Đại Quản Gia Là Ma Hoàng - Chương 6

✓ Đã biên tập AI

Trác Phàm một tay ôm chặt lấy Lạc Vân Hải, tay kia nắm lấy cánh tay mềm mại của Lạc Vân Thường kéo mạnh về phía trước, cả ba người phi nước đại một mạch. Phía sau lưng, tiếng kêu gào thảm thiết cùng tiếng hô giết của đám hộ vệ Lạc gia và bọn sơn tặc đã bắt đầu vang vọng khắp không gian.

– Chờ một chút, chúng ta không thể bỏ mặc bọn họ được!

Lạc Vân Thường bị Trác Phàm kéo vọt đi xa đến mấy trăm mét mới kịp định thần lại, vội vàng hét lớn.

Mặc kệ đại tiểu thư gào thét, Trác Phàm vẫn cứ vùi đầu lao đi không chút do dự.

– Buông tay ra!

Thấy hắn không chịu nghe lệnh, Lạc Vân Thường vung tay một cái liền thoát khỏi sự trói buộc của hắn. Trác Phàm lập tức dừng bước, xoay người lại nhìn nàng với ánh mắt lạnh lùng.

– Chúng ta nhất định phải quay lại, không thể để đám hộ vệ Lạc gia phải hy sinh vô ích như vậy.

– Ngươi quay lại thì có thể đánh bại đám sơn tặc đó sao? – Trác Phàm thản nhiên hỏi.

Khẽ mím môi, Lạc Vân Thường nhíu mày thở dài: – Ai, người khác nói thì dễ, nhưng tên quản gia Tôn kia có thực lực Tụ Khí lục trọng cảnh, mà ta chỉ có Tụ Khí tam trọng, ngay cả thống lĩnh hộ vệ cũng chỉ là Tụ Khí tứ trọng. Cho dù hai người bọn họ có liên thủ cũng không phải là đối thủ của lão ta.

– Vậy ngươi quay lại thì có ích gì? Đi thôi.

Trác Phàm hừ lạnh một tiếng, lại ôm lấy Lạc Vân Hải tiếp tục lao về phía trước.

Thế nhưng, đúng lúc này, đứa nhỏ trong tay hắn lại không ngừng giãy giụa: – Cẩu nô tài! Ngươi dám ăn nói với chủ tử như thế à? Mau nhận lỗi với tỷ tỷ ta ngay lập tức, nếu không ta nhất định sẽ bắt người đến lột trần cái mông của ngươi ra!

Không thể kìm nén được vẻ ngỡ ngàng, Trác Phàm nhìn đứa nhỏ đang giương nanh múa vuốt trong tay, rồi lại liếc nhìn Lạc Vân Thường, chỉ thấy gương mặt vị đại tiểu thư này cũng đang hiện rõ vẻ giận dữ. Hắn mới sực nhớ ra, thân phận hiện tại của mình là gia nô của Lạc gia, lời nói vừa rồi quả thực là bất kính với chủ tử.

Nhưng mà, thì đã sao? Hắn đâu phải là Trác Phàm thật sự.

Hơn nữa, phượng hoàng rơi xuống cũng chẳng bằng gà. Ngươi chỉ là một gia tộc nhỏ bé sắp bị diệt vong, có gì mà phải kiêu ngạo?

Nếu không phải sợ tâm ma quấy phá, đường đường là Ma Hoàng như hắn mới chẳng thèm để ý đến mấy chuyện phiền phức của các ngươi!

– Xú tiểu tử, ngươi có tin lão tử bây giờ lột trần cái mông của ngươi ra không? – Trác Phàm trợn mắt, gằn giọng nhìn Lạc Vân Hải nói.

– Ngươi dám! Cẩu nô tài!

Lạc Vân Hải cũng chẳng hề sợ hãi, trừng mắt đáp trả. Từ nhỏ lớn lên ở sơn trang, hắn đã quá quen với sự khác biệt về địa vị, làm sao có thể sợ một tên gia nô đe dọa.

Chỉ là đáng tiếc, kẻ trước mặt hắn lúc này không phải là gia nô thật sự của Lạc gia.

Nhìn cái vẻ mặt của tiểu quỷ này, Trác Phàm cười lạnh một tiếng, liền đặt đứa nhỏ lên đầu gối mình, thuận tay vác lên mà đánh. Ba ba ba mấy cái chưởng ấn đỏ tươi lập tức in hằn lên mông nó.

Tiếng vỗ mặt vang dội bên tai khiến cả ba người đều sững sờ trong chốc lát. Bọn họ làm sao có thể ngờ được một tên gia nô lại có gan lớn đến thế, dám đánh vào mông của chủ tử.

Riêng đứa nhỏ Lạc Vân Hải lại càng quên mất cái đau trên mông. Một lúc sau mới phản ứng lại được, cảm nhận được sự nóng bỏng và đau đớn, nó liền òa khóc nức nở.

– Láo xược!

Lạc Vân Thường lấy lại tinh thần, không giấu nổi vẻ kinh hãi, vội vàng túm lấy đệ đệ ôm vào lòng, tức giận quát lớn: – Trác Phàm, ngươi thật to gan, dám ra tay với thiếu gia!

Lạc Vân Thường vốn nổi danh là người tính tình ôn hòa, lễ độ, là một tiểu thư khuê các luôn không bao giờ nổi giận với đám hạ nhân. Nhưng lần này thấy Trác Phàm dám dĩ hạ phạm thượng, nàng không khỏi nổi trận lôi đình, gào lên đầy tức giận.

Trác Phàm liếc nhìn Lạc Vân Thường một cái, cười nhạo nói: – Nếu nói về gan lớn, ta chẳng thể nào sánh bằng đại tiểu thư ngài được. Kẻ địch đang lao đến như vũ bão, ngài còn có thời gian để phát tiết cơn giận của mình sao?

Lúc này, tiếng la hét từ xa đã nhỏ dần, Trác Phàm và Lạc Vân Thường đều hiểu rõ, đám hộ vệ đã bắt đầu không trụ vững được nữa.

– Ta hiện tại cùng lắm chỉ đánh vào mông của tiểu tử này vài cái, nhưng nếu các ngươi không chạy, kẻ đến sẽ lấy mạng của nó đấy. – Trác Phàm chỉ tay về phía Lạc Vân Hải, thản nhiên nói.

Trong lòng Lạc Vân Thường tuy vẫn còn dư âm của cơn giận, nhưng lời của Trác Phàm lại đánh trúng vào tâm can nàng. Lạc Vân Hải là người đàn ông duy nhất của Lạc gia, cho dù nàng có thể đánh cược mạng sống, nhưng đệ đệ nàng tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.

Suy nghĩ một lát, Lạc Vân Thường nhìn về phía Trác Phàm, nghiêm túc nói: – Trác Phàm, ngươi lập tức đưa thiếu gia rời đi, ta sẽ đi ngăn cản đám sơn tặc đó.

– Ta từ chối! – Trác Phàm đáp lại không chút suy nghĩ – Nếu ngươi dám rời đi, ta sẽ bóp chết tiểu quỷ này ngay lập tức.

– Ngươi...

Lạc Vân Thường nghẹn lời, trong lòng vô cùng uất ức. Nàng không thể ngờ Lạc gia lại có một tên gia nô gan lớn và ngang ngược đến mức có thể dùng chủ tử ra để uy hiếp.

– Ta từ nhỏ lớn lên ở Lạc gia, không thạo địa hình xung quanh. Nếu ngươi không đi cùng, ta và tiểu quỷ này đều rất khó thoát thân. – Trác Phàm nói tiếp.

Nghe đến đây, Lạc Vân Thường thầm gật đầu, cơn giận trong lòng cũng vơi bớt đôi phần vì lời này khá hợp lý. Thế nhưng, câu nói tiếp theo của hắn lại khiến ngọn lửa vừa mới tắt của nàng bùng cháy dữ dội trở lại.

– Các ngươi chết thì không quan trọng, nhưng để lão tử phải chôn cùng thì quá là phí phạm.

– Ngươi... – Lạc Vân Thường tức đến mức mặt mũi xanh mét nhưng lại không nói nên lời.

Không buồn nhìn hai chị em bọn họ thêm nữa, Trác Phàm xoay người bước đi: – Đúng rồi, quanh đây có chỗ nào có thể ẩn nấp không?

Lạc Vân Thường hừ lạnh một tiếng, nhìn theo bóng lưng Trác Phàm phía trước, mặc kệ hắn mà kéo theo hai người đi.

Tuy nhiên, nàng dù sao cũng là một đại tiểu thư có giáo dưỡng, dù trong lòng vô cùng tức giận nhưng vì đại cục, nàng vẫn cẩn thận phân tích: – Phương viên trăm dặm đều là trang trại, không có chỗ nào để ẩn nấp cả. Chỉ có một khu Mê Vụ Sâm Lâm ở phía tây Hắc Phong Sơn, rất ít người lui tới, có lẽ ngay cả sơn tặc Hắc Phong Sơn cũng chưa chắc nắm rõ địa hình nơi này.

– Tốt, vậy thì đến đó đi.

Trác Phàm gật đầu, ra hiệu cho Lạc Vân Thường: – Ôm lấy đệ đệ của ngươi, dẫn đường phía trước.

Lạc Vân Thường tức giận hừ một tiếng, không thèm nhìn hắn nữa, trực tiếp bước thẳng về phía trước.

Nàng cũng không biết mình là cái loại nấm mốc gì mà lại phải đi cùng với hai chị em bọn họ, để cho một tên cẩu nô tài bá đạo như vậy đi theo. Bây giờ nàng dẫn đường, tên cẩu nô tài kia đi phía sau, cứ như thể nàng đang bị hắn áp giải đi vậy.

Cái sự nhục nhã này, hai chị em bọn họ từ trước đến nay chưa từng thấy bao giờ.

– Ngươi cứ đợi đấy cho ta, đợi đến khi thoát khỏi hiểm cảnh, xem bản tiểu thư làm sao thu phục ngươi! – Lạc Vân Thường thầm nghĩ trong lòng đầy phẫn nộ.

↑ Về danh sách chương