim ra, hướng về phía Long Kiệt chắp tay hành lễ.

Cười khổ một tiếng, Long Kiệt miễn cưỡng đáp lễ, không nói thêm lời nào, quay người rời đi như một vị tướng quân bại trận.

Ba canh giờ sau, bên trong phân bộ Tiềm Long các tại Phong Lâm thành.

Đụng!

Long Cửu đập mạnh tay xuống bàn, phẫn nộ đứng bật dậy, một bên mắt không ngừng run rẩy như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt. Trước mặt ông là hai người, Long Quỳ và Long Kiệt, cả hai đều cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn.

– Không ngờ ta Long Cửu tung hoành cả đời, ngày hôm nay lại bị một tên hoàng mao tiểu tử hất chân, làm hỏng đại kế của Hư gia tộc.

Long Quỳ chần chừ một lát, nhìn về phía Long Cửu khó hiểu hỏi:
– Cửu thúc, Tiểu Quỳ không hiểu, việc Trác Phàm đánh lén giết U Tuyền thì liên quan gì đến Tiềm Long các chúng ta?

– Hồ đồ! – Long Cửu quay người quát lớn: – Lúc đó A Kiệt đang ở hiện trường, còn ra tay cùng U Tuyền, đây là chuyện rõ như ban ngày. Tiểu tử kia ngay trước mặt A Kiệt giết đệ tử U Minh Cốc, ngươi nói món nợ này tính lên đầu ai?

– Lạc gia chứ gì nữa! – Long Quỳ đương nhiên trả lời.

Nghe thấy vậy, Long Cửu cười giận dữ, lắc đầu lia lịa. Long Kiệt lúc này mới giải thích:
– Tiểu Quỳ, ngươi có thể tin một gia tộc nhỏ bé yếu ớt dám giết đệ tử của Ngự Hạ thất thế gia sao?

Long Quỳ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.

Long Kiệt nói tiếp:
– Ngay cả ngươi không tin, thì người của U Minh Cốc và Tôn gia càng không thể tin. Bọn họ nhất định sẽ hướng mũi dùi về phía chúng ta.

– Cái gì? Vậy chúng ta quá xui xẻo rồi, dựa vào đâu mà phải gánh lấy tiếng oan cho Lạc gia?

– Hừ, không may? Đây căn bản là do tiểu tử kia thiết kế sẵn. Theo lời A Kiệt kể, lúc đó hắn gần như không có chút khí thế nào, cho dù U Tuyền đòi mạng hắn, hắn cũng chẳng hề động đậy. Sau khi A Kiệt ra tay, hắn mới thừa cơ đánh lén, thực lực thậm chí còn mạnh hơn lúc ban đầu, đây rõ ràng là đã tính toán từ trước.

– Cái gì? Vậy hắn đã sớm biết Long Kiệt ca ca ở bên cạnh nên mới tính kế U Tuyền? – Long Quỳ kinh ngạc nói.

Thở dài, Long Cửu bất đắc dĩ lắc đầu:
– Ngốc quá, hắn không phải tính kế U Tuyền, mà là tính kế Tiềm Long các và U Minh Cốc chúng ta. Hai nhà chúng ta đánh nhau, Lạc gia hắn mới có thể thoát thân.

– Làm sao có thể, vậy hắn không sợ bị hai đại thế gia cùng trừng phạt sao?

– Điểm này, hắn cũng đã nghĩ kỹ. Lúc hắn thay đổi bức vẽ kia, hắn đã thăm dò sự coi trọng của ta đối với danh dự gia tộc. Cho nên nếu chúng ta ra tay với Lạc gia hoặc mặc kệ bọn họ, đó sẽ là hành động yếu thế trước U Minh Cốc, làm tổn hại đến uy danh của Tiềm Long các. Vì vậy, hiện tại chúng ta chỉ có thể bảo vệ Lạc gia đến cùng.

– Ai! – Long Cửu bất đắc dĩ lắc đầu: – Ngay từ đầu đã tính toán đến cả lão già này... Tiểu tử này, xem như là người đàn ông nguy hiểm nhất mà lão phu từng gặp phải.

Long Kiệt nghe xong, như nhớ lại cảnh tượng lúc trước, khẽ gật đầu sâu sắc.

↑ Về danh sách chương