– Ngươi... Ngươi sao lại thế này...
– Ngươi trước đừng quản ta làm sao, hiện tại hãy làm theo ta! Đây là Mê Trận, thủ quyết dùng để nhiễu loạn tâm trí kẻ địch. Còn đây là Sát Trận, thủ quyết khống chế Âm Sát tiêu diệt đối phương...
Lạc Vân Thường chỉ có thể ngây người ra, lẳng lặng làm theo các thủ quyết mà Trác Phàm thay đổi. Thế nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, mỗi bộ thủ quyết đều biến hóa liền mạch thành công. Lạc Vân Thường nhìn qua một lượt nhưng căn bản không thể nhớ nổi, hai tay cũng chẳng biết phải cử động thế nào cho đúng.
– Ai, ngươi sao lại đần độn như vậy, đây chỉ là hai bộ thủ quyết đơn giản nhất thôi!
Trác Phàm thấy nàng chậm chạp làm không xong, trong lòng không kìm được cơn giận, lớn tiếng mắng nhiếc:
– Cứ cái bộ dạng này của ngươi, lát nữa bọn Tôn quản gia đuổi tới, cứ việc đứng yên đó chịu trói, đúng là đần như heo.
Lạc Vân Thường từ nhỏ đến lớn vốn là viên minh châu được nâng niu trong lòng bàn tay, luôn nhận được sự kính yêu của mọi người, làm sao chịu nổi loại ủy khuất này, huống chi lại là bị một tên hạ nhân sỉ nhục như vậy.
Không kìm được, hai giọt lệ sáng long lanh rơi xuống, nàng cúi đầu thật thấp, nhưng vẫn kiên trì luyện tập.
Bên cạnh, Lạc Vân Hải thấy tỷ tỷ chịu nhục, không biết lấy đâu ra dũng khí, thế mà đột nhiên đẩy Trác Phàm một cái, hét lớn:
– Cẩu nô tài, không cho phép ngươi bắt nạt tỷ tỷ ta!
Trác Phàm bất đắc dĩ lắc đầu, hiện tại hắn cũng không rảnh để dây dưa với một đứa trẻ con.
Vừa rồi khi mở ra tòa trận pháp này, hắn mới phát hiện nguyên lực của mình chỉ đủ để kích hoạt, hoàn toàn không có đủ sức mạnh để khống chế nó.
Nếu là một bộ Âm Sát trận hoàn chỉnh, cho dù không có người điều khiển cũng đủ sức giết sạch bọn Tôn quản gia đến mức không còn một mảnh vụn. Đáng tiếc linh thạch hắn có được chỉ vỏn vẹn hơn một ngàn khối, nếu không phải nơi này vốn là Thiên Nhiên Đại Trận, hắn chỉ cần dùng linh thạch bố trí mắt trận thì dù trận pháp có bị hư hại đến đâu cũng có thể dễ dàng vận hành.
Lúc này, người có năng lực khống chế trận pháp cũng chỉ có vị đại tiểu thư đang ở cấp Tụ Khí tam trọng này.
Nhưng thủ quyết trận pháp quá phức tạp, khiến nàng dù có nắm bắt được cũng rất khó khăn, mà thời gian lại vô cùng cấp bách.
Đến đường cùng, Trác Phàm đột nhiên vòng ra sau lưng Lạc Vân Thường, ôm lấy nàng, nắm chặt lấy hai cánh tay mềm yếu của nàng vào giữa hai tay mình.
– Ngươi muốn làm gì?
Lạc Vân Thường giật mình, hai gò má đột nhiên đỏ bừng.
– Đừng cử động, làm theo ta!
Trác Phàm quát lớn một tiếng, nắm lấy hai cánh tay nàng, bắt đầu tự tay dạy nàng thay đổi thủ quyết.
Lúc này, Lạc Vân Thường mới hiểu ý hắn. Chính là bị một nam tử xa lạ ôm lấy một cách thân mật như thế này, từ khi sinh ra đến nay là lần đầu tiên của nàng, trong lòng không kìm được mà xao động như hươu con gặp bão, gương mặt cũng vì thế mà càng lúc càng đỏ gay.
Thế nhưng mỗi khi nàng không yên tâm, bên tai liền truyền đến một tiếng quát lớn:
– Tập trung chú ý lực!
Quay đầu liếc nhìn Trác Phàm một cái, nàng chỉ thấy hắn vẻ mặt nghiêm túc, chẳng có chút ý đồ làm loạn nào.
– Hừ, thật là trái ngược với một chính nhân quân tử!
Lạc Vân Thường khẽ hừ một tiếng, cơ thể không tự chủ được mà tựa vào lưng hắn. Cảm nhận được cánh tay vững chãi phía sau, thế mà sau ba ngày chạy trốn, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy có một tia an toàn.
– Tôn quản gia, bọn chúng đang đi về hướng Mê Vụ Sâm Lâm.
Ở phía ngoài Mê Vụ Sâm Lâm mười dặm, một gã sơn tặc gầy guộc như cây trúc sau khi quan sát tình hình mặt đất liền quay người báo cáo với Tôn quản gia.
Cười lạnh một tiếng, Tôn quản gia vuốt ve hai chòm râu bạc trắng ở khóe miệng, thản nhiên nói:
– Vẫn rất biết chọn nơi ẩn náu, hiểu rõ địa hình của ngọn núi này, chỉ có mấy cái chỗ quỷ quái kia là chúng ta chưa quen thuộc. Có điều...
Nói đoạn, Tôn quản gia quay đầu nhìn vị Hộ vệ thống lĩnh đang bị trói chặt, trong mắt lóe lên tia sáng tà dị.
– Bàng thống lĩnh, lát nữa nhìn ngươi. Với tính cách của đại tiểu thư, hẳn là sẽ không bỏ mặc ngươi đâu.
– Phi! Tôn lão già, ngươi đừng hòng bắt ta để uy hiếp tiểu thư.
Hộ vệ thống lĩnh hai mắt đỏ vằn, trừng trừng nhìn Tôn quản gia. Nếu ánh mắt có thể giết người, thì Mắt Máu Thần đã sớm chém Tôn quản gia thành muôn mảnh từ lâu rồi.
– Ngươi tốt nhất là giết lão tử ngay bây giờ, nếu không sau này lão tử nhất định sẽ lấy thịt ngươi để báo thù cho các huynh đệ đã khuất.
– Ha ha ha... Chờ lấy được vật phẩm, lão phu sẽ thành toàn cho ngươi.
Đôi mắt khẽ nheo lại, Tôn quản gia phát ra tiếng cười trầm đục:
– Chúng ta đi.
Nửa canh giờ sau, nhóm hơn hai mươi người của Tôn quản gia tiến vào trước cửa Mê Vụ Sâm Lâm.
Thế nhưng, chưa đợi bọn hắn đến gần đã thấy từ xa có một bóng người đang lười biếng tựa vào gốc cây đại thụ ngủ say. Nhìn kỹ lại, thế mà chính là Trác Phàm - kẻ đã giết một người của bọn hắn lúc trước.
– Tôn quản gia, là tên giết người kia! – Một tên sơn tặc hô lớn.
Dường như bị âm thanh này đánh thức, Trác Phàm vươn vai một cái thật dài, mở đôi mắt ngái ngủ nhìn về phía bọn Tôn quản gia. Trên mặt hắn không hề có chút kinh sợ hay căng thẳng, ngược lại còn lộ ra nụ cười thoải mái.
– Tôn quản gia, ta đã đợi ở đây khá lâu rồi.
Nhíu mày, Tôn quản gia nhìn hắn với vẻ mặt đầy nghiêm túc. Muốn dựa vào nét mặt của hắn để đoán định điều gì thì thực sự rất khó, trên mặt hắn lúc này chỉ có sự thong dong.
*Tốt, tâm cơ thâm trầm, bao nhiêu năm qua lão phu quả thực đã nhìn lầm rồi.* – Tôn quản gia thầm nghĩ.
Nếu là trước kia gặp Trác Phàm, hắn tuyệt đối sẽ không thèm liếc mắt lấy một cái, một tên gia nô bình thường thì có gì đáng để xem?
Nhưng kể từ khi chứng kiến hắn trong nháy mắt chém chết một tên sơn tặc, hình ảnh của Tôn quản gia về hắn đã hoàn toàn sụp đổ. Tiểu tử này không chỉ giấu nghề thâm sâu mà ra tay còn vô cùng tàn nhẫn, chờ đến khi lông cánh đầy đủ, hẳn là một đại họa trong lòng.
– Trác Phàm, ngươi thật to gan, dám đường hoàng đứng trước mặt lão phu. – Tôn quản gia khẽ nheo mắt hỏi.
Không đợi hắn trả lời, Trác Phàm trực tiếp lên tiếng:
– Tôn quản gia, chúng ta làm giao dịch thế nào đây?
– Giao dịch gì? – Tôn quản gia nghi hoặc.
– Ta giao Lạc gia tỷ đệ cho ngươi, ngươi bảo vệ ta tại Hắc Phong Sơn có một tiền đồ tốt đẹp.
Cái gì?
Trác Phàm vừa dứt lời, không chỉ bọn người Tôn quản gia mặt đầy kinh ngạc, mà vị Hộ vệ thống lĩnh đang bị áp giải càng kinh ngạc đến ngây người.
Hắn vốn định dựa vào Trác Phàm để bảo vệ thiếu gia tiểu thư rời đi, không ngờ đến lúc này Trác Phàm lại dám đầu hàng đối thủ, hơn nữa còn đem tiểu thư thiếu gia coi như quân bài để mặc cả.
– Tại sao ngươi lại làm vậy? Lạc gia không xử bạc với ngươi sao? – Tôn quản gia trong lòng do dự hỏi.
– Ha ha ha... Vậy ngài sao lại bán Lạc gia? Lạc gia đối với ngài tình nghĩa chẳng phải dày hơn sao? – Trác Phàm cười lớn một tiếng, đầy vẻ giễu cợt.
Nghe đến đây, mặt Tôn quản gia đỏ lên, trong lòng dâng lên cơn nộ khí.
Cảm thấy lạnh lẽo một tiếng, Trác Phàm nói tiếp:
– Người không vì mình, trời tru đất diệt. Bây giờ Lạc gia đã bại vong, một mình ta cũng không thể xoay chuyển càn khôn, việc gì phải tự tìm đường chết? Dùng mạng của hai anh em bọn họ để mưu lấy đường lui cho chính mình, cũng là chuyện thường tình thôi.
Nói xong, Trác Phàm nhặt một sợi dây đỏ dưới đất lên, đầu dây kia kéo dài về phía màn sương trắng mênh mông.
– Hiện tại bọn họ đang ẩn thân ở phía bên kia của sợi dây, chỉ là có mấy chỗ rẽ, chỉ có ta mới phân biệt rõ ràng được.
Tôn quản gia cầm lấy sợi dây đỏ, khẽ gật đầu:
– Để có thể an toàn đi ra, dùng dây đỏ làm tiêu ký quả là một cách hay. Hơn nữa, còn có thể làm phương hướng truy tung bằng cách cố ý tạo ra các chỗ rẽ. Tuy nhiên, nhờ vả vào kẻ không phải người sao, ha ha ha...
Đưa lại sợi dây đỏ cho Trác Phàm, Tôn quản gia gật đầu nói:
– Được, thành giao! Ngươi dẫn đường trước! Nhưng cũng đừng có giở trò gian đấy.
– Tôn quản gia, ta là người thành thật mà! – Trác Phàm cười quái dị.
Tôn quản gia khinh thường lắc đầu:
– Lời này của ngươi trước kia ta có tin, nhưng hiện tại... ta không tin!
Dứt lời, hai người liếc mắt nhìn nhau, đều phát ra những tiếng cười quái đản, trong lòng đều đang ấp ủ những kế hoạch nham hiểm.
Vị Hộ vệ thống lĩnh thấy cảnh này liền nổi trận lôi đình, chửi bới om sòm, mắng Tôn quản gia là kẻ gian tà tiểu nhân, mắng Trác Phàm là kẻ bán chủ cầu vinh, nhưng chẳng có ai buồn để ý đến hắn. Hắn cứ thế bị áp giải, cùng mọi người tiến vào màn sương trắng mênh mông kia.