Trên đỉnh Thiên Ma Phong cao vút, một nam tử mặc hắc bào đang ngồi ngay ngắn, nín thở tĩnh tọa.
Trên không trung, thái dương và thái nguyệt cùng lúc chiếu rọi, ánh sáng ấm áp của mặt trời và hàn khí âm lãnh của mặt trăng đồng thời quét qua khắp nơi. Nam tử hít sâu một hơi, hai tay hướng lên trời cao. Trong nháy mắt, hai đạo quang mang tụ tập lại một chỗ, đồng thời bắn về phía hắn, dung nhập vào lòng bàn tay. Toàn bộ bầu trời thoáng chốc trở nên ảm đạm đến lạ thường.
Chỉ trong một cái chớp mắt, gió nổi bão tới, phát ra những tiếng gào thét thê lương, tựa như vạn quỷ đang gào khóc than.
Mái tóc dài của nam tử phiêu dật tung bay trong gió, lộ ra một khuôn mặt đầy vẻ tà dị.
Theo hai đạo quang mang trên trời bị hút vào thể nội, ánh sáng của nhật nguyệt dần trở nên mờ nhạt, nhưng khí thế của nam tử lại càng thêm cường thịnh, quanh thân bắt đầu tỏa ra những làn khí đen kịt.
Cảm nhận được luồng gió lạnh thấu xương lướt qua khuôn mặt, hắc khí nồng đậm đã bao phủ lấy toàn thân, nam tử khẽ thở ra một hơi, để lộ nụ cười đầy tà khí.
Ầm ầm!
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên, bốn ngọn núi xung quanh Thiên Ma Phong đồng loạt nổ tung, khiến cả đỉnh núi cũng không ngừng run rẩy. Nam tử đang hấp thụ nhật nguyệt tinh hoa bỗng nhiên mở mắt, nhìn về phía xa xăm.
Đúng lúc này, tiếng xé gió vang lên, bảy đạo lưu quang trong nháy mắt lao tới, rơi xuống trước mặt hắn. Đợi ánh sáng tan đi, lộ ra bảy bóng người đang tỏa ra khí thế cường đại.
Mi đầu chưa kịp phản ứng đã khẽ lắc đầu, nam tử nhìn về phía bảy người trước mặt, trầm giọng nói:
– Các ngươi bảy kẻ không phải luôn luôn xem thường tu giả Ma đạo của chúng ta sao? Hôm nay đến Thiên Ma Phong của ta làm gì?
– Hừ, Ma Hoàng Trác Nhất Phàm, mục đích chúng ta đến đây chẳng lẽ ngươi còn không rõ? – Một vị lão giả râu tóc bạc trắng vuốt vuốt chòm râu, vẻ mặt bễ nghễ nhìn về phía hắn.
Trong lòng khẽ động, Trác Nhất Phàm cẩn thận từng li từng tí dò xét:
– Kiếm Hoàng lão đầu, ý của ngươi ta không hiểu.
– Hừ, ngươi bớt giả bộ hồ đồ đi, thức thời thì giao Cửu U Bí Lục ra. – Một vị đạo cô tiến lên một bước, vênh mặt hất hàm quát lớn.
Nghe thấy lời này, Trác Nhất Phàm không khống chế được mà biến sắc.
Hắn mới tìm thấy động phủ của Cửu U Ma Đế trong truyền thuyết vào một tháng trước, trải qua cửu tử nhất sinh mới có được cuốn tuyệt học suốt đời của mình là Cửu U Bí Lục. Trong thời gian ngắn ngủi như vậy, làm sao bảy kẻ này có thể chiếm được tin tức?
Nghĩ đến đây, hắn dường như chợt nhớ ra điều gì, sắc mặt dần trở nên âm trầm.
– Triệu Thành, ngươi bước ra đây cho ta. – Trác Nhất Phàm quát lớn.
Lời vừa dứt, một tiếng cười khẽ đột nhiên vang lên từ trong rừng của Không Động Sơn. Ngay sau đó, một thiếu niên anh tuấn mặc áo trắng từ phía sau bảy người bước ra, nhìn về phía Trác Nhất Phàm khẽ hành lễ, cười nói:
– Ha ha ha... Sư phụ, ngài tìm con sao?
Đầy mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dối trá kia, Trác Nhất Phàm thản nhiên nói:
– Chuyện ta có được Cửu U Bí Lục là do ngươi tiết lộ cho bọn hắn?
– Vâng! – Triệu Thành gật đầu, mỉm cười đáp.
– Vậy hộ sơn đại trận ta bố trí xuống, cũng là do ngươi mở ra?
– Vâng! – Triệu Thành lại gật đầu một lần nữa.
– Tại sao? Lão tử đối xử với ngươi không tệ chút nào mà. – Trác Nhất Phàm nắm chặt hai nắm đấm, sát ý trong mắt càng lúc càng thịnh.
Hắn mặc dù là tu giả Ma đạo, nhưng bình thường cũng không phải kẻ giết người vô tội, mà là làm việc thẳng thắn. Nếu không, sớm đã bị đám người biện hộ kia trừ khử một cách thống khoái rồi. Riêng đối với Triệu Thành này, hắn vốn là trẻ mồ côi, Trác Nhất Phàm thấy tư chất không tệ mới thu nhận làm đồ đệ. Không ngờ hôm nay lại bị hắn bán đứng.
Cảm nhận được sát khí trên người Trác Nhất Phàm ngày càng đậm đặc, Triệu Thành tuy mặt vẫn bình tĩnh nhưng dưới chân lại vô thức lùi lại hai bước, né vào phía sau bảy người kia.
– Sư phụ, ơn nặng như núi của ngài, Triệu Thành tự nhiên hiểu rõ. Nhưng ngài không nên chiếm lấy vị trí Tám Hoàng, để con mãi mãi sống dưới bóng râm của ngài. Lại càng không nên sau khi có được Cửu U Bí Lục liền độc chiếm tu luyện, phòng bị con như đề phòng kẻ trộm, đến một cái cũng không cho con xem.
Nghe đến đây, Trác Nhất Phàm không khống chế được nỗi đau xót trong lòng.
Triệu Thành làm sao biết được, Trác Nhất Phàm làm như vậy là vì sợ hắn tu vi không đủ, tùy tiện lĩnh hội Cửu U Bí Lục sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, nên mới muốn hiểu rõ rồi sau này mới truyền thụ cho hắn.
Không ngờ chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn lại bại lộ tâm địa của mình.
– Ha ha ha... Được, tốt lắm. Triệu Thành, ngươi đúng là đồ đệ tốt của lão tửa!
Trác Nhất Phàm ngửa mặt lên trời cười lớn, phẫn nộ trong lòng đã đạt đến cực điểm:
– Đã như vậy, vi sư liền để ngươi nếm thử hương vị của Cửu U Bí Lục đi.
– Trác Nhất Phàm, có bảy người chúng ta ở đây, vẫn chưa đến lượt ngươi làm càn đâu. – Lão giả râu bạc trắng tiến lên ngăn trước mặt Triệu Thành, quát lớn.
– Hừ, lão tử là người đứng đầu Tám Hoàng được Thánh Vực công nhận. Cho dù các ngươi Thất Hoàng có cùng tiến lên, lão tử cũng chẳng để vào mắt.
Vừa dứt lời, Trác Nhất Phàm tung một chưởng về phía Triệu Thành.
Trong chớp mắt, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một cái thủ trảo màu đen, một trảo vồ xuống.
Tròng mắt hơi co rút lại, Triệu Thành sợ đến mức sắc mặt tái mét, vội vàng lùi lại.
Lão giả râu bạc trắng đón lấy uy áp của cái thủ trảo đen kia, đột nhiên xuất kiếm. Chỉ trong nháy mắt, một đạo kiếm quang màu trắng xông thẳng lên trời cao, chém cái hắc trảo kia thành hư vô.
– Hừ, Cửu U Bí Lục, cũng chỉ có bấy nhiêu thôi sao. – Lão giả râu bạc trắng nghênh phong thủ kiếm, trong mắt lộ vẻ khinh thường.
Thấy cảnh này, Trác Nhất Phàm cười tà một tiếng, hai chưởng đồng loạt xuất hiện:
– Kiếm Hoàng lão đầu, đừng quá tự phụ.
Oanh!
Một tiếng nổ lớn vang lên, tựa như vạn đạo lôi đình giáng xuống, giữa tầng mây đột nhiên xuất hiện mấy ngàn cái chưởng ấn màu đen, cùng lúc áp chế về phía bảy người. Mỗi một cái chưởng ấn đều lớn gấp ba lần cái hắc trảo lúc trước, uy thế khiến mọi người kinh hãi không thôi.
– Làm sao có thể? Chẳng lẽ hắn đã đột phá đến Thánh giai rồi sao? – Kiếm Hoàng nhìn thấy toàn bộ bầu trời bị vệt đen che phủ, không nhịn được hít sâu một hơi.
Những người còn lại thấy cảnh này cũng đều sợ đến mức hồn bay phách lạc.
Thánh Giai cao thủ căn bản không phải là đối thủ mà Thất Hoàng bọn họ có thể liên thủ đối phó.
Triệu Thành càng có sắc mặt như tro tàn, trong lòng sớm đã hối hận đến chết đi sống lại. Ai có thể ngờ được, chỉ mới tu luyện Cửu U Bí Lục hơn một tháng, Trác Nhất Phàm đã mạnh đến mức độ này.
– Hừ, tên phản đồ đáng chết, đây chính là kết cục của ngươi. – Trác Nhất Phàm nhìn Triệu Thành đang thất kinh, cười lạnh liên tục.
Bạch!
Đột nhiên, một đạo bạch quang từ trên mây rơi xuống, xuyên qua tầng tầng vệt đen, trong nháy mắt lao đến trước mặt Trác Nhất Phàm. Còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, hắn đã bị đạo tia sáng này xuyên qua thân thể.
Phốc!
Một ngụm máu tươi đỏ thẫm phun ra, mấy ngàn vệt đen trên trời nhất thời hóa thành cuồn cuộn hắc khí biến mất không dấu vết. Trác Phàm nâng hai gò má tái nhợt nhìn lên trên không, chỉ thấy nơi đó có một người trung niên đang đứng, phía sau hắn tỏa ra ánh sáng thánh khiết.
– Thánh Giả! – Trác Phàm không cam lòng khẽ cắn môi, lẩm bẩm nói, trong lòng đã đoán được ý đồ của đối phương.
– Ma Hoàng Trác Nhất Phàm, bản Thánh thay mặt Thánh Vực thu hồi di vật của Ma Đế. Chỉ cần ngươi giao ra, bản Thánh sẽ tha cho ngươi một mạng. – Nhìn xuống mọi người phía dưới, người trung niên kia trong mắt dường như không có chút cảm xúc gì. Nếu không phải trên người Trác Nhất Phàm có Cửu U Bí Lục, hắn có lẽ đến liếc mắt một cái cũng chẳng buồn nhìn.
Đây cũng là Thánh Giả mạnh nhất của Thánh Vực, cho dù là cường giả Hoàng giai như bọn họ, trong mắt bọn hắn cũng chỉ như kiến hôi đồng dạng.
Cười một cách thê thảm, Trác Phàm từ trong ngực móc ra một khối ngọc giản đang tỏa sáng.
Mà vừa nhìn thấy khối ngọc giản này, trong mắt mọi người đều lóe lên tia sáng kỳ lạ, ngay cả vị Thánh Giả kia cũng không ngoại lệ.
Khinh bỉ quét qua mọi người tại hiện trường, Trác Phàm cười nhạo:
– Cái gì biện hộ, cái gì Thánh Giả, chẳng phải đều là lũ tiểu nhân tham lam thấy tiền là đỏ mắt sao? Ngày hôm nay lão tử coi như hủy bỏ cuốn Cửu U Bí Lục này, cũng sẽ không để bất cứ kẻ nào có được nó.
Vừa dứt lời, quanh thân Trác Phàm đột nhiên dâng lên một luồng khí tức khủng bố.
– Hỏng bét, hắn muốn tự bạo!
Kiếm Hoàng tròng mắt co rút, vội vàng bay ra ngoài, những người còn lại cũng cuống cuồng đuổi theo. Chỉ có vị Thánh Giả kia, trong mắt tỏa ra thần quang phẫn nộ kinh khủng, lao thẳng về phía Trác Nhất Phàm:
– Dừng tay!
Trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý, ngay trước khi Thánh Giả tiến đến gần, Trác Phàm đột nhiên dùng lực, đánh tan khối ngọc giản thành tro bụi. Nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của Thánh Giả, Trác Phàm lại phát ra tiếng cười vui sướng đến đáng sợ.
Oanh!
Nương theo tiếng cười lớn, Trác Phất Phàm nổ tung. Cú va chạm mãnh liệt san phẳng cả đỉnh Thiên Ma Phong thành bình địa.
Đợi khói lửa tan đi, chỉ có vị Thánh Giả kia với khuôn mặt giận dữ bước ra từ đống tro bụi, áo quần cũng chỉ bị rách mấy lỗ nhỏ.
– Thánh Giả cũng là Thánh Giả, giữa cú tự bạo mãnh liệt như vậy mà cư nhiên vẫn có thể bình an vô sự. – Kiếm Hoàng bước đến trước mặt Thánh Giả, sâu sắc cúi đầu tán thán.
Hừ lạnh một tiếng, Thánh Giả không buồn để ý đến hắn, quay người định rời đi.
Đúng lúc này, Triệu Thành đuổi tới ngăn cản:
– Thánh Giả dừng bước, Ma Hoàng Trác Nhất Phàm quỷ kế đa đoan. Nếu hắn đoạt xá người khác, trong thiên hạ chỉ có hắn biết nội dung Cửu U Bí Lục, ngày sau tất nhiên sẽ tìm chúng ta báo thù.
– Hừ, cái đó là tự bạo cả linh hồn, lấy cái gì mà đoạt xá? – Phất phất ống tay áo, vị Thánh Giả kia trong nháy mắt biến mất trước mặt mọi người.
Nghe thấy lời hắn nói, mọi người cuối cùng cũng yên tâm.
Có Thánh Giả ở hiện trường, Hoàng giai cao thủ muốn dựa vào tự bạo để linh hồn thoát ra là điều vạn lần không thể làm được, chỉ là đáng tiếc cuốn Cửu U Bí Lục do Thượng Cổ Ma Đế truyền lại đã mất.
Quay đầu nhìn về phía phế tích Thiên Ma Phong, trong lòng mọi người ngũ vị tạp trần, có may mắn, có thương tiếc, nhưng phần lớn là tiếc nuối...