– Dù sao bọn chúng cũng chưa thể quay về ngay, chúng ta cứ đi loanh quanh nơi khác chơi chút đi.
Trác Phàm xoay người bước đi, Bàng thống lĩnh biết hắn chẳng hề để tâm đến lời mình nói, chỉ đành bất đắc dĩ thở dài rồi lẳng lặng theo sau.
Chỉ một lát sau, hai người đã tới một khu phường thị. Nơi này vốn là nơi tập trung của đám tán tu bày sạp hàng hóa, muốn gì cũng có, từ vật phẩm tầm thường đến linh thạch để tu luyện đều có thể trao đổi dễ dàng.
Dựa vào kinh nghiệm từ kiếp trước, ở nơi này hắn vẫn có thể tìm thấy vài món đồ tốt bị bỏ quên.
Trên đường đi, hai người cứ nhìn trái rồi lại nhìn phải, Bàng thống lĩnh thấy mắt mình sáng lên mấy lần, định rút túi tiền ra nhưng thấy Trác Phàm vẫn giữ bộ dạng vô vị, hờ hững bước tiếp, hắn đành phải lập tức đuổi theo.
Có lẽ chính hắn cũng không nhận ra, một hộ vệ thống lĩnh đường đường như mình, chẳng biết từ bao giờ đã trở thành thói quen đi lù lù sau lưng Trác Phàm.
– Ái chà, thế gian làm gì có nhiều đồ tốt chưa bị phát hiện để ngươi đến đây vơ vét đến thế. Thôi bỏ đi, đi tiếp nào.
Trác Phàm đi hết một vòng phường thị nhưng vẫn chẳng có món đồ nào lọt vào mắt xanh, hắn bất đắc dĩ lắc đầu.
Thế nhưng, chưa kịp rời đi thì một trận ồn ào náo nhiệt đã lọt vào tai hắn.
Theo hướng tiếng động nhìn lại, chỉ thấy một tên bán hàng rong đang cùng một thiếu nữ thanh xuân đỏ mặt tía tai tranh cãi gay gắt.
Để xem cho vui, Trác Phàm dẫn theo Bàng thống lĩnh lách qua đám đông tiến đến bên cạnh hai người. Lúc này, hắn mới nhìn rõ diện mạo thiếu nữ. Cô gái ấy mặc một bộ áo lụa trắng, đôi lông mày cong cong trông rất giống Nguyệt Nhi, khí chất vô cùng dịu dàng. Cho dù đối phương đang chửi bới om sòm, nàng vẫn giữ nụ cười nhạt trên môi, không hề có chút tức giận nào, nhưng miệng vẫn kiên trì giữ vững ý kiến của mình.
– Món mặc ngọc này của cô không phải hàng thật!
– Mắt cô để ở đâu mà dám bảo nó không thật? Đây là mặc ngọc thuần khiết nhất, dù có phơi dưới ánh mặt trời cả ngày, nó vẫn giữ nguyên độ lạnh như nước. Khi chế thành ngọc bội đeo lâu ngày, việc tu luyện sẽ đạt được thành quả rất lớn...
Gã bán hàng nước miếng văng tung tóe, thao thao bất tuyệt kể lể về độ thuần chủng của món mặc ngọc:
– Tiểu thư, cô rốt cuộc có hiểu biết chút nào không hả?
Thiếu nữ lắc đầu, nhưng khóe miệng vẫn giữ nụ cười:
– Ta không hiểu về mặc ngọc, nhưng ta từng thấy một miếng mặc ngọc thật sự rồi, nên ta biết của ngươi là giả.
– Ha ha ha... Cô mới thấy một lần mà cũng dám khẳng định thật giả sao? Đám người kia nghe cho rõ đây, thiên hạ có chuyện hoang đường đến thế sao?
– Có, ta có bản lĩnh đó. Nếu định giá thì mặc ngọc kém nhất cũng mười khối linh thạch, tốt nhất là một trăm khối linh thạch, miếng của ngươi chỉ đáng giá ba khối mà thôi.
– Đi đi đi... Cô gái nhỏ này chỉ giỏi nói nhảm, đừng có làm phiền lão tử làm ăn. Mặc ngọc giá trị thế nào, dựa vào cái gì mà cô dám định giá cho ta?
Thiếu nữ mỉm cười, nhưng đôi mắt vẫn nhìn thẳng vào gã bán hàng, khiến đối phương tức đến sôi máu nhưng lại không thể phát tiết ra ngoài.
Tục ngữ có câu, đưa tay không đánh người, nụ cười vẫn nở trên môi.
Cô bé này cứ liên tục phủ nhận giá trị món mặc ngọc của gã, nếu là người bình thường, gã đã sớm vung tay một cái rồi. Nhưng nhìn nụ cười của cô gái kia, gã thủy chung không tài nào nhấc nổi tay lên được.
– Miếng mặc ngọc này của ngươi, đúng là hàng giả.
Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau. Mọi người đồng loạt ngoái nhìn, thấy Trác Phàm đang mỉm cười nhìn về phía thiếu nữ, nói:
– Ánh mắt của tiểu thư rất độc đáo, nhưng không thể vạch trần hàng giả thì làm sao khiến người khác phục phục được. Cần biết rằng, giả mà giống thật thì cũng vẫn là giả thôi.
Thiếu nữ sững sờ, nàng nhìn Trác Phàm một cái thật sâu, rồi như đang suy nghĩ, khẽ gật đầu.
Cười nhạt một tiếng, Trác Phàm nhìn quanh bốn phía nói:
– Chư vị, có thể giúp ta chuẩn bị một chút đồ không? Lưu huỳnh, Mục Túc Thảo...
Những thứ Trác Phàm yêu cầu đều là vật phẩm phổ biến nhất trong phường thị, rất nhanh đã có mấy kẻ đang xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn chuẩn bị đầy đủ.
Ngay trước mặt mọi người, Trác Phàm bỏ những vật này vào trong chậu nước trong, khuấy đều một chút, sau đó nhìn về phía gã buôn bán nói:
– Mời ngươi bỏ miếng mặc ngọc kia vào trong nước này.
– Hừ, muốn bỏ thì cứ việc bỏ!
Gã bán hàng tỏ ra vô cùng tự tin, chậm rãi đặt miếng mặc ngọc xuống.
Thế nhưng, miếng mặc ngọc vừa chạm nước lập tức bốc lên những bong bóng khí đều đặn, rồi toàn bộ nước dần dần chuyển sang màu đỏ rực, thậm chí còn tỏa ra từng tia mùi máu tanh nồng nặc.
– Tại sao lại như vậy?
Gã bán hàng chấn động, không kìm chế được mà thốt lên kinh ngạc.
Thiếu nữ cũng chớp chớp đôi mắt to tròn dịu dàng, kinh hãi nhìn cảnh tượng trước mắt.
– Ha ha ha... Không cần phải kinh ngạc, bởi vì miếng mặc ngọc này vốn là hàng giả, nên vừa vào dược thủy liền bắt đầu phai màu.
Trác Phàm cầm miếng mặc ngọc ra, trả lại cho gã bán hàng, nói:
– Hiện tại, vị cô nương rõ ràng của ngươi cũng không nói sai chút nào.
– Ta bị lũ khốn kiếp kia lừa gạt, thiệt thòi đến mức còn phải bỏ ra 20 khối linh thạch để mua nó! – Gã bán hàng nghiến răng nghiến lợi nói.
– Miếng mặc ngọc này của ngươi, chỉ đáng giá ba khối.
Sau khi thiếu nữ lặp lại lần nữa mức giá định đoạt của mình, nàng quay sang nhìn Trác Phàm cười nói:
– Tiên sinh quả thực có nhãn quan tinh tường, tiểu nữ tử chỉ biết nó là giả chứ không biết phân biệt thế nào, may mắn có tiên sinh ra tay tương trợ.
– Chuyện đó, ta cũng chỉ là từng trải qua loại chuyện này thôi.
Trác Phàm hơi hạ thấp người, cười nói:
– Tiểu thư, ngươi không mua nó sao? Dù sao nó cũng chỉ đáng giá ba khối.
– Không, ta chỉ muốn nói cho người kia biết giá trị của miếng mặc ngọc đó thôi.
Thiếu nữ cười cười, xoay người rời khỏi phường thị.
Nhìn bóng lưng thiếu nữ dần biến mất, Bàng thống lĩnh bước đến bên cạnh Trác Phàm cảm thán:
– Thật là một nữ tử kỳ lạ.
Trác Phàm chậm rãi thở ra một hơi dài như trút bỏ gánh nặng, lẩm bẩm:
– Nữ tử này nhãn quang thật độc ác, may mắn là kinh nghiệm chưa tới, nếu không đã bị nàng đoạt trước một bước để cướp lấy bảo vật này rồi.
Nói xong, Trác Phàm xoay người nhìn lại miếng mặc ngọc, trong mắt lóe lên vẻ kích động.
Thế nhưng, gã chủ tiệm kia cũng đã bắt đầu than vãn thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về nhà...