Phía Đông của Phong Lâm thành có tọa lạc một tòa kiến trúc cổ xưa, lầu cao tới mấy chục trượng, khiến người ta dù chưa tiến lại gần cũng đã cảm thấy một luồng áp bách sâu sắc, bởi vậy trong vòng trăm thước không một ai dám lưu lại.
Bên ngoài chỉ có hai tên thủ vệ mặc trang phục màu vàng óng đứng trấn giữ, nhưng khí thế tỏa ra từ trên người bọn họ lại khiến cho một trăm tên cấm quân được huấn luyện nghiêm chỉnh nếu đứng yên tại đó hồi lâu cũng phải cảm thấy rùng mình.
Hai tên hộ vệ tuy không hề cử động, nhưng ánh mắt quét qua vẫn sắc lẹm như đao kiếm gọt qua, khiến người khác không dám nhìn chằm chằm.
Thế nhưng, tại nơi vốn hiếm có người lui tới này, đột nhiên xuất hiện bốn đạo nhân ảnh.
– Tụ Khí cảnh đỉnh phong!
Trác Phàm vừa tiến về phía này vừa lẩm bẩm nói, phía sau hắn là Lạc Vân Thường, Lạc Vân Hải cùng Bàng thống lĩnh đang bám theo. Khác với khí độ không chút sợ hãi của Trác Phàm, ba người kia khi nhìn thấy hai tên thủ vệ liền toàn thân cứng đờ, bước chân gần như quên mất nhịp điệu, phải cố gắng gượng ép cơ thể tiến lên.
– Đứng lại!
Khi Trác Phàm vừa bước tới trước cửa, hai tên thủ vệ liền khẽ vung tay ngăn cản đường đi của hắn, quát lớn:
– Địa bàn của Tiềm Long các, ngươi cũng dám xông vào làm loạn?
– Phiền phức thông báo một tiếng, tiểu thư Lạc Vân Thường của Quy Vân Trang, Lạc gia cầu kiến quản sự nơi này.
Trác Phàm nhìn thẳng về phía trước, không hề liếc mắt nhìn hai tên thủ vệ lấy một cái.
Thấy cảnh tượng này, hai tên thủ vệ liếc nhìn nhau, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ.
Trong nội thành Phong Lâm thành, kẻ đi cầu kiến quản sự của Tiềm Long các không hề ít, nhưng phàm là đi cầu kiến thì ai nấy đều khúm núm, nơm nớp lo sợ, cười nói đầy vẻ cung kính. Loại tiểu tử cuồng vọng như thế này, bọn họ hôm nay mới là lần đầu tiên gặp phải.
– Lạc gia? Nghe đến lạ lẫm, quản sự của chúng ta không tiếp loại vô danh tiểu tốt này!
Một tên thủ vệ lạnh lùng lên tiếng.
Nghe thấy lời này, Lạc Vân Thường ở phía sau âm thầm cúi đầu. Đối với những thế gia Ngự Hạ thất thế như Tiềm Long các, Lạc gia căn bản chẳng bằng một con kiến hôi. Đừng nói là kết minh, người ta thậm chí đến gặp cũng chẳng có cơ hội.
– Trác Phàm...
Lạc Vân Thường kéo ống tay áo của Trác Phàm, nhưng chưa đợi nàng kịp nói gì, Trác Phàm đã hất tay ra một cái, cười lạnh nói:
– Có gặp hay không là chuyện của chủ tử các ngươi, chưa đến lượt hai tên nô tài các ngươi tự ý làm chủ.
– Ngươi nói cái gì?
Hai tên thủ vệ gầm lên một tiếng, sắc mặt giận dữ, khí thế toàn thân đột nhiên bùng phát.
Chỉ trong nháy mắt, mọi người đều cảm thấy khí tức toàn thân bị ức chế, liên tiếp lùi về phía sau mấy bước. Chỉ có Trác Phàm là cố gắng kìm nén một hơi, đứng vững tại chỗ, lớn tiếng nói:
– Hóa ra Ngự Hạ thất thế gia cũng tiếp khách như thế sao? Hừ, đúng là nghe danh không bằng gặp mặt.
– Dừng tay.
Lúc này, một giọng nói yêu kiều vang lên, một thiếu nữ áo trắng chậm rãi từ bên trong bước ra. Hai tên thủ vệ nghe thấy liền vội vàng khom người, cung kính nói với nữ tử kia:
– Tiểu thư, có kẻ đến quấy rối.
– Vừa rồi các ngươi nói chuyện ta ở bên trong đều nghe thấy, là các ngươi không đúng. Người đến là khách, không được vô lễ.
Thiếu nữ lạnh lùng liếc nhìn hai người một cái để khiển trách, sau đó lại nhìn về phía Trác Phàm, mỉm cười nói:
– Tiên sinh, chúng ta lại gặp nhau rồi.
– Là ngươi?
Trác Phàm và Bàng thống lĩnh cùng lúc giật mình, thiếu nữ này chẳng phải là cô bé họ gặp ở phường thị đó sao?
Nhưng có chuyện này thì sự việc lại trở nên tốt đẹp hơn.
Trác Phàm thầm cười khổ trong lòng, nhưng mặt vẫn không lộ vẻ gì bất thường, thản nhiên nói:
– Không ngờ tiểu thư lại là người của Tiềm Long các, thất kính, thất kính.
Mỉm cười, cô bé kia gật đầu nói:
– Tiểu nữ là Long Quỳ, chỉ làm chút tạp vụ ở Tiềm Long các mà thôi, không biết tiên sinh đến đây có việc gì?
– Thật không dám giấu giếm, tại hạ là quản gia Trác Phàm của Lạc gia. Nhân gia đạo sa sút, lại nghe nói Tiềm Long các chính là thế gia được giám bảo số một của Thiên Vũ đế quốc hiện nay, nên đến cùng tiểu thư để bán bảo vật gia truyền.
– Ồ?
Trong mắt Long Quỳ thoáng hiện lên tia sáng, nàng mỉm cười gật đầu với Lạc Vân Thường, rồi lại nhìn về phía Trác Phàm:
– Tiên sinh muốn bán bảo vật, tiểu nữ nhất định phải mở mang tầm mắt một chút, mời vào bên trong.
Nói đoạn, Long Quỳ dẫn đường phía trước, Trác Phàm mang theo ba người đang sợ sệt rụt rè đi theo sau. Chỉ để lại hai tên thủ vệ ngơ ngác nhìn bốn bóng lưng biến mất, sau đó mới nhìn nhau lẩm bẩm:
– Người vừa rồi... là bằng hữu của tiểu thư?
– Không thể nào, tiểu thư lấy đâu ra loại bằng hữu rách rưới như vậy, có lẽ cũng là muốn luyện tay thôi. Đợi đến lúc bọn họ lấy bảo bối ra không hợp ý tiểu thư, tự nhiên sẽ bị đuổi ra ngoài. Đến lúc đó, hắc hắc hắc...
– Đúng, đến lúc đó nhất định phải giáo huấn đám người này một trận, nhất là tên Trác Phàm không coi ai ra gì kia. Nhưng mà, nếu bọn họ lấy ra bảo bối làm tiểu thư vui vẻ thì...
– Cái đó không thể nào, chỉ dựa vào tướng mạo bần hàn của bọn họ, có lấy ra được khối mặc ngọc cũng là tốt lắm rồi, ha ha ha...
Nghe đến đây, tên thủ vệ còn lại cũng cười nhạo lớn tiếng, đồng thời bắt đầu xoa tay vò vai, chuẩn bị một phen làm lớn chuyện.
Ở một phương diện khác, Long Quỳ dẫn bốn người đến một gian phòng tráng lệ, đợi sau khi bốn người ngồi xuống, Long Quỳ mới cười nói:
– Không biết có bảo vật gì, mau lấy ra cho tiểu muội giám thưởng một chút.
Trác Phàm nhìn về phía Long Quỳ, khóe miệng khẽ giật giật.
Tiểu nha đầu này nhìn bề ngoài thì như không vướng bụi trần, nhưng lại cực kỳ khôn xảo. Chuyện vừa rồi ở ngoài cửa, Trác Phàm khẳng định tiểu nha đầu này nhất định đều biết hết, nhưng nàng cũng là dùng hai tên thủ vệ kia để dò xét bọn họ, từ đó quyết định đối sách cho cuộc đàm phán làm ăn.
Giống như vì bọn họ vừa mới có ý định nhượng bộ ở ngoài cửa, nên hiện tại thái độ của tiểu nha đầu này sẽ rất mạnh.
Tuy nhiên, dù nha đầu này là một nhân tinh, nhưng ở trước mặt lão ma đầu như Trác Phàm thì vẫn là quá non nớt.
Bạch!
Tay Trác Phàm khẽ run một cái, một bức tranh liền bày ra trước mặt nàng, trên đó vẽ chi chít những đồ án kỳ quái. Nhưng đó cũng chỉ là một bức họa qua loa, vậy mà lại khiến ánh mắt nàng thoáng chốc định trụ lại.
Hai tay chậm rãi đón lấy bức vẽ, Long Quỳ giống như đang vuốt ve trân bảo mà cẩn thận xem xét.
Lạc Vân Thường và Bàng thống lĩnh nhìn nhau đầy kỳ quái. Bức họa này là Trác Phàm vẽ trong đêm qua, lúc đó bọn họ chỉ có một loại cảm giác là: Đây là cái thứ gì thế này?
Nhưng vào lúc này, nhìn bộ dạng của Long Quỳ, dường như bức tranh này có giá trị cực kỳ cao.
– Trác Phàm tiên sinh, các ngươi muốn bán bao nhiêu?
Long Quỳ thu bức tranh lại, lần nữa nhìn về phía Trác Phàm, nhưng trong mắt nàng dĩ nhiên đã nổi lên một tầng nghiêm túc.
– Long tiểu thư là người trong nghề giám bảo, lúc ở phường thị ta đã từng gặp qua, cô cứ ra giá đi.
Trác Phàm cười cười, thản nhiên nói.
Khẽ cắn môi, Long Quỳ nhìn vào ánh mắt thâm thúy của Trác Phàm, biết người này cũng là người trong nghề, không thể lừa gạt, vì vậy nói:
– 200 ngàn khối linh thạch, thấy thế nào?
– Cái gì, 200 ngàn?
Khí tức của Lạc Vân Thường không tự chủ được mà trì trệ, nàng giật mình đứng bật dậy.
Quy Vân Trang của bọn họ dù đang ở thời kỳ thịnh vượng nhất, linh thạch trong trang cũng chưa bao giờ đạt tới con số 50 ngàn, vậy mà một bức họa không rõ là thứ gì của Trác Phàm, cư nhiên trực tiếp đưa ra mức giá 200 ngàn?
Bàng thống lĩnh cũng trợn mắt hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, đầu óc trong nháy mắt như chập mạch, không cách nào suy nghĩ nổi.
Nhìn biểu hiện của hai người này, trong mắt Long Quỳ thoáng qua một tia khinh miệt.
Dựa vào, lão nương mở rộng tầm mắt, lũ nhà quê các người thật là...
Nhưng ngay sau đó, vừa nhìn thấy Trác Phàm, nàng không khỏi mỉm cười, ngồi trên ghế mặt không đổi sắc, nhưng trong mắt lại một lần nữa trở nên nghiêm trọng.
Cao thủ giám bảo thực thụ, chính là vị quản gia này...