Kinh hãi đến cực điểm, Trác Phàm ôm chặt lấy lồng ngực, đau đớn đến mức ngã phục xuống đất, lẩm bẩm:
– Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ ta luyện công đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi?
Nghĩ đến đây, trong lòng Trác Phàm bắt đầu dâng lên nỗi sợ hãi. Nếu Thiên Ma Đại Hóa Quyết ngay từ đầu đã khiến hắn tẩu hỏa nhập ma, nguồn năng lượng bị rối loạn, thì đó không đơn thuần chỉ là phí công vô ích. Chắc chắn kiếp này hắn sẽ không còn cách nào tu luyện nữa, hoàn toàn biến thành một tên phế nhân.
Thế nhưng, cơn đau thấu xương ấy dường như chỉ là một tia chớp vụt qua, ngay lập tức biến mất không để lại dấu vết.
Trác Phàm đứng dậy, thở hắt ra một hơi, đôi lông mày nhíu chặt, hắn đưa tay sờ lên lồng ngực, trong lòng trăm bề khó hiểu.
Nhưng, ngay khi hắn vừa định bước tiếp, trái tim lại một lần nữa co thắt, đau đớn từng cơn!
– Không đúng, đây không phải là tẩu hỏa nhập ma, mà chính là... Tâm ma!
Lần này, Trác Phàm đã đoán ra nguyên nhân, hắn lập tức bình tĩnh lại để xem xét nơi phát sinh tâm ma. Đối với một tu luyện giả mà nói, nếu cứ mặc kệ tâm ma mà không xử lý, thì khoảng cách đến việc tẩu hỏa nhập ma cũng chẳng còn xa là bao.
Chỉ trong nháy mắt, Trác Phàm đã tìm ra căn nguyên, nhưng chính nguyên nhân này lại khiến trong lòng hắn dâng lên một nỗi khó chịu khôn tả.
Hóa ra, trước khi bị Ma Hoàng đoạt xá, Trác Phàm vốn là một tên đầy tớ trung thành, gia chủ và tiểu thư đều đối xử rất tốt với hắn, vì vậy hắn đã thề cả đời trung thành với Lạc gia. Và trước khi chết, chấp niệm sâu đậm nhất trong lòng hắn chính là sự tiếc nuối dành cho một Lạc gia không thể bảo vệ tốt.
Đứng ở thời điểm hiện tại, oán niệm của Ma Hoàng đã hợp nhất với chấp niệm của hắn. Ma Hoàng đoạt lấy linh hồn và thân xác hắn để trọng sinh, mà phần chấp niệm này của hắn lại tương đương với việc ký kết khế ước với Ma Hoàng, trở thành sự trói buộc của Ma Hoàng.
Nói cách khác, Ma Hoàng nhân hắn mà sinh, nên muốn thay thế hắn thủ hộ Lạc gia cả đời, nếu không tất nhiên sẽ bị tâm ma quấy phá.
– Đáng chết, tiểu tử này chấp niệm cái gì không tốt, hết lần này đến lần khác cứ muốn bắt người ta làm nô tài.
Trác Phàm khóc không ra nước mắt, trong miệng đầy vị đắng chát.
Hắn đường đường là Ma Hoàng Trác Nhất Phàm, đứng đầu tám hoàng của Thánh Vực, lẽ nào lại có thể bị một gia tộc nhỏ bé yếu ớt làm cho liên lụy?
Nhưng có điều, tâm ma này tuyệt đối không thể bỏ mặc.
Nghĩ đến đây, Trác Phàm bất đắc dĩ đưa tay xoa trán:
– Cái tâm nguyện cuối cùng của ngươi cứ xem như tìm người báo thù rửa hận là được rồi, không cần phải cứ hết lần này đến lần khác bắt ta đi giết người giúp ngươi nữa... Ai dà, lão tử cả đời đều bị ngươi hủy hoại rồi.
– Cái loại người nào, bước ra đây!
Đột nhiên, một tiếng gào thét già nua vang lên, Trác Phàm bỗng cảm thấy một luồng sát ý nồng đậm phóng thẳng về phía mình.
Bất đắc dĩ lắc đầu, Trác Phàm thở dài, ngẩng đầu bước ra ngoài.
Đã bị phát hiện, vậy thì cũng chỉ có thể đi chiếu cố tên phản đồ Tôn quản gia này thôi...
Gạt bỏ bụi cỏ trên lối đi, Trác Phàm sải bước tiến đến trước mặt mọi người.
Tôn quản gia thấy là hắn, không kìm được mà cười lớn, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ:
– Hừ, ta cứ tưởng là ai, hóa ra là cái thằng ranh con ngươi.
Sau đó, Tôn quản gia lại nhìn về phía Lạc Vân Thường, hoàn toàn không để nàng vào trong mắt.
– Đại tiểu thư, lão nô khuyên ngài vẫn nên mau chóng giao ra công pháp Về Rồng, tránh để có thêm người vì ngài mà thương vong. Cảnh tượng đó, ngài cũng không muốn thấy đâu nhỉ?
– Láo xược! Tôn lão đầu, ngươi là kẻ phản bội sơn trang. Chỉ cần có chúng ta ở đây, ngươi đừng hòng làm tổn thương đến một sợi tóc của tiểu thư và thiếu gia.
Lạc gia hộ vệ thống lĩnh ngẩng đầu tiến lên một bước, quát lớn.
Lạc Vân Thường cũng cau mày lườm nguýt, khuôn mặt xinh đẹp hiện rõ vẻ bất khuất:
– Tôn quản gia, Về Rồng là vũ kỹ Linh giai đời đời truyền thừa của Lạc gia chúng ta, dù có chết chúng ta cũng sẽ không giao cho ngươi.
Nghe bọn họ nói vậy, Trác Phàm liền khinh bỉ hừ lạnh một tiếng.
Hắn khiến đám sơn tặc này tập kích Lạc gia là vì cái gì chứ? Hóa ra chẳng qua chỉ là vì một bộ vũ kỹ Linh giai mà thôi.
Trên Đế Vũ đại lục, các loại công pháp vũ kỹ được chia thành Thiên, Địa, Huyền, Linh và cấp thông thường, mỗi giai lại chia thành sơ cấp, trung cấp và cao cấp. Tại Thánh Vực, vũ kỹ Linh giai có đầy đường khắp nơi, trong mắt Ma Hoàng hắn chúng chẳng khác nào đồ bỏ, trong tay hắn có đến mấy ngàn bộ không ít.
Vì loại vật này mà bỏ mạng, thật sự là không đáng chút nào.
Trác Phàm bất đắc dĩ thở dài, miễn cưỡng lớn tiếng nói:
– Đại tiểu thư, chỉ là một bộ vũ kỹ Linh giai thôi mà, có gì phải giữ lấy thế? Giao cho bọn chúng đi, nếu không lát nữa ta sẽ bù cho cô một vốn khác.
Lời vừa thốt ra, mọi người đều sững sờ, sau đó đồng loạt nhìn hắn với ánh mắt như nhìn kẻ điên.
– Trác Phàm, cái miệng của ngươi thật là lớn quá nhỉ, tùy tiện bù cho một bộ vũ kỹ Linh giai? Dựa vào cái gì chứ? Chỉ dựa vào việc ngươi làm gia nô cho Lạc gia mười lăm năm thôi sao? Ha ha ha...
Tôn quản gia ngửa mặt lên trời cười lớn, đôi mắt tràn đầy vẻ trào phúng. Đám sơn tặc còn lại cũng cười theo ha hả, ý vị chế giễu không hề che giấu.
Đám hộ vệ nhìn Trác Phàm với vẻ mặt vô cùng nghi hoặc. Riêng những người ngày thường thân thiết với hắn lại càng thấy kỳ quái hơn.
Cái tên này bình thường rất đàng hoàng cơ mà, sao lúc này lại nói năng lăng nhăng thế kia? Chẳng lẽ bị đám sơn tặc này dọa cho điên rồi?
Ân, nhất định là vậy!
Kết quả là, ánh mắt của tất cả hộ vệ đều chuyển sang vẻ đồng cảm.
Hoàn toàn hiểu rõ những gì họ đang nghĩ, Trác Phàm thờ ơ nhún vai. Giờ khắc này, dù hắn có nói mình không chỉ có vũ kỹ Linh giai mà còn có sở học cả đời của Thượng Cổ Ma Đế hay Cửu U Bí Lục, bọn họ cũng sẽ không tin đâu.
– Trác Phàm, đừng có nói bậy nữa, còn không mau tới chiếu cố thiếu gia đi?
Đột nhiên, một tiếng quát vang lên. Trác Phàm quay đầu lại, bắt gặp Lạc Vân Thường đang tức giận nhìn mình. Thế nhưng, sâu trong đáy mắt nàng, Trác Phàm lại có thể nhìn thấy một tia thương tiếc.